Sẽ Không Tha Thứ - Chương 2
5
Kiếp Tô Như Nguyệt ngày ngày khuyên nên an phận thủ thường
Nhiều phi tần lãnh cung nhưng nàng từng thấy ai ngoài bao giờ
Tuy nhiên cam chịu số phận biết đã thêu bao nhiêu khăn làm bao nhiêu giày mới thể mua chuộc thị vệ canh gác
Ta cầu xin mang cho một ít thuốc độc
Vì khao khát thoát khỏi lãnh cung tiếc mạo hiểm tính mạng bỏ thuốc độc thức ăn
Thuốc độc phát tác phun máu tươi ngã gục xuống đất thể cử động
Thị vệ nhân cơ hội báo cáo Hoàng Thượng khiến sinh nghi
Hoàng Thượng cho rằng hạ độc giết diệt khẩu chắc chắn ẩn tình đằng sự việc
Nhờ với Tô Như Nguyệt mới thể thoát khỏi lãnh cung
kiếp lười quan tâm đến nàng
Nếu nàng tuân theo lý lẽ công đạo ở trong lòng an tâm chịu khổ trong lãnh cung thì cứ tiếp tục chờ đợi
Ta lấy một chiếc vòng tay vàng đưa cho thị vệ
Hắn do dự chần chừ dám nhận
Huynh râu quai nón bên cạnh thúc giục: “Quý Phi và Như phi ưa điều nàng chỉ là một cung nữ chẳng ai quan tâm ”
“Vệ Từ Hải trong lòng của ngươi sắp chạy kìa còn chần chừ gì nữa”
Phải rèn sắt khi còn nóng vội vàng : “Vệ đại ca khi mọi việc thành công sẽ hậu tạ gấp đôi”
Vậy là và Vệ Từ Hải thỏa thuận xong giá cả
Tháng là Tết Nguyên Đán Hoàng Thượng sẽ rời cung chủ trì tế điện lúc đó hầu hết thị vệ trong cung sẽ theo
Hắn sẽ tìm cơ hội thả ngoài
6
Tô Như Nguyệt biết từ tin đang mua chuộc thị vệ để trốn khỏi lãnh cung
Nàng chạy đến chất vấn : “Ta Hoàng thị vệ ngươi đã hối lộ cho hai họ ít thứ tính toán bỏ trốn khỏi lãnh cung ”
Hoàng thị vệ là tên râu quai nón
Ta bỏ trong lòng thầm trách móc tên thị vệ lắm lời
Thấy trả lời nàng tức giận: “Đan Khê ngươi thể ích kỷ như chỉ lo cho bản thân ”
Ta chằm chằm nàng : “Mục tiêu của Quý phi là ngươi vô tội liên lụy giờ đây ngươi còn dám ích kỷ”
Nàng ủy khuất mở to đôi mắt: “Ngươi thể chuyện với bổn cung như ”
Ta trợn mắt: “Ngươi đã giáng chức xuống thứ dân còn lấy làm trọng ”
Có lẽ chọc chỗ đau mặt nàng từ hồng chuyển sang trắng bệch: “… Thôi xem như vì tình nghĩa xưa bổn cung so đo với ngươi”
“Bổn cung thể cũng đành nhưng ngươi hãy đến cứu những tỷ khác các nàng thật sự đáng thương”
Có điên
Bản thân rơi xuống cảnh như còn bày đặt lòng thánh mẫu
Ta liếc nàng một cái với ý chí sắt đá trở về phòng
Ban đêm tiếng thét chói tai từ phòng nàng đánh thức
“Cứu mạng Chuột Trời ơi Có chuột giường ”
Kiếp quét dọn phòng hai lần mỗi ngày còn tìm đến hang chuột xung quanh tưới nước xua đuổi nên trong phòng ít khi chuột
Kiếp Tô Như Nguyệt nuôi móng tay dài nhọn việc nhà thể làm thì làm trong phòng kêu la om sòm chuột mới là lạ
Ta giả vờ thấy trở tiếp tục ngủ
Một lát tiếng nam nhân vang lên: “Được đã đuổi con chuột ngủ ”
Là giọng của Vệ Từ Hải
Ta lăn khỏi giường lén lút lén ngoài cửa
Trong phòng Tô Như Nguyệt nức nở:
“Vệ đại ca gặp ác mộng ngươi khoan hẵn ở với ”
Vệ Từ Hải thở dài: “Không ngờ Như phi nương nương từng Hoàng Thượng sủng ái giờ đây rơi xuống vực sâu như ”
“Kẻ phụ lòng luôn đủ loại lý do lẫn nỗi khổ mà thương vĩnh viễn là những kẻ si tình”
Câu đúng tâm can Tô Như Nguyệt cũng lập tức kéo gần cách giữa hai
Hơn nữa Tô Như Nguyệt tuổi trẻ xinh lúc hai mắt đẫm lệ mơ màng nhất định vô cùng động lòng
Vệ Từ Hải tiếp: “Thực ngày đó đã thấy cuộc đối thoại giữa và Đan Khê cô nương
“Người dù ở trong bùn lầy vẫn giữ lòng thiện quên quan tâm khác thực sự khiến kính nể
“Ti chức nguyện dốc hết sức lực sẽ cố hết sức cứu và những khác khỏi đây”
7
Tất niên đến thật nhanh
Theo kế hoạch sáng mùng một Hoàng Thượng sẽ cung để tế trời
Đêm giao thừa bên ngoài tiếng pháo hoa rộn ràng từng đợt nối tiếp
Ta đang giường khát khao cuộc sống tương lai bỗng lơ đãng ngửi thấy một mùi hương khét lẹt
Khói nồng nặc ùa qua khe cửa
Ta vội lấy khăn ướt che miệng mũi vọt khỏi phòng
May mắn là số phòng cách cửa cung xa chỉ thương nhẹ ngoài da Tô Như Nguyệt thị vệ trong cung âm thầm bảo vệ nên đã cứu khỏi đám cháy tiên
những nữ nhân điên khùng thì may mắn như Họ thần trí tỉnh táo biết tự cứu ngọn lửa lớn bủa vây hoảng sợ chạy tán loạn khắp nơi gào ngừng
Đến khi đám cháy dập tắt Hoàng Thượng và Thái Hậu đích thân đến hiện trường thì số chết lẫn thương đã hơn một nửa
Tô Như Nguyệt thân ướt đẫm run bần bật trong gió lạnh Nhìn thấy bóng vàng son tiến đến nàng run rẩy quỳ rạp xuống đất nước mắt tuôn rơi đầy mặt nghẹn ngào hô lên: “Hoàng Thượng vạn phúc kim an… Thứ dân Tô Như Nguyệt xin thỉnh an Hoàng Thượng”
Hoàng Thượng gần như đã tiêu hết tức giận thấy nàng thảm thương như trong lòng cũng nỡ bèn cởi áo choàng của khoác thêm cho nàng
Nhìn thấy lãnh cung gần như thiêu rụi thành tro tàn Hoàng Thượng khỏi nghi ngờ:
“Lãnh cung cách xa địa điểm bắn pháo hoa làm đột nhiên bốc cháy
“Liệu đây là tai nạn ngoài ý nhân cơ hội giết Như Nguyệt diệt khẩu
việc phóng hỏa sẽ chỉ càng khiến Hoàng Thượng nghi ngờ hơn
Hoàng Thượng lệnh thả Tô Như Nguyệt khỏi lãnh cung tạm thời an bài nàng tại cung Thiên Điên chờ đến khi tra manh mối mới định đoạt
Tô Như Nguyệt thở dài một tiếng
Buổi tối thấy Vệ Từ Hải lén lút đến gặp nàng
Nàng vui mừng khôn xiết: “Vệ đại ca quả thật thông minh nghĩ diệu kế che mắt ”
Hóa việc phóng hỏa đốt lãnh cung là do Tô Như Nguyệt và Vệ Từ Hải cùng bàn để tìm cách trốn thoát
Vệ Từ Hải nhân lúc trời lộng gió đã lén lút đốt một đống cỏ khô
Trong cung từ xưa đến nay vốn tục lệ bắn pháo hoa đêm giao thừa
Như nếu tra xét họ cũng thể rằng vụ hỏa hoạn là do pháo hoa gây ngoài ý
Lãnh cung bốc cháy nhiều kịp chạy thoát thiệt mạng trong biển lửa Tuy nhiên Tô Như Nguyệt luôn ca ngợi hiền lành thục đức cảm thấy đấy là may mắn
Thảo nào nàng cứu nhanh như
Tô Như Nguyệt giọng điệu nhẹ nhàng pha chút tiếc nuối: “Chỉ tiếc những tỷ thể thoát ”
Vệ Từ Hải : “Dù họ đều đã trở nên điên loạn giam cầm trong lãnh cung chịu tội chết cũng coi như là một sự giải thoát”
Tô Như Nguyệt lau nước mắt: “Ngươi cũng lý…”
Ánh mắt Vệ Từ Hải đầy vẻ cam lòng: “Chủ tử nương nương chớ nên đau buồn mỗi một số mệnh khác đây đều là do trời định”
Ta gần như thể tin tai nhịn phỉ nhổ
Rõ ràng là hai các ngươi đã gây tội ác còn đổ cho ông trời cao
Sao ông giáng sấm sét đánh chết hai các ngươi
Vệ Từ Hải do dự một lát nhắc đến : “Cũng may phụ lòng tin đã cứu Đan Khê cô nương ngoài cùng”
Tô Như Nguyệt đảo mắt: “Tuy rằng Đan Khê gần đây chút kỳ quặc nhưng nàng là nhân chứng quan trọng trong vụ việc đêm đó chỉ cần nàng ngoan ngoãn lời thừa thãi thì tạm thời sẽ truy cứu chuyện nàng dám vô lễ với trong lãnh cung”
“Nương nương thật nhân hậu”
bắt gặp tia sáng lờ mờ trong mắt nàng
Xem tuyệt đối thể tiếp tục ở bên cạnh nàng
Tô Như Nguyệt tiếp tục : “Hoàng Thượng thánh minh hẳn sẽ sớm tra chân tướng việc và phụ thân Quý phi hãm hại Đến lúc đó Hoàng Thượng nhất định sẽ phục hồi phân vị cho
“Bổn cung nhất định sẽ hậu tạ Vệ đại ca một cách hậu hĩnh”
Vệ Từ Hải cả cứng đờ trầm giọng : “Đáng tiếc nữ tử từng hứa hẹn cùng nay đã trở thành Uyển quý nhân của Hoàng Thượng”
Trốn ở cột lén tin tức làm cho choáng váng
Hóa trong thời gian Tô Như Nguyệt giam cầm trong lãnh cung Uyển quý nhân mới của Hoàng Thượng quan hệ như với Vệ Từ Hải
Ngay lập tức nảy một ý