Sau Khi Sống Lại, Ta Nên Duyên Với Nam Chính Hắc Ám - Chương 3
10
Chuyện năm xưa Kỷ Vân Tranh lưu đày dường như bộ trong kinh thành đều biết
Lời đồn thổi lan khắp hang cùng ngõ hẻm nhiều đếm xuể
Ta giống như một kẻ điếc giữa cơn bão
Ta đã cả một ngày ở trà quán ven đường chắp nối từng mảnh thông tin để ghép tất cả những gì Kỷ Vân Tranh đã trải qua đường lưu đày năm
Kỷ Vân Tranh đường áp bức chịu đủ nhục nhã
Bị giám sát và đánh đập suốt ngày đêm đùa cợt bắt ăn xin cố tình bẻ gãy một chân…
Hắn sống sót khó khăn giả điên giả dại để khiến kẻ thù lơi lỏng cảnh giác chỉ để giành lấy một tia sinh cơ mong manh
Kỷ Vân Tranh từng là chiến thần tuổi trẻ đầy hoài bão trận lần đầu đã dám dẫn năm trăm kỵ binh hành quân ngàn dặm đánh thẳng trướng địch chém giết đại tướng quân địch nổi danh
Một vì tướng lĩnh rực sáng trong lịch sử
Kẻ thù căm hận nhục mạ nhưng càng nhiều hơn là e sợ
Sợ một ngày nào đó đông sơn tái khởi cướp cái mạng chó của chúng
Thế nhưng huyền thoại như thần tiên bản chất chung quy vẫn chỉ là một con
Mà thì một khi thân thể đã sụp đổ còn làm nên chuyện gì nữa
Chúng dùng làm dược nhân
Kẻ thù chẳng màng Kỷ Vân Tranh chết vì trúng độc chịu nổi đau đớn mà tự sát
Hắn chết thế nào quan trọng
Quan trọng là chết
Cho nên khi Kỷ Vân Tranh cắn răng nhẫn nhịn chịu đựng bộ độc dược thử nghiệm chúng cuối cùng cũng mất kiên nhẫn
Chúng đem ném chuồng chiến mã
Chiến mã từng thuần dưỡng vốn cực kỳ hung bạo một khi kinh động sẽ lao điên cuồng chẳng màng bất cứ thứ gì cản mặt
Chúng cho rằng một tên “dược nhân điên loạn” tay tấc sắt chắc chắn sống nổi
Kỷ Vân Tranh sống sót
Cho dù chỉ còn một thở vẫn gắng gượng sống tiếp
Lúc đã còn sức phản kháng
Chúng rõ ràng thể một đao kết liễu mạng
chúng làm thế
Chúng cố tình ném Kỷ Vân Tranh đang trọng thương Quan Thành
Muốn trong những ngày tháng cuối cùng của cuộc đời sống dở chết dở chịu hết cực hình đau khổ mới chết trong cô độc thê lương
11
trời chẳng tuyệt đường sống của ai Kỷ Vân Tranh mê man bảy ngày trong đại lao Quan Thành đó kỳ tích tỉnh
Về biên ải loạn lạc Quan Thành thất thủ
Kỷ Vân Tranh nhân loạn trốn triệu tập các cựu bộ hạ của thái tử đã phân tán khắp nơi một đường bắc tiến đến U Châu cứu giá thái tử
Nhiều năm qua Dụ triều Bắc Mạc áp chế đại quân triều đình liên tiếp bại trận nơi biên ải
Hoàng đế định nghị hòa tiếc cắt nhượng mười sáu châu Yến Vân để cầu hòa với Bắc Mạc
Lập tức dân tình phẫn nộ sôi sục khắp nơi nghĩa quân nổi dậy thiên hạ rối như canh hẹ
Kỷ Vân Tranh giúp thái tử chiêu mộ một lượng lớn võ tướng từng chịu ân tình của Kỷ gia giữa thời loạn thế lấy một châu một huyện làm căn cứ dần dần mở rộng thế lực từng bước từng bước đánh thẳng về kinh
Thái tử trong lòng vẫn còn đôi chút huyết nhục thân tình
Y hỏi lão hoàng đế năm đó vì vu cho y tội mưu phản y đòi chiếu thư thoái vị hứa sẽ tôn lão hoàng đế làm Thái thượng hoàng
Vừa mới ngoan ngoãn chịu nhục một khắc khắc lão hoàng đế nhặt lấy cây trâm cài đầu cung nữ đã chết định đâm về phía thái tử
“Vút”
Một mũi tên bay tới Kỷ Vân Tranh bắn chết lão hoàng đế
Chưa kịp đợi Kỷ Vân Tranh dập đầu tạ tội chỉ thấy thái tử vung kiếm chặt phăng thủ cấp của phụ hoàng
Toàn thân thái tử đẫm máu xách đầu xoay bước
Cây trâm của cung nữ vẫn cắm thẳng hốc mắt y
Không chiếu thoái vị trăm quan triều kiến thái tử khoác chiến bào đẫm máu vội vã đăng cơ
Một kẻ giết vua
Một kẻ giết cha
Một kẻ là ác quan
Một kẻ là bạo quân
Người đều căm hận đều tru diệt
Không ai phát hiện mỗi lần Kỷ Vân Tranh phát cuồng giết chóc trạng thái của đều kỳ lạ
Ánh mắt ban đầu đờ đẫn trở nên hung ác tựa như mãnh thú ngửi thấy mùi máu tanh tuyệt đối thu nanh vuốt đã lộ
Bởi vì đó là ảnh hưởng của độc tố còn sót trong cơ thể
Kỷ Vân Tranh từng biến thành dược nhân uống đủ loại thuốc bậy bạ hỗn tạp chất độc lẫn lộn với gần như thể thanh trừ
Không ai đoán lúc nào phát độc cũng chẳng ai biết liệu ngày nào bỗng dưng rút đao chém rụng đầu kẻ bên cạnh
Ngự y bó tay dám thừa nhận chữa khỏi chỉ kê hết thang thuốc bổ đến thang thuốc bổ khác
Uống mấy trăm thang bệnh tình vẫn chuyển biến chút nào
Biết còn hy vọng chữa khỏi Kỷ Vân Tranh dứt khoát mặc kệ
Kẻ thù của đều đã chết thân nhân của cũng chết sạch
Trước khi gặp còn tưởng cũng đã chết
Mỗi lần lớn tiếng đều sẽ lập tức ho dữ dội
Hắn thường xuyên đau đầu giống như vô số con trùng đang gặm nhấm trong óc
Gió thổi thì đau mưa rơi thì đau thời tiết chỉ cần nóng lên hoặc lạnh một chút cũng đau
Hắn chẳng phân biệt nổi mặt ai trong mắt cũng giống sống chết chẳng còn quan trọng
Một vị tướng như thế thì làm thể trận giết địch
Vậy nên vì tân đế dọn sạch mọi chướng ngại trở thành mục đích sống duy nhất của
Hắn cam tâm tình nguyện làm một thanh quỷ đầu đao
Người đều mong Diêm Vương họ Kỷ chết chẳng còn ai nhớ đến Kỷ tiểu tướng quân năm xưa— từng tất cả khẩn cầu sống sót trở về
12
Ta tỉnh dậy khỏi cơn ác mộng dài đằng đẵng của kiếp
Giấc mộng cũ kết thúc ngay khoảnh khắc Kỷ Vân Tranh thân đẫm máu giơ đao chém về phía
Cảm giác nghẹt thở ập đến giật mở choàng mắt tỉnh khỏi mộng
Trước mắt là căn nhà đất quen thuộc tiếng gió lùa theo cát bụi lạo xạo bên ngoài một vài tia trăng le lói rọi qua khung cửa sổ
Ta nhẹ nhàng bước tới bên Kỷ Vân Tranh vươn tay dò thở của kiểm tra xem thêm vết thương mới nào xác nhận cái chân què của đã bẻ nối
Hết lần đến lần khác lặp như một cỗ máy
Cho đến khi Kỷ Vân Tranh đánh thức
Trước khi ngủ đã đổ cho một bát lớn thuốc an thần nên lúc ánh mắt còn mơ màng phương hướng lẫn lộn
“Hửm Trời sáng ”
Ta vẫn cố giữ vẻ bình thường để điểm lạ nào ở
vẻ nghĩ nhiều
Ta chỉ tay về phía cửa sổ thủng gió thổi lồng lộng nghiêm túc mà :
“Giấy cửa sổ rách mất cát bụi ngoài cứ bay thắp đèn giúp dán cửa”
Kỷ Vân Tranh dụi mắt trong đôi đồng tử màu hổ phách khôi phục một chút ánh sáng trong trẻo
Hắn chống gậy một tay tay cầm đèn ngoan ngoãn dựa khung cửa sổ vụng về dán giấy
Cơm nguội thừa từ bữa tối trở thành keo dán trời sinh cho giấy cửa
Từng nhúm từng nhúm cơm dán lên tờ giấy mới cắt
Cơm dán ít quá thì chắc vị trí dán lệch thì chẳng che khe hở…
Bậu cửa rộng đủ để đặt một cây đèn nhưng Kỷ Vân Tranh dùng để kê khuỷu tay còn tay thì nâng đèn
Ta ung dung chậm rãi loay hoay mãi xong
Rõ ràng chỉ cần nhét tạm mảnh giẻ là thể cầm cự qua một đêm mà nhất quyết giữa đêm khuya dán cửa sổ
Ừm nếu nhất định thì…
Làm như khiến thấy mọi thứ đều chân thật khiến thấy cuộc sống hiện tại là mộng
Cuối cùng dán xong cửa tiếng gió rít đã ngăn bên ngoài căn nhà
Ánh tỉnh táo trong mắt Kỷ Vân Tranh dần tan biến mí mắt chịu lời bắt đầu sụp xuống ngáp một cái mãn nguyện cửa sổ đã dán xong cuối cùng thể ngủ
Ta nhiều tiền chỉ đủ thuê một căn nhà đất
Căn nhà nhỏ ăn ngủ đều gói gọn trong gian chật hẹp
Kỷ Vân Tranh ngủ giường thì ngủ cái phản thấp đối diện
Ta ý về phía cái phản nhỏ bé chỉ giường nghiêm túc :
“Kỷ Vân Tranh ngủ giường”
Kỷ Vân Tranh ngái ngủ gật đầu phản đối dậy định phản
Ta chặn lắc đầu:
“Ngươi ngủ phản”
Mí mắt Kỷ Vân Tranh vốn sắp sụp xuống bỗng mở to tỉnh táo hẳn dứt khoát từ chối:
“Không ”
13
Ta sầm mặt trong thoáng chốc dường như thấy tiếng giấy dán cửa lặng lẽ bong Phiền thật một mảnh giấy cửa mà cũng chẳng dán cho chắc
“Không dán chặt Ta thấy mép giấy cửa vểnh lên ”
Kỷ Vân Tranh giơ cánh tay cứng ngắc lặng lẽ che ánh đèn dầu Ánh sáng trong phòng lập tức tối một mảng lớn rõ nữa
Hắn kiên định chắc chắn đáp: “Dán chặt ”
Ta cam lòng: “Ở đầu thôn nhà đại tẩu Chu một hũ hồ dán qua mượn chút nhé Hôm qua nàng còn nhờ bắt mạch chữa chứng mất ngủ giờ chắc ngủ ”
“Chúng cùng mượn Ngay bây giờ”
Kỷ Vân Tranh ngoài trời đêm đen kịt xung quanh tĩnh mịch chỉ tiếng gió Sau đó đầu đang hăng hái vẻ mặt như thể tin nổi
Hắn im lặng nhích trong giường cả ngàn lời nhưng cuối cùng chỉ thốt một câu
“Được lên giường ngủ ”
Tiếng gió bên tai cũng ngừng
Không thể phủ nhận giường vẫn thoải mái hơn phản thấp nhiều rộng chắc chắn
Còn ấm áp nữa
Ừm… mà thứ ấm áp chính là Kỷ Vân Tranh bên cạnh
Ta rón rén luồn một tay chăn của phản ứng Ngủ nhanh
Thế thì thử đưa thêm một chân xem… vẫn phản ứng
Tốt lắm thì cả chui luôn chăn của vươn tay ôm lấy eo
Kỷ Vân Tranh rùng thân căng cứng cơn buồn ngủ chẳng duy trì bao lâu cơn buồn ngủ chiến thắng sự tỉnh táo dần thả lỏng thậm chí còn khẽ siết lấy tay
Tiếng hít thở đều đều của vang lên bên tai
chẳng buồn ngủ chút nào Ta ngửa mặt lên nhẹ nhàng cọ môi vành tai
Ta hỏi: “Kỷ Vân Tranh chúng thành thân nhé”
Hơi thở của thoáng chững trở về bình thường
Hắn giả vờ ngủ đáp
thì hề buồn ngủ
Ta lật chống tay lên khẽ lắc lắc cánh tay thổi mặt
“Được Được nào…”
Kỷ Vân Tranh mơ màng đáp : “Được… cái gì cũng …”
Lòng thoải mái hơn hẳn nhưng vẫn xác nhận lần nữa
“Quân tử nhất ngôn tứ mã nan truy…”
Kỷ Vân Tranh kéo khỏi cõi mộng Hắn đưa tay bịt miệng dùng chân đè xuống giọng khàn vì buồn ngủ:
“Không đổi ý đổi ý A Nguyệt ngoan ngủ ”
“Không ngủ thì đừng mong ngủ nữa”
Cơ thể dường như còn nóng hơn một chút khiến bên trong chăn càng thêm ấm áp
Có câu trả lời ý làm loạn nữa cũng thấy buồn ngủ
Ngủ thôi
Hôm tinh thần phấn chấn thức dậy thấy Kỷ Vân Tranh mắt quầng thâm nặng trĩu thần sắc uể oải
Ta hỏi : “Chàng ngủ ngon Canh an thần tác dụng ”
Kỷ Vân Tranh trong ánh mắt hàng ngàn lời khẽ thở dài
Ừm… Xem công thức canh an thần cần cải tiến