Sau Khi Sống Lại, Ta Nên Duyên Với Nam Chính Hắc Ám - Chương 4
14
Kiếp chính Kỷ Vân Tranh là ngỏ lời cầu thân với
Hắn hỏi nguyện ý nhưng lập tức chối phắt từ đó bao giờ nhắc nữa
Ta ở Tây Uyển từ mùa hạ đến cuối thu
Kỷ Vân Tranh bận rộn công vụ thường nhiều ngày liền chẳng thấy mặt lấy một lần
Không biết vì trời lạnh dần mà chứng đau đầu của ngày càng phát tác thường xuyên hơn
Hắn mất kiểm soát nhiều hơn Tây Uyển ngày nào cũng vương mùi máu tanh
Mãi đến khi tân đế phái điều tra án ngoài châu cả phủ mới thể thở phào nhẹ nhõm
Đêm hương trầm thanh nhã trong phòng lẫn với mùi máu tanh nồng đậm
Ta cảnh giác tỉnh dậy trong góc phòng le lói ánh sáng một bóng cao lớn lưng về phía
Là Kỷ Vân Tranh
Ta lặng lẽ tiến đến gần lúc mới phát hiện thân đầy thương tích bụng một vết chém sâu máu ngừng tuôn
“Chàng chết ”
Hắn đột ngột đầu ánh mắt sắc bén như một con báo săn sẵn sàng lao đến cắn đứt cổ họng kẻ nào dám tới gần
“Kỷ Vân Tranh đừng sợ là ”
Nghe thấy giọng bờ vai chợt sụp xuống
Dù là thân cận nhất ngay mắt cũng thường nhận
Hắn chỉ thể xác nhận hết lần đến lần khác
Ta phiền lòng cứ kiên nhẫn lặp lặp : “Là ”
Trên đường về kinh Kỷ Vân Tranh tập kích
Có trong thuộc hạ bán tất cả thị vệ cùng đều bỏ mạng thương nặng vất vả lắm mới thoát thân
giả như chuyện gì xảy lặng lẽ tiến kinh thành chẳng đến chỗ ở của cũng tìm đại phu chữa trị mà trực tiếp leo cửa sổ phòng
Kỷ Vân Tranh bài xích đại phu
Có lẽ là vì những năm tháng biến thành dược nhân
Có lẽ là vì từng vô số lần đầu độc hãm hại
Cũng thể là vì tất cả lũ thầy thuốc đều bệnh của thể chữa nên chẳng buồn tin bọn họ nữa
Tóm vết thương của xưa nay vẫn là tự băng bó
Hắn quen xử lý vết thương từ khi còn nhỏ đối với đó chẳng qua chỉ là một chuyện nhỏ
Chỉ là giờ đây vì chất độc còn lưu trong cơ thể khó kiểm soát bản thân
Những vết khâu lộn xộn theo bất kỳ quy luật nào
Ta chằm chằm vết thương của chợt xoay lưng giọng yếu ớt:
“Chỉ là vết thương nhỏ tự xử lý một chút lập tức sẽ thôi”
Hắn trở nên vội vã xuống tay chút chừng mực cây kim tay luồn loạn qua da thịt cứ như khâu vá chẳng vết thương mà là một cái áo rách thủng lỗ
Thịt đỏ hỏn nơi vết thương méo mó kim chỉ mạnh mẽ kéo với khâu kín một cách vụng về
15
15
Kỷ Vân Tranh định qua loa cho xong chuyện
Trong trạng thái thần trí bất minh bất cứ ai đến gần đều thể giết duy chỉ là ngoại lệ
Ta giật lấy cây kim trong tay bảo yên giường để xử lý vết thương
Phụ thân làm quan nhưng tổ phụ từng là danh y Khi còn nhỏ từng theo tổ phụ học y thuật vài năm
Ta cởi áo ngoài của Kỷ Vân Tranh đốt lò than sưởi ấm cho đó tháo bỏ những đường chỉ khâu vụng về vết thương và làm từ đầu
Kim xuyên qua thịt chắc chắn đau nhưng Kỷ Vân Tranh kêu một tiếng thậm chí đến phản ứng cơ thể tự nhiên như run rẩy cũng chẳng
Hắn ép bản thân trở nên tê liệt như mới thể tránh khỏi đau đớn
Cả thể xác lẫn tâm hồn đều như thế
Trên Kỷ Vân Tranh chi chít vết thương sâu nông
Trên xương sườn một vết sẹo rộng ba ngón tay nhớ rõ
Vết sẹo đó nông nhạt đến mức gần như thể thấy
Nó là do khâu cho khi mới mười tuổi
Khi bày trò hùng mặt bất chấp nguy hiểm trèo lên cây lấy diều mắc đó Đứng cành cây khoe khoang huênh hoang hai câu đã trượt chân rơi xuống
Bên một tảng đá sắc nhọn cứa một đường sâu máu tuôn xối xả đau đến thảm thiết
nhất quyết cho gọi lớn rằng nếu phụ thân biết chuyện chắc chắn sẽ lột quần mà đánh
Nhóc con cũng biết sĩ diện nữa cơ đấy
Vậy nên đã xung phong học theo tổ phụ tự tay khâu vết thương cho
Lúc cầm kim tay run lẩy bẩy còn thì cắn chặt khăn miệng la hét ngừng làm náo loạn cả một góc vườn
Đến khi vết thương khâu xong đầu mũi còn phồng lên một bong bóng nước mắt to tướng trong mắt vẫn còn vương lệ nhưng nụ thì vô tư chút muộn phiền
Hắn : “A Nguyệt hình như thật sự còn đau nữa Sau nhất định ngươi sẽ trở thành một thần y”
Giá mà thật sự thể thành thần y thì biết bao
Năm đó thân thể tổ phụ đã yếu
Ông qua năm mới
Sau đó cũng ít khi chạm tay y thư nữa
16
Khâu xong vết thương giúp Kỷ Vân Tranh mặc y phục đỡ lên giường
Ánh mắt lúc trở nên an tĩnh lặng mà sáng tỏ xuyên qua ánh nến nhập nhòe thật sâu
Trong đôi mắt thoáng qua một tia hoài niệm như đang đắm chìm trong những ngày tháng cũ
Hắn kéo tay ôm lòng giọng khẽ khàng bên tai:
“A Nguyệt chúng thành thân nhé”
“Ta sẽ cung thỉnh chỉ ban hôn để ngươi khoác lên bộ phượng quan hà y mà ngươi từng mơ ước”
“Ngày mai sẽ từ quan Ngươi chẳng luôn giống như tổ phụ làm một lương y bôn ba khắp nơi hành y tế thế ”
“Vậy thì để làm hộ vệ của ngươi chúng khắp sông núi thích ở thì ở đó thích thì lập tức rời ”
“Sau nếu con… cho dù nó học y học võ bán khoai nướng làm gì cũng đều cản Chỉ cần nó học điều làm gì cũng …”
Có lẽ trong khoảnh khắc bình yên khi Kỷ Vân Tranh thực sự đã một tia hy vọng cứu rỗi chính
khi đang dở chợt ho dữ dội càng lúc càng nghiêm trọng cuối cùng phun một ngụm máu đen
Sự ấm áp trong mắt lập tức tan biến thay đó là một màu tối tăm u ám quen thuộc
Hắn đẩy giữa hàng chân mày là nỗi mệt mỏi và lãnh đạm đếm xuể
“Lừa ngươi đấy đừng tưởng thật”
Kỷ Vân Tranh dậy rời khỏi phòng bước chân khác gì mọi khi
Chỉ là đang cố gắng gượng mà thôi
Ngoài cường địch vây quanh trong kinh thành cũng sóng ngầm cuồn cuộn
Chỉ cần để lộ dù chỉ một chút yếu đuối những kẻ nấp trong bóng tối nhất định sẽ lao đến xé nát thành trăm mảnh
17
Lúc đó thân thể Kỷ Vân Tranh đã gần như chạm đến cực hạn
Hắn biết rõ điều đó nhưng chẳng hề để tâm càng ngày càng hành sự táo bạo hơn
Ta vẫn ôm một tia hy vọng
Tổ phụ từng dành cả đời để biên soạn y thư trong đó thiếu những phương pháp giải độc bí truyền
Đêm khi khâu vết thương cho Kỷ Vân Tranh đã bắt mạch cho Quả thực tệ
ít cũng chút hiểu biết về tình trạng của đến mức mò mẫm trong bóng tối
Ta theo học y thuật từ tổ phụ lâu chỉ dựa y thư mà chậm rãi nghiên cứu thì e là kịp
May thay Lão thần y Diệp của Hồi Xuân Đường trong kinh thành là cố nhân của tổ phụ
Ông y thuật cao minh nhất định thể giúp Kỷ Vân Tranh
Hôm nay Hồi Xuân Đường tổ chức khám bệnh miễn phí tất cả những đến xếp hàng đều là dân nghèo
Ta cũng vội kiên nhẫn chờ ở cuối hàng
Một hàng dài rồng rắn kéo tận đến hoàng hôn cuối cùng cũng đến lượt
Lão thần y Diệp râu tóc bạc phơ trông vài phần tiên phong đạo cốt
Ông bắt mạch cho bảo rằng mạch tượng mạnh mẽ hữu lực bệnh tật gì nghiêm trọng chỉ cần tránh lo âu quá mức
Ta chỉ rằng đến để hỏi bệnh giùm khác đó cẩn thận kể mạch tượng của Kỷ Vân Tranh
Lão thần y nhíu chặt mày ánh mắt sắc bén chằm chằm như xuyên qua lớp sa mỏng mũ rèm để rõ dung mạo
Hồi lâu ông hừ lạnh một tiếng
“Kẻ đã trúng nhiều loại kịch độc chẳng qua chỉ là mạnh gượng mà thôi Cứu nữa ”
Lòng hoảng hốt
Ta vội lấy bản chép tay phương thuốc giải độc trong y thư của tổ phụ đưa cho ông xem
“Nếu theo bài thuốc thì Chỉ cần điều chỉnh một vài vị thuốc nhất định thể tìm một đường sống”
Ánh mắt lão thần y lướt qua phương thuốc sắc mặt càng thêm khó chịu
Tổ phụ thể những y thư thể thiếu sự giúp đỡ của ông
Vừa thấy phương thuốc quen thuộc ông đã thể suy đoán thân phận thực sự của
Còn về đang hỏi bệnh ông cũng đoán tám chín phần
Ông cầm lấy phương thuốc vui mừng khấp khởi ngỡ rằng ông sẽ chỉ điểm cho đôi chút
giây tiếp theo ông ngay mặt xé vụn tờ giấy ánh mắt tràn ngập chán ghét giống như đang một thứ dơ bẩn đến mức ghê tởm
Ông —
“Dung gia vốn là gia tộc thanh danh trong sạch”
“Ngươi thân là tiểu thư Dung gia biết liêm sỉ sa ngã hồng trần bán tiếng để mua vui cho kẻ khác”
“Ngươi nên chết ”
“Cút khỏi đây đừng làm bẩn nền gạch chân ”
Ông vung cây cân đồng trong tay quất mạnh mu bàn tay thắt lưng
Cây cân nặng nề quật xuống làm chiếc mũ rèm đầu rơi xuống đất
Làn da lộ cùng với hình xăm đóa phù dung kiều diễm mặt
Ta hề nhúc nhích quỳ phịch xuống đất
Lão thần y lớn tiếng mắng chửi dân chúng thấy liền vây xem càng lúc càng đông
“Cô hình xăm mặt chắc là kỹ nữ trong lầu xanh nào đó ”
“Ngươi bậy gì Đây là tiểu thư Dung gia con gái độc nhất của cố Thái phó Dung đại nhân”
“Tiểu thư Thái phó nông nỗi ”
“Nghe năm đó ở Lĩnh Nam để lấy lòng quyền quý cô tự nguyện xăm lên mặt Sau khi trở kinh thành thì sống trong phủ Thừa tướng mà Triệu thừa tướng là hạng gì ai cũng rõ ràng… Bây giờ về dây dưa với tình cũ lọt Tây Uyển của Kim Lân Vệ…”
Trong những lời bàn tán xôn xao một giọng chợt vọng đến:
“Sao cô còn chết ”
Thế là mọi bắt đầu hưởng ứng
“ chết cho ”
“Nếu là đã tự treo cổ từ lâu”
Ta cách nào biện bạch cả run rẩy vì tức giận
Ta rút dao găm giấu trong tay áo cắt đứt cổ họng bọn họ để họ ngừng
Hoặc cắt chính cổ như cũng chẳng còn thấy gì nữa
Và đã làm như thế
Đầu mũi dao sắc bén tì lên cổ họng
Ta lão thần y :
“Ta thể chết”
“Để bảo danh tiết cho Dung gia”
“Chỉ cầu xin ông cứu lấy ”