Sáu Năm Bội Bạc - Chương 2
04
Sau kỳ thi đại học vô tình bắt gặp Cố Trạch Ngôn và mẹ đang đối đầu với ba cùng tiểu tam
Mẹ Cố chỉ biết trong đau khổ Cố Trạch Ngôn thì liên tục bảo vệ mẹ nhưng chống nổi cái miệng dẻo quẹo của tiểu tam và sự thiên vị rõ rệt từ cha bạc tình
Tôi nhớ đến bản thân khi còn bé
Khi đó còn quá nhỏ
Đối mặt với chuyện ba ngoại tình và sự lạnh nhạt của ông ngoài việc mắng ba là đồ tồi và nhón chân lên giúp mẹ lau nước mắt chẳng thể làm gì khác
Thế nên lao lên phía xả một tràng mặt ba Cố và tiểu tam
Tôi mắng cho cái gọi là “chân ái” còn chút giá trị nào
Hôm đó ánh mắt Cố Trạch Ngôn như sáng lấp lánh
Anh ngưỡng mộ tán thưởng:
“Hạ Sơ cảm ơn em Miệng em nhanh thật đầu óc cũng nhanh nữa”
Sau đó thấy cãi với ba xong cố nhịn nước mắt
Khi đau lòng ôm vai :
“Anh biết em đang cố gồng lên Khóc sẽ dễ chịu hơn”
Mẹ một nuôi lớn biết đã gánh bao nhiêu tổn thương và ác ý vô cớ đời
Nếu sắc bén
thì sẽ trở thành điểm yếu của mẹ
Tôi buộc dựng gai khắp mới thể bảo vệ bản thân và bảo vệ mẹ
Tôi tưởng hiểu sự yếu đuối phía lớp vỏ cứng cỏi của
Vậy mà giờ bảo “cay nghiệt chanh chua”
Tôi gắng nuốt nước mắt trong từng chữ từng chữ :
“Cố Trạch Ngôn vẫn luôn như từng thay đổi”
“Thay đổi là ”
Tôi buông tay túi đồ trong tay rơi “bốp” xuống đất
Lâm Dao rõ ràng lộ vẻ đau lòng nhỏ giọng :
“Hạ Sơ tỷ dù tức giận cũng đừng ném đồ mà”
“Tiền trợ cấp cả tháng của sư mới đủ mua một lọ kem dưỡng đó quý lắm mà”
Tôi nhạt thẳng mắt đàn ông :
“Anh quên Hôm nay là kỷ niệm sáu năm chúng yêu ”
“Chúng bắt đầu ngày cũng kết thúc ngày thế là đủ ”
Tôi khẽ :
“Cố Trạch Ngôn chúng chia tay ”
Tôi xoay rảo bước bỏ
Cố Trạch Ngôn đuổi theo hạ giọng:
“Hạ Sơ hôm nay vẫn hết mà bây giờ cùng kỷ niệm ”
Lâm Dao xách túi Helena lẽo đẽo theo :
“Hạ Sơ tỷ dù giận cỡ nào cũng đừng giận lây sang món quà mà”
Thang máy mở bước nhanh ấn nút đóng cửa
Cố Trạch Ngôn sải bước định theo
lúc đó Lâm Dao ngã nhào tại chỗ nét mặt nhăn nhó đau đớn phát tiếng rên khe khẽ
Cô gắng gượng nở nụ yếu ớt:
“Sư cần lo cho em mau xin Hạ Sơ tỷ cho đàng hoàng ”
Cố Trạch Ngôn chần chừ dừng bước
05
lúc đó cửa thang máy khép
Qua khe hẹp đang dần đóng thấy Cố Trạch Ngôn vội bước đến bên Lâm Dao xuống kiểm tra mắt cá chân cô
Còn Lâm Dao thì ngẩng lên hướng về phía nở một nụ đầy thách thức
Ra khỏi phòng thí nghiệm trời đã chạng vạng
Đèn đường kịp bật
Giữa đất trời chỉ còn một màn xám xịt u tối nặng nề
Tôi đến căn tin gọi một tô mì dao xao bò hầm Cố Trạch Ngôn đây ăn thịt bò
Bởi vì sinh nhật mẹ bà từng nấu món bò hầm mà ba thích nhất cuối cùng phát hiện ông ngoại tình
Bát bò hầm hôm đó ném thẳng mặt bàn như một vũ khí
Từ đó trở căm ghét món thịt bò
thì thích
Hồi học cấp hai ba từng đến cầu xin mẹ
Hôm đó hai mẹ con đang ăn mừng vì mẹ tìm công việc hơn gọi cả một bàn lớn thức ăn
Vì ba làm loạn bữa cơm hôm đó chẳng vui vẻ gì
mẹ vẫn gói mang về bộ đồ ăn còn Bà với :
“Người sai là con thức ăn”
“Cho dù buồn đến cũng ăn tử tế Dù đàn ông đến mấy cũng xứng để đói bụng”
Bị ảnh hưởng Cố Trạch Ngôn dần dần chấp nhận thịt bò yêu thích nó
Khi đó :
“Về cứ ăn thịt bò là sẽ nhớ đến em”
Chắc hẳn bây giờ đã ăn mì bò với Lâm Dao ít lần
Vậy trong mỗi lần đó nhớ đến
Hôm nay đầu bếp làm ngon tô mì ăn cứ thấy đắng nghét
Điện thoại rung ngừng là Cố Trạch Ngôn gọi
Tôi bắt máy dứt khoát tắt nguồn
Một bước khỏi cổng trường dọc theo bờ sông
Mùa hè oi bức gió ven sông cũng nóng hầm hập khiến mắt như đổ mồ hôi
Lúc xui xẻo đến cả ông trời cũng chịu buông tha
Nước sông lấp lánh một chiếc hộp kem Helena nổi lềnh bềnh theo dòng
Tôi nhặt một hòn đá ném thật mạnh về phía đó
Trúng
chỉ vài giây nó nổi lên tiếp tục lắc lư như đang giễu cợt
Thực đủ khả năng dùng Helena
Hằng năm đều học bổng thầy hướng dẫn cũng tử tế định kỳ phát thêm phụ cấp
Tôi làm thêm thu nhập mẹ mỗi tháng còn kiên trì chuyển tiền cho
cả và Cố Trạch Ngôn đều cha hậu thuẫn phía
Sau nếu lập nghiệp mua nhà mua xe ở thành phố đều cần tiền
Chẳng lẽ học xong thạc sĩ chúng vẫn còn hút máu mẹ để xây cho một chốn tránh bão
Thế nên từ đến nay dù là quần áo trang sức mỹ phẩm đều chọn những thứ túi tiền thực dụng
Trong sinh hoạt hằng ngày với Cố Trạch Ngôn hai đứa cũng tách biệt tài chính chi tiêu yêu đương phần lớn là chia đều
Xem câu mạng thật chẳng sai
Cô nỡ tiêu tiền của đàn ông thì sớm muộn cũng sẽ đem tiền tiêu cho khác
Tôi lang thang đến sát giờ đóng cổng ký túc xá mới về
Cố Trạch Ngôn chờ tầng thấy liền bước nhanh tới:
“Em thế điện thoại gọi mãi bắt”
“Không biết là sẽ lo ”
Anh cầm bó hồng to tướng và hai lọ kem Estée Lauder đặt bậc thềm đưa cho :
“Kỷ niệm sáu năm vui vẻ”
“Anh mới đến quầy chính mua hai lọ kem mắt Như em hết giận chứ”
Anh dứt lời Lâm Dao từ trong bóng tối bước
“Hạ Sơ tỷ tỷ biết sư sốt ruột thế nào ”
“Nếu tỷ về nữa định báo cảnh sát ”
“Chuyện hôm nay là của em Em chỉ là thấy sư bận quá nên mới giúp chút nên nhận món quà đắt đến ”
“Đừng vì em mà cãi nữa Em hứa sẽ giữ cách với sư ”
Tôi nhận quà chỉ Lâm Dao nhướng mày lạnh:
“Thôi diễn Tôi thấy mấy trò từ năm năm tuổi ”
“Cô là bẩm sinh thích cướp đồ khác là trong cốt tủy đã rẻ mạt sẵn”
“Tránh xa Tối nay uống trà xanh sợ mất ngủ”
Mắt Lâm Dao đỏ hoe:
“Được em ngay”
“Chỉ cần hai làm lành em cũng thấy an lòng”
Cố Trạch Ngôn lập tức kéo cô cau mày :
“Hạ Sơ em quá đáng đấy”
“Lâm Dao trẹo chân đau đến mà vẫn cố cùng tìm em còn nhiều lần xin em”
“Anh thì mua hoa mua quà hạ cầu xin em tha thứ Vậy vẫn đủ ”
“Em rằng đã biến mất Em từng nghĩ đến cảm xúc của bọn ”
“Em còn gây chuyện đến mức nào mới chịu dừng ”
06
“Anh” “chúng ”
Thật đúng là hai chủ ngữ rạch ròi như nước với lửa
Buồn hơn nữa…
Là trong tình huống như thế yêu cầu quan tâm đến cảm xúc của bọn họ
Tôi giận đến run giọng đầy châm chọc:
“Tôi giúp làm thí nghiệm đẩy nhanh tiến độ luận văn công thì nhận lộc”
“Vả giờ chúng đã chia tay càng thể nhận món quà đắt tiền thế ”
Nói xong né bước trong
Cố Trạch Ngôn đưa tay siết chặt cổ tay giọng trầm xuống:
“Hạ Sơ đừng những lời tổn thương như ”
“Xem như là sai tất cả lầm đều do Được ”
“Đừng làm loạn nữa đồng ý chia tay”
Tôi ngẩng đầu thẳng mắt mỉm :
“Cố Trạch Ngôn ly hôn thì cần hai bên ký tên đồng thuận”
“ yêu đương thì ”
“Chỉ cần chia tay thì từ nay về giữa chúng thể còn bất cứ liên quan gì nữa”
Cố Trạch Ngôn ngẩn môi mấp máy dường như phản bác điều gì nhưng nhất thời tìm lời nào thích hợp
Tiếng chuông mười một giờ đêm vang lên
Cô quản lý ký túc xá thò đầu :
“Mấy đứa còn về ký túc ”
“Về đây ạ”
Tôi hất tay Cố Trạch Ngôn sải bước tòa nhà
Cánh cửa lớn “cạch” một tiếng khóa ngăn cách hai phía
Về tới phòng Gia Gia đang phơi quần áo nhỏ với rằng Cố Trạch Ngôn vẫn tầng
Anh gõ liên tục điện thoại tiếng bấm mà thấy rõ sự tuyệt vọng
Lâm Dao cũng vẫn ở đó khẽ lắc lắc cánh tay dịu giọng an ủi ngừng
Gia Gia thì thào:
“Giờ qua giờ giới nghiêm họ còn về phòng chẳng lẽ định ngoài mở phòng qua đêm luôn”
Trong WeChat Cố Trạch Ngôn gửi nhiều tin nhắn
Lúc đầu là liên tục xin nếu còn tặng quà cảm ơn cho bạn nữ nào nhất định sẽ bàn với
Tiếp đó là cả một tràng dài giải thích: giữa và Lâm Dao thực sự trong sạch
Bởi trong phòng thí nghiệm mấy còn chỉ biết ăn duy chỉ Lâm Dao là chăm chỉ
giáo sư phần khó chịu với cô
Vì họ là đồng hương nên Cố Trạch Ngôn tránh khỏi việc quan tâm nhiều hơn nhưng chỉ xem cô là sư tuyệt đối tình cảm nam nữ
Tôi nhắn :
“Anh cần giải thích với Chúng đã chia tay Anh mập mờ với ai quan tâm ai đều liên quan gì đến nữa”
Anh cuống lên còn giữ bộ mặt tử tế nữa:
“Hạ Sơ chúng đã bên sáu năm còn là đầu tiên của em”
“Anh trách nhiệm với em mới nhẫn nhịn tính khí thất thường của em lâu như thế”
“Em đừng tưởng tìm ai khác”
“Tốt nhất là suy nghĩ cho kỹ Em mà chia tay bây giờ mai bạn gái mới liền Lúc đó em cầu xin cũng đầu ”
Tôi đáp:
“Tôi suy nghĩ kỹ ”
“Cố Trạch Ngôn tạm biệt”
Gửi xong tin đó chặn luôn liên lạc của
Nửa tiếng Lâm Dao gửi cho một đoạn video trong khách sạn
Chỉ chớp mắt lướt qua trong khung hình mặt bồn rửa tay là hũ kem đen
Chính là lọ Helena đó — cô đã chờ nổi mà mở dùng
Cô :
“Hạ Sơ tỷ ký túc xá của em với sư đều đóng cửa về nữa”
“Sư đặt phòng ở Như Gia cho em”
“Anh cho em với tỷ nhưng em sợ khiến hai hiểu lầm sâu hơn nên vẫn nhắn”
“Chúng em ở riêng phòng của ở đối diện”
“Sư còn mua hai chai rượu Giang Tiểu Bạch mang về phòng”
“Tỷ cứ yên tâm em sẽ trông thật kỹ để uống say mà gây chuyện ”