Sau Khi Sống Lại, Ta Nên Duyên Với Nam Chính Hắc Ám - Chương 5
18
Không biết từ một chiếc roi ngựa vụt xuống cuốn lấy con dao găm trong tay quất mạnh xuống bàn thuốc mặt lão thần y
Lão giật nảy luống cuống tránh né suýt chút nữa trật cả lưng
“Ta xem ai còn dám thêm một câu về nàng nữa”
Người thấy giọng đã vang đến
Kỷ Vân Tranh cưỡi ngựa cao to thân y phục đen tuyền lạnh lẽo như băng
Những kẻ bàn tán rôm rả ban nãy lập tức cúi đầu im bặt
vẫn kẻ sợ chết len lén liếc về phía
Hắn lạnh một roi quất mạnh kẻ đó xuống tay chút nương tình máu lập tức túa
“Còn nữa sẽ đưa tất cả địa lao Tây Uyển”
Chiếc roi hạ xuống ngay tròng mắt kẻ
Dù Kỷ Diêm Vương tóc đỏ mắt xanh miệng đầy răng nanh như trong lời đồn nhưng khí thế sát phạt tàn nhẫn của cũng đủ khiến dân chúng kinh hãi đến vỡ mật
Đám đông vội vã chạy tán loạn như chim sợ cành cong
Kỷ Vân Tranh truy cứu lão thần y chỉ lạnh nhạt :
“Từ nay ân tình giữa hai nhà xem như chấm dứt”
Ta còn cầu xin lão thần y nhưng Kỷ Vân Tranh đồng ý
Lúc y thư của tổ phụ là phương thuốc duy nhất thể cứu
Không còn cách nào khác chỉ thể tự nghiên cứu tự bốc thuốc cho
Ban đầu chịu uống nhưng khi thấy vì dược phương mà gần như phát điên cuối cùng cũng thỏa hiệp
Hắn cầm bát thuốc đặc quánh đắng chát uống cạn một
Một chén thuốc nhỏ bé buộc chặt lấy sinh mệnh của cũng buộc chặt lấy cả
19
Hiệu quả của thuốc phụ thuộc dược liệu
Ta dành những thứ nhất cho Kỷ Vân Tranh mỗi lần sắc thuốc đều tự lên núi hái dược thảo
Sáng nay trời còn quang đãng nhưng qua giờ Ngọ mây đen kéo đến dày đặc mưa lớn trút xuống như thác đổ
Ta luống cuống tìm chỗ trú vô tình chạy một ngôi chùa giữa núi
Ta từng qua tên ngôi chùa
Tường đỏ đã phai màu theo năm tháng rêu xanh phủ kín trông vẻ đã lâu đời
Mặc dù trời mưa như trút nhưng vẫn ít tín đồ cầu nguyện
Một bà lão đến để tạ lễ kể với rằng—”Ngôi chùa linh nghiệm lắm chỉ cần thành tâm ắt sẽ như ý nguyện”
Có thật
Cơn mưa lớn xem chừng thể tạnh ngay
Trước Phật đài chắp tay quỳ dài một cách thành kính
“Tín nữ chỉ cầu mong Kỷ Vân Tranh bình an suốt đời thọ mệnh dài lâu”
Ta ý định lễ Phật từ đầu cũng mang theo hương
May mà trong chùa sẵn mỗi nén chỉ một văn tiền
Đến lượt hương hết sạch
Vị hòa thượng già vẫn đang nhắm mắt tụng kinh bỗng mở mắt giọng điệu lạnh nhạt:
“Cô nương nhân quả là thế lời nguyện của ngươi Phật tổ nhận”
Ta chỉ đáp lời chỉ cúi đầu quyên ba văn tiền hòm công đức
Linh nghiệm là do Phật do vị hòa thượng
Ông nhận là nhận
Ta kiên trì sắc thuốc cho Kỷ Vân Tranh từng ngày từng ngày trôi qua
Rồi một hôm mặt hỏi là ai mà chỉ giơ tay gọi:
“Dung Nguyệt đây”
Hắn đã nhận
Ta đã mà—lời hòa thượng đáng tin
Sức khỏe của Kỷ Vân Tranh dần dần khởi sắc
Trời nổi gió còn đau đầu nữa
Hắn thể phân biệt rõ dung mạo —
“Ngươi gầy ”
Mùa đông đã đến
Trong phòng đốt hương sưởi ấm và sóng vai bàn
Ta y thư
Hắn
Ngón tay thô ráp của lướt qua má chậm rãi vuốt ve hình xăm phù dung
Ta vô thức né tránh
Hắn áp cả bàn tay lên mặt
Không giống như những kẻ khác trêu chọc khinh bỉ
Hắn nhẹ giọng :
“Đẹp lắm”
Sau đó hỏi:
“Ai đã xăm lên cho ngươi”
Giọng điệu bình thản
trong mắt sát khí âm trầm cuồn cuộn dâng lên
Ta chỉ nhàn nhạt đáp:
“Quên ”
Chỉ một câu đơn giản nhẹ bẫng như gió thoảng
20
Lúc rảnh rỗi thích đến các quán trà trong chợ náo nhiệt nhàn tản mở mang tầm mắt cũng tiện ngóng tin tức
Người đồn rằng—
Tiết độ sứ Lĩnh Nam chết thảm mặt lột da
Quận thủ Hồng Đô chặt tay chân biến thành nhân trệ
Huyện úy Tương Dương rơi xuống nước mà chết thi thể cá rỉa nát
Triệu thừa tướng tắt thở trong địa lao Kim Lân Vệ hôm nay phát tang
Từ Lĩnh Nam Hồng Đô Tương Dương đến tận kinh thành
Ta mơ hồ đoán vì bọn họ chết
Năm mới sắp đến ghé thăm chùa khi đón giao thừa
Y thuật của tinh thông nếu Kỷ Vân Tranh thể dần dần hồi phục ắt hẳn là nhờ Phật tổ phù hộ
Chỉ khi thành lời nguyện cũ của năm qua năm mới mới thể bắt đầu trọn vẹn
Hiếm khi Kỷ Vân Tranh ngày nghỉ cũng vui vẻ cùng lên núi nguyện
Tuyết trắng phủ dày bay lả tả trong gió
cổng chùa hề yên tĩnh như tưởng
Tới nơi mới thấy thợ thủ công tượng Phật đang trùng tu chùa tiếp hương khách
Ta thoáng thất vọng
Kỷ Vân Tranh vỗ nhẹ lên tay trấn an:
“Không đợi Tết Phật tượng sửa xong chúng đến”
Thấy vẫn ủ rũ chợt nhớ gì đó
“Chưởng quầy tiệm bánh Lương Phong đã về thăm thân thích hôm nay chắc tiệm sẽ làm món bánh hạt dẻ mà nàng luôn nhắc tới”
Nghe nhắc đến bánh hạt dẻ lòng lập tức vui vẻ hẳn lên
Ta thích ăn đồ ngọt từ nhỏ mà đặc biệt là bánh hạt dẻ của tiệm Lương Phong
Ta nắm tay kéo xuống núi giọng gấp gáp:
“Vậy thì chúng nhanh lên Tiệm họ bán hết nhanh đến trễ là còn ”
Kỷ Vân Tranh khẽ nắm lấy tay nửa ôm trong chiếc áo choàng dày của
“Đây là đang ”
Không biết lúc Kỷ Vân Tranh nhận
Hắn đang nụ lộ cả răng nanh vẫn giống như thiếu niên tiểu tướng quân năm nào
21
Đường xuống núi hề suôn sẻ
Tuyết lớn đè gãy cây cối chúng đành bỏ xe bộ
Tuyết đã ngừng rơi cả núi rừng tĩnh lặng đến lạ
Cũng chính vì sự tĩnh lặng khi một mũi tên băng lạnh biết từ bay đến nhắm thẳng mặt Kỷ Vân Tranh dễ dàng tránh thoát
Giữa khu rừng phủ tuyết trắng xóa từng tốp hắc y nhân đột nhiên ập bao vây chặt lấy chúng
Chúng đông hơn Kỷ Vân Tranh lĩnh vài nhát đao
Hắn kéo thoát khỏi vòng vây nhưng đường xuống núi truy binh vẫn bám sát rời
Không còn cách nào khác chỉ thể dẫn chạy sâu trong núi
Gió thổi mạnh tuyết bắt đầu rơi
Gió tuyết mịt mù che khuất tầm mắt sơn đạo quanh co trập trùng
Không biết đã bao lâu Kỷ Vân Tranh đưa một hang động tránh tuyết
Lúc còn chống đỡ nổi nữa đột nhiên gục xuống mặt
Ta chạm y phục ẩm ướt và dính bết là máu
Bộ y bào đen giấu tất cả nhưng khi chạm mới biết đã mất nhiều máu
Sắc mặt Kỷ Vân Tranh tái nhợt như một chết
Ta ôm lấy dùng đôi tay lạnh buốt chà xát sưởi ấm khuôn mặt mũi cay xè nhưng thể chỉ thể thì thầm bên tai lặp lặp —
“Kỷ Vân Tranh đừng chết… ”
Không ai đáp
Chỗ vẫn đủ an
Đợi đến khi đám sát thủ giải quyết xong những thị vệ còn sót bọn chúng sẽ nhanh chóng tìm đến đây
Ta gom những cành khô quanh hang động xé váy làm dây buộc dựng một chiếc cáng đơn giản đặt Kỷ Vân Tranh lên đó
Giữa cơn gió tuyết dữ dội cắn răng chịu rét kéo theo từng bước khó nhọc dò đường xuống núi
Không biết đã bao lâu cho đến khi yếu ớt gọi —
“A Nguyệt…”
Ta dừng bước
Hắn gắng sức dậy chiếc cáng về bầu trời dày đặc mây đen cố gắng phán đoán phương hướng qua chút ánh sáng mờ nhạt còn sót
Kỷ Vân Tranh rút từ trong áo một tấm thẻ gỗ nhét tay chỉ về phía ngọn núi phía Nam—
“Đi về phía Nam là thể xuống núi”
“Đừng trở về kinh thành Cầm tấm thẻ đến bến đò tìm một tên là Lưu Tứ gia Hắn sẽ đưa nàng đến một nơi an ”
“Đưa đến nơi an còn thì ”
Kỷ Vân Tranh sâu như thể khắc ghi hình bóng tâm khảm
“Nếu mang theo nàng sẽ thể thoát khỏi truy binh”
“Chỉ nàng xuống núi truyền tin ngoài mới đến cứu ”
Hắn đang dối
Con khi dối logic thường thông suốt
Muốn đưa tới cứu chẳng tiên về kinh thành báo tin cho Kim Lân Vệ
Hơn nữa rõ lai lịch của tấm thẻ gỗ
Ta chút nể nang vạch trần lời dối của
“Đây là tín vật của Thương Hội bỏ tiền để họ bảo vệ ”
“ Kỷ Vân Tranh kẻ chẳng màng thế sự”
“Nửa năm nay ít chuyện khi ở trà quán”
“Thương Hội quy tắc một tấm thẻ chỉ bảo vệ một mạng ”
“Còn thẻ của ”
Kỷ Vân Tranh cụp mắt cố chấp nhét tấm thẻ tay giọng trầm thấp:
“A Nguyệt sống thật ”
Hắn lặng lẽ giơ tay dao trong tay áp sát gáy
Sau gáy huyệt chí mạng chỉ cần dùng lực sẽ mất ý thức ngay lập tức
Hắn đánh ngất một dẫn dụ truy binh
Nhận ý đồ của nghiêng tránh né
Hắn quá yếu động tác chậm hơn nhiều
Ta vung tay chém mạnh gáy đánh bất tỉnh
Sinh ly tử biệt vốn dĩ thể đoán
Nếu hôm nay giữa và nhất định một chết
Ta mong đó là
Kỷ Vân Tranh chịu uống thuốc mỗi ngày vì thật sự sống
Mà bởi vì sống
Cũng như là hy vọng duy nhất giữ tiếp tục sống
Trên cổ tay chằng chịt những vết sẹo cũ
Có những lần từng mê dược chính lao nước chết chìm
Đáng tiếc đều cứu
Ngày ở phủ Thừa tướng vốn đã định rằng khi múa xong sẽ tự vẫn tại chỗ
Kỷ Vân Tranh đã đến
Vậy nên tiếp tục sống
Không thời gian để hoài niệm bi ai
Ta kéo Kỷ Vân Tranh đống cỏ khô phủ lên một lớp lá khô che chắn khoác áo choàng của lên dẫn truy binh rời xa nơi
Hắn đoán sai phía Nam đúng là đường xuống núi
con đường cũng đã mai phục từ lâu
Mưa tên xuyên tim—đáng lẽ đó là kết cục của Kỷ Vân Tranh
thật
Lần cứu một lần nữa