Sau Khi Sống Lại Ta Quyết Định Buông Thả Bản Thân - Chương 4
6
“Tin tức từ thì thể tự nhân mạch của ”
“Chuyện mẫu thân đừng quản Đứa trẻ đó là con của phụ thân đương nhiên sẽ để phụ thân tiếp tục lừa”
Nói xong vội vàng ngoài
Nhìn theo bước chân vội vã của Từ Vân Ninh thu vẻ bi thương mặt
Ta đương nhiên sẽ quản
Tin tức đó vẫn là do nhờ tiết lộ cho
Ta chỉ với đứa trẻ đó là con của Từ Vĩnh An
với cha ruột của đứa trẻ đó là một quan lớn
Quả nhiên Từ Vân Ninh phụ sự mong đợi của
Vài ngày trong phủ náo loạn
Từ Vân Ninh cầm nhân chứng đến với Từ Vĩnh An tiểu nhi tử mà yêu thương hết mực là con ruột của
Từ Vĩnh An đương nhiên tin
Liễu di nương cũng chỉ trời thề đất
Từ Vân Ninh từ khi đứa trẻ đời liền đối xử lạnh nhạt trong lòng sớm đã mất cân bằng
Liễu di nương ở bên cạnh thêm mắm thêm muối đổ thêm dầu lửa
Từ Vĩnh An giận dữ mắng bất hiếu một phen khổ tâm của Từ Vĩnh An hiểu lầm
Trong cơn tức giận lấy đứa trẻ đó cùng Từ Vĩnh An nhỏ máu nhận thân
Hắn cầm dao rạch tay đứa trẻ Từ Vĩnh An trong lúc nóng nảy tiến lên giằng co
Hai giằng co một hồi trong lúc hỗn loạn Từ Vân Ninh đâm một nhát dao Từ Vĩnh An
“A”
Đây là tiếng kêu đau đớn của Từ Vĩnh An
“Ta giết chết đứa con hoang ”
Đây là tiếng gào giận dữ của Từ Vân Ninh
“Ai dám làm hại thiếu gia nhà ”
Cửa lớn vang lên một tiếng quát lớn
Một đám xông
Quan lớn rốt cuộc cũng đến nhận con
Đến sớm bằng đến khéo
Vở kịch càng hát càng mắt biết về phía nào nữa
Liễu di nương thấy sự việc bại lộ liền thay đổi thái độ đối mặt với quan lớn mà bày tỏ tâm ý
Thẳng thắn Từ Vĩnh An là kẻ ác bức nàng làm còn nàng là nhẫn nhục chịu đựng khi ép làm vẫn một lòng thay ông nuôi dưỡng con cái là một nữ nhân si tình
Ta xem mà lè lưỡi khen ngợi
Quả nhiên là kỹ nữ chốn phong nguyệt thay đổi sắc mặt còn nhanh hơn lật sách
Từ Vĩnh An vốn đã Từ Vân Ninh đâm một nhát dao khi lời nàng bày tỏ tình cảm sâu nặng tức giận công tâm
Nôn một ngụm máu
Ngất
Quan lớn đưa Liễu di nương và đứa trẻ Từ Vân Ninh ý định làm hại con trai ông cũng áp giải đại lao
Từ Vĩnh An làm rùa đen đội mũ thay khác nuôi con chuyện cả thành đều biết
vẫn biết đã cắm sừng đến mức cả thành đều biết
Hắn vẫn giường hôn mê bất tỉnh
Những nữ nhân thích ngày thường đều sai chăm sóc
Còn
Ta thời gian bận rộn chạy đôn chạy đáo cho Từ Vân Ninh
Từ khi Từ Vân Ninh bắt đại lao ngày nào cũng đích thân mang đồ ăn đến thăm
Người dân trong thành Tuyên Dương đều biết chủ mẫu Từ gia lòng từ bi thương xót con thứ
Ngày ngày đích thân đến thăm đứa con trai út trong đại lao
“Than ôi… Ta cũng đành lòng mặc dù Ninh nhi đâm trọng thương cha đẻ phu quân vẫn rõ sống chết…”
“ Từ gia chỉ một dòng độc đinh ”
“Ta thể trơ mắt chịu khổ”
Ta giải thích với những dân hiếu kỳ
Truyền miệng giờ thì ngay cả những đứa ăn mày ven đường cũng biết
Con thứ Từ gia Từ Vân Ninh đâm trọng thương cha đẻ khiến cha đẻ đến nay vẫn hôn mê bất tỉnh
Khi Liễu di nương còn ở Từ gia ít lần tranh cãi với Từ Vân Ninh
Hôm đó Từ Vân Ninh còn hùng hồn tuyên bố giết chết đứa con hoang
Quan lớn đương nhiên thể nhịn cơn tức
Từ xưa đến nay lấy hiếu trị quốc
“Trong năm hình ba nghìn tội nhưng tội nào lớn hơn bất hiếu”
Đâm trọng thương phụ thân mặt mọi càng là bất hiếu trong bất hiếu
Từ Vân Ninh vốn xử tử hình nhưng mẫu thân là đã khổ sở cầu xin công đường
Tình cảm chân thành mà rơi lệ
Cuối cùng phán lưu đày lưu đày ba nghìn dặm
Biết còn sống Từ Vân Ninh trong lòng ngừng lớn
Ta hề chê bai mà vỗ nhẹ lưng cúi đầu che giấu nụ nơi khóe miệng
Để chết dễ dàng như
Làm đền bù những đau khổ kiếp chịu đựng đến chết trong Phật đường
Khi đói bụng hận thể bắt cả những con ruồi bay trung mà ăn
Hắn sống mới biết thế nào là sống bằng chết
Ngày Từ Vân Ninh lưu đày đến cổng thành tiễn
Nhìn hành hạ đến gầy gò trơ xương còn chút khí phách hiên ngang của kiếp
“Nhanh lên”
Một tên nha dịch hung hăng quất một roi run rẩy loạng choạng bước về phía
Đi
Ta lặng lẽ xa
Người ngươi che chở kiếp đích thân lệnh lưu đày ngươi đến nơi ngàn dặm
Cũng coi như là nhân quả tuần
Từ Vĩnh An tỉnh
Biết tiểu nhi tử mà thương yêu đã nhận tổ quy tông
Tiểu mà yêu thích nhất cũng theo đó hưởng phúc
Đứa con trai cả độc nhất còn của cũng phán là bất hiếu bất trung lưu đày ba nghìn dặm
Từ Vĩnh An tỉnh tức giận đến nỗi thở nổi
Lại ngất
Thẩm Lương châm cứu cho qua một ngày một đêm mới tỉnh
Từ Vĩnh An tỉnh lần nữa thì nữa
Hắn trúng gió
7
Nghe Từ Vĩnh An trúng gió liệt nửa đến cũng những di nương trong phủ yên
Đều lần lượt cầu xin đến mặt tự xin giải tán tìm đường sống hơn
Từ Vĩnh An trợn mắt những mà ngày thường yêu thương
“Thôi thôi mỗi một đường sống”
“Cũng đừng làm lỡ dở họ”
Ta bảo lấy bạc đưa cho họ thả các nàng rời
“Dù thì vẫn còn ”
Ta bên giường Từ Vĩnh An nắm tay
“Phu quân bây giờ như lấy sức khỏe làm trọng Gia đình còn dựa khỏe mạnh để làm chủ”
Từ Vĩnh An cảm động vô cùng
“ mà việc làm ăn bên ngoài lo liệu Phu quân bây giờ thể ngoài làm đây”
Ta thở dài
Từ Vĩnh An chắc chắn sẽ để là ích kỷ đa nghi tuyệt đối cam lòng để sản nghiệp của khác nhúng tay
Ta quyết định thêm dầu lửa
“Cũng thể cũng thể… để một phụ nhân như ngoài xuất đầu lộ diện chứ”
Từ Vĩnh An dùng sức nắm chặt tay chớp mắt với
“Phu quân thật sự để thân ”
Từ Vĩnh An cố gắng gật đầu
“Phu quân đã để thân thân đương nhiên sẽ cố gắng để phu quân thất vọng Thiếp thân là nữ nhân Từ gia nhất định sẽ để tài sản Từ gia rơi tay khác”
Từ Vĩnh An một mặt vui mừng
Sau ngày đó sắp xếp bốn di nương trung thực còn trong phủ tận tâm chăm sóc Từ Vĩnh An
“Tình hình trong phủ các ngươi cũng thấy ”
“Từ hôm nay trở sẽ ngoài lo liệu việc làm ăn của nhà việc chăm sóc lão gia trong phủ giao cho các ngươi”
Ta từ tốn
“Thuốc thang của lão gia đương nhiên thần y phụ trách nhưng những việc khác giao cho các ngươi”
“Chăm sóc lão gia cho ngoan ngoãn làm theo lời dặn đương nhiên sẽ để các ngươi lo lắng”
Bốn di nương đồng loạt quỳ xuống
“Vâng”
Ta đưa tay đỡ họ dậy : “Sau Từ phủ dựa chúng ”
“Ta đương nhiên sẽ bạc đãi các ngươi”
Từ Vĩnh An hiện tại sống ít nhất là sống cho đến khi nắm giữ việc làm ăn của Từ gia
Hắn sống thì mới thể danh chính ngôn thuận ngoài
chỉ cần sống là
Cũng cần khỏe mạnh
Ta cần lo lắng gì cả Thẩm Lương tự sẽ sắp xếp thỏa
Thành Tuyên Dương hai vị đại thiện nhân
Một vị là Thẩm thần y cứu trong cơn hoạn nạn vị thần y tấm lòng nhân hậu đáng quý hơn là bao giờ xu nịnh kẻ quyền quý
Dù là gia đình quyền quý nhà nghèo
Chỉ cần bệnh thần y đều nguyện cứu mạng
Những trả nổi tiền khám thần y cũng bao giờ trì hoãn việc chữa bệnh vẫn tận tâm chữa bệnh cho họ
Người dân thành Tuyên Dương ai biết ơn
Nhắc đến Thẩm thần y thể nhắc đến một vị đại thiện nhân khác Từ phu nhân
Nghe những nghèo khổ trả nổi tiền khám tiền khám và tiền thuốc đều do Từ phu nhân trả
Từ phu nhân lương thiện nhân từ cả đời sinh con đẻ cái nhưng hết lòng đối xử với con trai con gái riêng
Đáng tiếc là con trai con gái riêng nên thân Từ phu nhân màng chuyện cũ mà hết lòng vì con trai con gái riêng
Sau khi Từ lão gia bệnh Từ phu nhân càng một gánh vác trọng trách của Từ gia đưa việc làm ăn của Từ gia lên một tầm cao mới
Từ phu nhân là một đại thiện nhân hàng năm đều mở kho cứu tế nghèo quyên góp cho chùa xây dựng từ đường
Từ phu nhân nhận nuôi nhiều trẻ mồ côi nơi nương tựa
…
Người dân thành Tuyên Dương nhắc đến hai đều khen ngợi ngớt
Ta bên kể cho tin tức bên ngoài mỉm
Ta sống một lần nữa đời thù báo thù oán báo oán
cũng phụ lòng trời cho cơ hội
Ta sẽ bao giờ chủ động hại thấy sa cơ cũng sẵn lòng giúp đỡ
Làm chút việc thiện coi như là báo đáp
Phủ vẫn xây dựng Phật đường
Chỉ điều lần Phật đường còn là ngục tối giết chết nữa
Ta tắm rửa thay quần áo thắp một nén hương
Từ Vĩnh An liệt giường cuối cùng cũng qua khỏi mùa đông năm đó
Thân thể từ đã rượu chè làm rỗng chỉ còn một cái xác hồn
Sau đó đâm trọng thương tiếp theo trúng gió tỉnh thì thực sự là nỏ mạnh hết đà
Ta cũng để sống thêm vài ngày chịu thêm vài ngày giày vò
bất lực là đã kiệt sức
Hết cách cứu chữa
Giờ đây đã sớm hóa thành một nắm đất vàng lòng đất lạnh lẽo
Nghĩ đến Từ Ý Hàm nhốt trong Trần phủ Từ Vân Ninh đào quặng ở mỏ cách đó ba nghìn dặm
Ta thầm cầu phúc cho họ
Họ nhất định sống lâu dài sống thật
“Phu nhân Thẩm thần y đích thân trông coi nấu thuốc bổ mời phu nhân ngoài uống”
Ngoài cửa truyền đến lời nhắc nhở của nha
Ta dậy mở cửa sắc mặt tối sầm
Lại uống thuốc bổ
Thẩm Lương ngày ngày khám bệnh cho khác còn đủ bận về nhà còn nấu thuốc bổ cho
“Phu nhân vất vả bên ngoài thần y cũng là vì nghĩ cho phu nhân”
Nha tiến lên hầu hạ
“Vất vả lắm mới uống hết thuốc bổ còn uống thuốc bổ”
Ta nhỏ giọng phàn nàn
“Bao giờ mới hết đây”
Ai
“Sương Nương ngoan ngoãn uống hết liệu trình cần uống nữa”
Đầu hành lang truyền đến giọng mang theo ý của Thẩm Lương
Lúc nào biết nha bên cạnh đã lui xuống
Kẻ lừa đảo lần uống thuốc cũng như
Ta miễn cưỡng chậm rãi đến bên cạnh Thẩm Lương
Hắn mỉm nắm tay về phía
“Lần lừa nàng”
“Thật ”
“Thật”
…
Trăng lẻ loi sáng gió nổi lên dựa ánh trăng trắng như sương từng bước vững vàng
Cuộc đời tươi của những ngày tháng như ý chỉ mới bắt đầu
-HẾT-