Sau Khi Sống Lại, Ta Nên Duyên Với Nam Chính Hắc Ám - Chương 2
6
Kỷ Vân Tranh mím môi chân mày càng nhíu chặt vẻ mặt u ám đầy sầu muộn
Tựa như đã dốc hết bộ sức lực để đưa một quyết định nào đó đem nửa cái mạng sót của vứt thêm một nửa nữa
“Việc hôn ước vốn chỉ là lời hứa suông giữa hai nhà trưởng bối mà nay cũng đã khuất Dung cô nương cần vì mấy lời miệng đó mà ràng buộc cả đời ”
“Hôn ước từ nay xóa bỏ”
Từ nay xóa bỏ
Ngươi nghĩ gì
Kiếp còn tội nghiệp năn nỉ gả cho ngươi giờ quên sạch
Ta rưng rưng nước mắt tỏ vẻ tủi thân về phía Kỷ Vân Tranh
“Ta lặn lội từ Lĩnh Nam đến đây vì mà chuộc thân còn mua căn nhà nhỏ chỉ mong yên tâm tĩnh dưỡng gần như tiêu sạch tất cả tiền dành dụm”
Ta đưa tay
Đôi tay của thiên kim tiểu thư vốn trắng trẻo mềm mại
hiện tại lòng bàn tay thô ráp rộp đỏ do bỏng còn dính cả cặn thuốc kịp rửa sạch trông bẩn thỉu vô cùng
Quan Thành khô hạn nấu thuốc nấu cơm tất thảy đều gánh nước từ giếng Khảm giữa thành
Mà giếng gần nhất cũng cách nhà đến năm dặm một một về là mười dặm
Ta còn gánh đòn tre hai đầu treo hai thùng nước nặng trịch vô cùng gian nan
“Ngươi làm kẻ phụ bạc thật là lương tâm thanh thản quá nhỉ”
Nói xong rút tay xoay toan rời
Kỷ Vân Tranh chịu căng thẳng kéo lấy tay
“Đưa xem nào”
Quả nhiên
Hắn đau lòng
Kỷ Vân Tranh cứng đầu nữa ngoan ngoãn uống thuốc
Hắn hỏi vì chịu cực khổ đến để cứu
Ta hỏi ngược
“Chàng thấy vì ”
Kỷ Vân Tranh trả lời một câu đáng đánh
“Dung cô nương thiện lương”
Ta cố nhịn xúc động trợn trắng mắt nở nụ ngọt ngào với
“Không là vì thực lòng thích ”
Mặt Kỷ Vân Tranh lập tức đỏ bừng
Ta biết thể đoán chỉ là xác nhận một lần nữa mà thôi
7
Từ khi phụ thân giáng chức và Kỷ Vân Tranh chia xa nơi kinh thành
Kiếp lần đầu gặp là ở kinh đô
Năm Lĩnh Nam loạn lạc đơn thân độc mã bỏ trốn đường lánh nạn bọn buôn ép bán trở thành vũ cơ trong phủ một vị quyền quý địa phương
Một lần tham gia yến hội đang múa dâng rượu kẻ ở thượng vị tùy tiện liếc qua tỏ hứng thú hỏi tên
“Thiếp tên là… Phù Dung”
Là cái tên cha mẹ đặt cho chứa đựng kỳ vọng đẽ
Ta đã gom hết can đảm mới thể nhẫn nhục sống sót dám làm nhục thanh danh Dung gia thêm lần nữa
Kẻ nhẩm nhẩm hai chữ “Phù Dung” trong miệng lặp nhiều lần đầy vẻ trêu đùa
Cuối cùng cợt nhả buông một câu:
“Người còn hơn hoa lẽ mặt nên xăm một đóa phù dung mới đúng”
Thân thể là do cha mẹ sinh thành kẻ xăm mặt là phạm nhân thì cũng là kỹ nữ
Đương nhiên cam lòng
một vũ cơ thấp hèn nào tư cách
Ta dập đầu van xin vùng vẫy kháng cự
Vô ích
Cây ngân châm nung đỏ dẫn mực đỏ theo từng nét từng nét khắc lên mặt
Đóa phù dung nở rộ má kiều diễm chói mắt mọc lên thân xác một nữ tử tên Phù Dung – kẻ đã sớm trở thành xác sống
Lấy thân xác hầu hứng thú đến nhanh cũng phai nhạt nhanh
Sau đó bán qua nhiều nơi cuối cùng rơi phủ Thừa tướng ở kinh thành vẫn là vũ cơ rẻ mạt
Không bước chân khỏi phủ nửa bước ngày ngày chỉ múa múa
Nghe quản gia bà tử Thừa tướng Triệu dường như sắp tiếp đãi một vị quý khách
Trâm vàng ngọc trai cứ như đáng giá đeo đầy lên đám vũ cơ
Nghe Thừa tướng chọn hầu hạ quý nhân đêm
Các vũ cơ liền sức tô son điểm phấn hy vọng lọt mắt xanh quý nhân một bước lên mây hóa thành phượng hoàng
Ta thì chẳng hứng thú chút nào chỉ thấy ghê tởm
Trong đám vũ cơ ít mỹ nhân tuyệt sắc vốn chẳng nổi bật
Cho nên chỉ cần an phận múa theo đúng nhịp khả năng chọn gần như bằng
Người tính bằng trời tính
Lúc thấy ở chủ vị trong yến tiệc là Kỷ Vân Tranh những bước nhảy đã học thuộc lòng bỗng chốc rối loạn
Không rõ là vui mừng khi gặp là bối rối vì thấy
Vũ điệu Nghê Thường rối loạn trong khoảnh khắc
Vốn đang tươi nâng chén rượu mời Kỷ Vân Tranh sắc mặt của Thừa tướng Triệu lập tức trầm xuống âm trầm đáng sợ
“Làm mất hứng của Chỉ huy sứ con tiện nhân đáng chết Người kéo ngoài đánh chết cho ”
Ngay khi đám gia đinh phủ Thừa tướng định kéo
Kỷ Vân Tranh lên tiếng giọng điệu bình thản ánh mắt sâu như vực đáy
Hắn hỏi Thừa tướng Triệu:
“Mỹ nhân tên gọi là gì”
“Nàng tên là Phù Dung”
Kỷ Vân Tranh nâng chén rượu bàn lên uống cạn thêm lời nào
Thừa tướng Triệu là hạng khôn ngoan chỉ một câu cũng đủ Kỷ Vân Tranh điều khác lạ
Y liền hiệu cho đám gia đinh
Ta đưa xuống vì vùng vẫy quá dữ đám gia đinh thấy phiền phức
Chúng đổ mê dược khăn bông áp miệng mũi ngay lập tức mất ý thức
8
Lúc mở mắt lần nữa đang ở trong một gian phòng xa lạ
Ta rõ diện mạo căn phòng chỉ nhờ ánh nến mơ hồ trong phòng mà lờ mờ nhận đang bên giường
Mùi rượu nồng nặc hòa lẫn với hương tuyết tùng quen thuộc đến thể quen hơn
Hắn hô hấp yên tĩnh rõ là đã ngủ say gục
Ta cất tiếng thăm dò:
“Kỷ Vân Tranh là ”
Hắn thấy tiếng lập tức bật dậy khỏi giường lần theo âm thanh mà chuẩn xác túm chặt lấy cổ
Sắc mặt Kỷ Vân Tranh âm u hung tợn đôi mắt đỏ ngầu ánh mờ mịt điên cuồng
“Ngươi là ai Tới ám sát bản quan ”
Ta lờ mờ cảm thấy gì đó trong trạng thái của
Chỉ tiếc sức quá mạnh đè chặt xuống giường thể thốt nên lời chỉ cảm thấy giây tiếp theo cổ sẽ bẻ gãy
Sự vùng vẫy yếu ớt chẳng chút tác dụng nào thần trí dần mơ hồ ý thức trôi tuột khỏi thân thể
Ngay khoảnh khắc cái chết cận kề bản năng khiến rút con dao găm giấu trong tay áo đâm thẳng ngực Kỷ Vân Tranh
Hắn buông tay cả ngã phịch xuống đất
Ta ngã gục lên giường ho sặc sụa hít lấy hít để từng ngụm khí tạm thời chẳng còn tâm trí để lo xem đâm chết
Một lúc lâu mới gượng dậy từ giường
Trông thấy Kỷ Vân Tranh vẫn đất trong tay cầm con dao găm lật qua lật chơi đùa để tâm đến ngực đang máu me đầm đìa
Hành động của khiến chú ý chỉ cụp mắt lặng lẽ vuốt cán dao ánh u tối trong đáy mắt đã biến mất sạch sẽ
Hắn nhưng bật —nụ sáng rỡ như ánh dương
Hắn :
“Dung Nguyệt đã lâu gặp”
Con dao găm là lễ trưởng thành Kỷ Vân Tranh tặng ngay cả chiêu đâm thẳng ngực cũng là dạy
Chưa từng nghĩ tới
Lần trùng phùng của và Kỷ Vân Tranh thể chật vật đến thế
9
Lúc chờ Kỷ Vân Tranh bên hồ sen đã thay bộ vũ y đào hồng rực rỡ chói mắt
Áo dài màu trắng ngà thanh nhã giản dị chẳng khác nào y phục của các nha
Ta thấy như thế ẩn giữa đám đông cần cố tình gây chú ý
Mây che khuất trăng gió lướt qua hồ sen
Những ngôi trời chớp tắt liên tục
Ta cứ chờ mãi chờ mãi đến nỗi sắp đếm hết trời mà Kỷ Vân Tranh vẫn xuất hiện
Cuối cùng đợi nữa bèn hỏi nha gần nhất:
“Kỷ Vân Tranh ”
Nghe ba chữ “Kỷ Vân Tranh” nha dường như hoảng trả lời lắp bắp:
“Chỉ huy sứ đại nhân… đang thay y phục xin tiểu thư chờ thêm một lát…”
Lời còn dứt Kỷ Vân Tranh đã đến
Hắn chiếc kiệu mềm thần sắc uy nghiêm hề thấy chút gì giống đâm một nhát ngực
Các nha lập tức im phăng phắc cúi đầu rút lui về một bên xếp thành một hàng cạnh bên hồ sen
Gió đêm thổi qua lập tức bao trùm bầu khí lạnh lẽo căng thẳng thậm chí còn thấy nha gần nhất đang run rẩy thân
Tại các nàng sợ đến thế
Rõ ràng Kỷ Vân Tranh vốn là ôn hòa cởi mở mà
Mấy năm nay cắt đứt liên lạc với thế gian chỉ phong thanh rằng thái tử phế năm xưa đã đăng cơ làm tân đế còn đều biết gì
Trong lòng cũng an hơn nghĩ rằng thái tử nhân từ hẳn sẽ khiến thiên hạ thái bình Kỷ Vân Tranh chắc hẳn cũng sống thuận lợi êm ấm
Như là
Kỷ Vân Tranh tìm thấy nhất định cho rằng đã chết
Mà cũng tìm thấy càng để thấy lạc bước chốn phong trần
Ánh mắt Kỷ Vân Tranh dừng từng một lướt qua từng nha
Ánh mắt đen sâu của dần dần ửng đỏ tâm trạng bắt đầu trở nên bực bội
Cuối cùng ánh mắt dừng
Cơn bực dọc trong mắt lập tức tan biến vẻ mặt trở nên sáng sủa hơn
Hắn gọi : “Dung Nguyệt”
Giọng đầy khẳng định nhưng vẫn mang chút do dự
“Là ”
Ta và Kỷ Vân Tranh quen từ thuở nhỏ
Dù ném giữa biển vẫn thể nhận ngay từ ánh đầu tiên
dường như nhận
Kỷ Vân Tranh bước xuống kiệu mềm khi chân chạm đất chút loạng choạng
Hắn chậm là bước vững vàng hơn
đôi chân lời bước một nhẹ một nặng thân thể cũng lắc lư theo từng bước chân
Ta đột nhiên
Lẽ nên như
Kỷ Vân Tranh đáng ngẩng cao đầu đón ánh hào quang là vạn dân yêu mến
Ta nhiều điều hỏi
Muốn hỏi khi lưu đày rốt cuộc đã xảy chuyện gì tại què chân tại khác đều sợ đến thế
đến lúc mở miệng chỉ thốt một câu:
“Chàng nhận nữa ”
Lời mang theo chất vấn nghi ngờ thậm chí như đang oán trách
Kỷ Vân Tranh – Chỉ huy sứ Kim Lân Vệ kẻ sát phạt tàn nhẫn giết như rạ – mà cúi mắt như thể làm chuyện gì sai trái
Hắn :
“Xin ”