Sau Khi Thủ Tiết, Ta Nằm Cũng Thắng - Chương 2
6
Lúc đang dùng bữa trưa Thu Cúc hốt hoảng chạy :
“Tiểu thư xong lão phu nhân mời các vị tộc lão trong Cao gia tới là hỏi tội ”
Ta ung dung ăn xong bữa cơm mới đặt đũa dậy:
“Đi tới đó xem thử”
Vừa đến chính sảnh liền tiếng bà mẫu gào :
“Lão thiên gia ơi số mà khổ nè nhi tử chổi khắc chết giờ đến lượt cũng sống nổi”
Ta lập tức nắm lấy tay bà nghiêm mặt:
“Nương cho phép như ”
Bà mẫu sững
Ta tiếp lời giọng càng thêm nghiêm túc:
“Hôm đó cho liều cứu tướng công hiểu là vì cho Hôm nay tuyệt đối cho phép tự mắng là chổi”
Bà mẫu giận đến run rẩy hung hăng hất tay :
“Đồ ngu mắng chính là ngươi đó”
Nói bà bắt đầu màn trình diễn bi ai
Nào là chịu mua thuốc nào là ngược đãi bà đuổi hết tất cả hầu trong phủ để bà chết đói chết khát giường bệnh
Tội hành hung mẹ chồng là đại tội đủ để xử cực hình
Lão yêu bà chẳng buồn nhớ chút tình nghĩa nào với
Đã thì cũng cần khách sáo
Ta lập tức ném sổ sách giữa sảnh phơi bày hết chuyện nợ nần chất đống của Cao gia
Đám gia nhân là do biết Cao gia nợ ngập đầu tiền trả tháng lương nên mới tự động bỏ chẳng liên quan gì đến
Thấy lóc thành bà mẫu bắt đầu lăn lộn ăn vạ:
“Các vị tộc lão nhất định làm chủ cho Con dâu độc ác rõ ràng là mưu hại
Ta vét sạch của cải Cao gia để cưới nó về mà ngay cả chút tiền mua thuốc nó cũng tiếc”
Đại tộc trưởng họ Cao đen mặt trừng mắt :
“Cho dù khó khăn đến cũng thể trơ mắt mẹ chồng ngươi chết đúng ”
Ta liền thu khí thế ban nãy đôi mắt hoe đỏ cất giọng đau lòng:
“Tộc trưởng đúng vốn dĩ nên như thế Chỉ là…”
“Chỉ là cái gì” – Hắn hỏi xong thì Hạ Trúc đã dẫn đại phu họ Tôn bước
“Tộc trưởng phận làm vãn bối tiện mở miệng là để đại phu Tôn tự thì hơn”
Bà mẫu ngờ đã sớm chuẩn Vừa thấy đại phu xuất hiện hai chân liền run bần bật
Có tiền thì sai khiến cả quỷ thần Người đã Cao gia mua chuộc thì cũng thể mua
Đại phu họ Tôn tay run lẩy bẩy đưa ngón tay chỉ về phía bà mẫu:
“Là Cao lão phu nhân ép bức làm Bà con dâu nhà giàu chịu tiêu tiền cho bà nên bảo kê thêm nhân sâm để dễ kiếm bạc”
Bà mẫu tức đến nỗi bật dậy khỏi ghế:
“Ngươi bậy Con tiện nhân cho ngươi bao nhiêu bạc mà ngươi dám hãm hại như ”
Ta chẳng buồn tranh cãi chỉ lạnh lùng bà :
“Nương nguyên khí sung mãn thật đấy”
Không đang bệnh nặng sắp chết
Sao vẫn còn sức vùng vằng la hét
Ý thức lỡ lời bà mẫu liền khụy xuống giả vờ phát bệnh trở tiếp tục gào
giờ chẳng còn ai tin nổi màn diễn nữa
Chiêu trò của bà những mặt ở đây đều thấy rõ rành rành
Đám trưởng bối họ Cao chỉ hận thể độn thổ vì mất mặt
Hôm nay thể diện của Cao gia coi như mất sạch
Thấy mưu kế vạch trần bà mẫu định giả ngất để lẩn tránh
Các tộc lão khác cũng lần lượt dậy tính rút lui
khi – vai chính hô “hạ màn” – thì vở kịch vẫn kết thúc
Ta bước lên chắn mặt đại tộc trưởng cho ai rời :
“Cao gia các ức hiếp quá đáng vu cho tội mưu hại mẹ chồng đời còn lẽ công bằng
Tộc trưởng ngài làm chủ cho ”
Tộc trưởng gượng gạo nét mặt ngượng ngùng:
“Vậy… ngươi làm ”
Ta lạnh lùng nở nụ :
“Ta … hưu phu”
7
Một lời thốt chấn động sảnh
Bà mẫu lập tức vỗ bàn bật dậy trừng mắt giận dữ :
“Nhi tử của vì cứu ngươi mà bỏ mạng mà bây giờ ngươi hưu phu Chẳng lẽ hồn phách nó an nghỉ
Ngươi hành xử như thế khác gì súc sinh ”
Bà mới đúng là lão súc sinh
Bà càng sốt ruột càng điềm đạm:
“Nương đừng vội gán cái tiếng đó lên đầu Ngày thành thân trong phủ bỗng bốc cháy liều chết cứu tướng công là ai sức cản trở
Chưa tới đầu thất đã vội vàng hạ táng các là mang tâm tư gì ”
Cao gia vội vã an táng Cao Vân Thanh sợ ngoài phát hiện manh mối ngay cả các nghi thức hậu sự cũng làm sơ sài
Kiếp từng thấy bất thường nhưng Cao gia bảo là sợ bà mẫu đau lòng quá độ
Không thể vì đã khuất mà khiến còn sống chịu tổn thương — lấy lý do để giấu giếm tất cả
Như thể đạp trúng đuôi bà mẫu lập tức nhảy dựng lên:
“Ngụy biện Rõ ràng là ngươi mang mệnh sát phu hại chết con Ngươi chính là chổi”
Hừ lạnh:
“Chẳng lẽ như lời đồn bên ngoài Cao gia các vốn dĩ là lừa cưới Một lòng chỉ nhắm của hồi môn nhà ”
Sắc mặt bà mẫu thoắt cái cứng đờ thân thể như hóa đá trừng mắt chết lặng
Bà tuyệt đối ngờ sự tình bại lộ — mà là lời đồn từ bên ngoài
Phản ứng nhanh nhất là Cao Tân Ninh giận dữ chỉ :
“Thẩm thẩm Người mất thì cũng đã mất thẩm thẩm nỡ đem thứ ô danh đó chụp lên đầu thúc phụ Người là ý gì đây”
Tiểu tử đúng là biết mượn lời — chỉ một câu “ mất là lớn” liền khiến ánh mắt của đám tộc lão đổi hẳn
Có còn bắt đầu kêu gọi mở tông từ ép chịu tội thậm chí còn đòi nhốt heo nái thùng (ngụ ý hình phạt ‘trầm heo’)
Ta khẽ giọng nhàn nhạt vang lên:
“Đừng vội Những lời đó Bên ngoài đều đồn
Còn mấy hôm thấy tướng công ngoài thành là sơn tặc cướp bóc một thợ săn cứu sống”
Vừa dứt lời bà mẫu sợ đến mức ngã phịch xuống đất
Ta lập tức nhào tới:
“Nương Chẳng lẽ… chuyện là thật”
Bà mẫu môi run bần bật hồi lâu thốt nổi nửa lời
Cao Tân Ninh cũng dọa đến mặt mày trắng bệch nhưng vẫn còn biết lắp bắp chống chế:
“Thẩm thẩm đừng để gian nhân lừa gạt… Làm là bôi nhọ thanh danh của thúc phụ”
Ta chẳng buồn để mắt đến tiểu tử với mà nhiều là phí lời
Ánh mắt xoáy thẳng đại tộc trưởng họ Cao:
“Tộc trưởng việc hệ trọng chi bằng báo quan tra xét
Nếu lời đồn là giả sẵn lòng lấy chết để tạ tội”
8
Chuyện giả chết dẫu làm ầm lên đến chung quy vẫn là việc trong nhà của Cao gia do tộc trưởng cùng các vị tộc lão xử lý
Nếu thật sự báo quan đưa lên công đường thì đó còn là chuyện riêng nữa
Một khi điều tra việc Cao Vân Thanh giả chết để lừa cưới là thật chịu phạt chỉ là chuyện nhỏ liên lụy đến cả dòng họ nhà họ Cao mới là họa lớn
Xảy chuyện ô nhục như đời Cao gia rửa cũng sạch vết nhơ
Về nam nhi trong tộc còn mặt mũi nào thi công danh nữ nhi trong tộc còn ai dám gả hào môn
Một câu “ nguyện lấy cái chết để tạ tội” của đã khiến tộc trưởng họ Cao hoảng vía:
“Tuyệt đối thể báo quan”
Ta nghiêm mặt ông :
“Vì thể Chẳng lẽ việc giả chết… là thật ”
Tộc trưởng họ Cao lập tức lớn tiếng quát:
“Cao Vân Thanh đã chết Ta lấy danh nghĩa tộc Cao gia để thề chuyện tuyệt đối nhắc lần nữa”
Ta lặng lẽ gật đầu trong lòng thì như hoa nở rộ
Có lời của đại tộc trưởng từ hôm nay trở thiên hạ sẽ còn ai tên là Cao Vân Thanh nữa
Bà mẫu vu oan giá họa thành tộc trưởng cũng căn phòng chúng vấn đề e sợ dính rắc rối nên vội vội vàng vàng rút lui
Vở kịch đã hạ màn mà hạ màn cái sân khấu … cũng nên dọn chứ
Ta theo bóng lưng hối hả của Cao Tân Ninh lạnh giọng gọi:
“Ngươi vội vã chạy ”