Sau Khi Sống Lại, Ta Nên Duyên Với Nam Chính Hắc Ám - Chương 1
Việc đầu tiên làm khi trọng sinh chính là đến doanh trại khổ dịch mua Kỷ Vân Tranh
Vừa mới qua một trận bão cát trong lao phòng bụi đất mịt mù trong đống rơm rạ nơi góc đất một
Y phục rách rưới tóc tai rối bời bẩn thỉu đến mức nhận hình dạng ban đầu
Hắn gầy yếu da bám sát lấy xương đôi mắt nhắm chặt
Nếu lồng ngực vẫn còn khẽ phập phồng thoạt thật chẳng khác nào một bộ hài cốt
Quan Thành nơi biên giới hoang vu là ranh giới giữa hai nước
Khí hậu khắc nghiệt đất đai cằn cỗi phạm nhân thường đày đến đây làm khổ dịch
Nam đinh bản địa phần lớn bắt tòng quân chẳng mấy ai trở
Trong thành chỉ còn lũ già yếu phụ nữ cùng trẻ nhỏ khó mà gánh nổi sưu thuế nặng nề
Quan phủ thì thiếu lương thiếu ngân chẳng nuôi đám khổ dịch thân thể chẳng gì
Trời cao hoàng đế xa quan phủ bèn nhân danh thương dân mà công khai bán niêm yết giá cả rõ ràng
Hai mươi tiền ngày thường đến một tiểu nha cũng mua chẳng nổi
Nay thể đem về một lao động tay chân khỏe mạnh
Tính tính chẳng lỗ chút nào
Bởi mỗi lần quan phủ bán đều dẫn đến cảnh tranh mua ồn ào hỗn loạn
Chỉ Kỷ Vân Tranh giảm đến tận năm tiền vẫn ai
Lao đầu chỉ Kỷ Vân Tranh nửa sống nửa chết hảo tâm khuyên :
“Cô nương khuyên cô nên giữ tiền mà chờ đợt bán khổ dịch tiếp theo thì hơn Cẩn thận mang về chết giữa đường thì lỗ to đấy”
Ta đáp dứt khoát móc tiền
Lao đầu là lòng khẽ chậc một tiếng nhịn hạ giọng :
“Ta thật cho cô đến cái chân què làm việc từng đem làm dược nhân cô nương biết dược nhân là gì ”
“Chính là đem thử thuốc Thuốc độc thuốc mạnh gì cũng thử hết đầu óc thường mê loạn ngay cả máu phun cũng là màu đen…”
Ta mà lòng thắt lập tức nhét năm tiền tay cắt đứt lời lảm nhảm
“Làm phiền quan gia chỉ cần ”
Lao đầu thấy khuyên cũng thêm nữa nhận lấy tiền mở cửa ngục
Chân của Kỷ Vân Tranh huyết nhục be bét vặn vẹo ở một góc độ kỳ quái mơ hồ toát mùi hôi tanh
Ta thẳng chân đá văng đám chuột đang bu quanh gặm nhấm phần thịt thối chân tốn chút sức đã cõng lên thẳng ngoài
Một vóc dáng cao lớn hơn như lúc nhẹ hẫng như
Lao đầu mang vẻ “mua trả” gọi với theo:
“Cô nương nếu dùng chúng cũng đổi mới đấy”
Đổi mới
Khẩu khí thật lớn
Dù gom hết đám khổ dịch trong ngục cũng bằng nổi Kỷ Vân Tranh
2
Kỷ Vân Tranh nguyên là tiểu tướng quân của phủ Quốc công
Xuất thân từ danh môn thế gia chiến công hiển hách
Hoàng hậu đoản mệnh khi xưa là di mẫu của thái tử trăm quan yêu mến bách tính kính trọng chính là biểu ca của
Kỷ Vân Tranh khác với đám công tử thế gia nơi kinh thành chỉ biết tham hưởng lạc thú
Từ nhỏ đã lập chí giống như phụ thân và tổ phụ trở thành đại tướng quân chinh chiến sa trường giết giặc hộ quốc
Kỷ Vân Tranh quả thực khiến nở mày nở mặt văn võ song mười bảy tuổi đã theo phụ thân chiến trường một đao chém đầu danh tướng Bắc Mạc danh vang khắp nơi chỉ một trận
Thiếu niên khí phách bừng bừng yên cương bạc trắng ngựa phi qua nơi nào xuân sắc dâng trào nơi
Phong độ như ngọc chí khí tựa hồng hộc giương cánh
Cho đến nửa năm hoàng thượng phát hiện thái tử ý đồ mưu phản
Thái tử lập tức phế giáng làm thứ dân đày đến U Châu
Căn cơ của thái tử trong triều nhổ tận gốc Kỷ Vân Tranh là cánh tay đắc lực của thái tử tự nhiên cũng liên lụy
Nói chỉ thấy buồn thái tử nhân đức hiền minh là đích trưởng tử ngai vàng tương lai vốn thuộc về y còn mưu phản
Rõ ràng chỉ là cái cớ giả nhân giả nghĩa của đế vương bạc tình
Dân sinh nước Hứa suy tàn Bắc Mạc rình rập như hổ đói nhiều năm qua chịu nhục bồi thường xưng thần cầu an
Hoàng đế sợ kế vị quá mức tài giỏi làm nổi bật sự hôn ám bất tài của
Các hoàng tử còn ghen ghét thái tử đã nhiều năm thấy cơ hội tranh ngôi liền nhân đó đạp thêm một cú ngầm sai quan các nơi “chăm sóc tận tình” đám tội nhân
Trên đường mưa gió băng tuyết tuy thái tử lắm phen khốn khổ nhưng vẫn còn cựu thần liều chết bảo vệ
Kỷ Vân Tranh chính là một trong những liều mạng
Bị giẫm gãy một chân quần áo rách nát tập tễnh đầu tóc bù xù
Bị bắt thử thuốc trăm độc xâm thân thần trí tổn hại
Liên tiếp mấy ngày cơm ăn là chuyện thường ăn thì bò như chó còn chút tôn nghiêm nhục nhã cầu ăn
Từ kẻ cao rơi xuống vũng bùn trong một đêm Kỷ Vân Tranh trở thành chó chết ai cũng thể giẫm một cước
Nội tâm tan vỡ theo cả thân xác
Chỉ là ai ngờ thái tử sẽ đông sơn tái khởi đăng cơ làm tân đế
Kỷ Vân Tranh trở thành Chỉ huy sứ Kim Lân Vệ thân tín của thiên tử
3
Tranh thủ khi đợt bão cát tiếp theo ập đến cõng Kỷ Vân Tranh về nhà
Nấu thuốc đổ cho uống cắt bỏ phần thịt hoại ở chỗ thương băng bó dùng khăn vải lau sạch bùn đất mặt
Kỷ Vân Tranh quả thật tuấn tú ngũ quan tuấn lãng lúc lên rạng rỡ như mặt trời
Chỉ tiếc rằng kiếp ai chuộc Kỷ Vân Tranh khỏi doanh trại khổ dịch
Đám bè đảng của hoàng tử đối đãi như khổ dịch hèn mọn nhất đem một Kỷ Vân Tranh hấp hối ném bãi thuần mã đặt cược xem cầm cự bao lâu thì chiến mã giẫm chết lấy tính mạng làm trò tiêu khiển
Kỷ Vân Tranh chết nhưng vó ngựa giẫm gãy chân
Sau khi hành hạ xong bọn chúng chắc mẩm thể sống sót liền ném đến Quan Thành – nơi heo hút lạc hậu chỉ chờ trút thở cuối cùng trở thành một bộ hài cốt vùi trong cát vàng
Đỡ xử lý thi thể
Kỷ Vân Tranh trong đống rơm bảy ngày bụng đói cồn cào sốt cao hạ giãy giụa bên bờ sinh tử
Sau cùng nhờ ý chí kiên cường gắng gượng sống sót một cách kỳ tích nhưng chân phế bỏ
Chỉ huy sứ Kim Lân Vệ phục vụ tân đế tất thủ đoạn sấm sét tuyệt đối nương tay
Kỷ Vân Tranh là loại quan nghiêm khắc như thế
Loại cực kỳ tàn nhẫn cực kỳ biến thái
Bất kể là ai cũng nào chịu nổi chín mươi chín hình phạt trong địa lao Tây Uyển của Kim Lân Vệ
Đó là cảnh sống bằng chết thực sự
Tân đế đương nhiên trách cứ Kỷ Vân Tranh ngược còn hết mực ủng hộ
Đã ác quan thì tất nhiên cũng bạo quân
Thân thể tàn tật thần trí điên cuồng
Trong miệng dân chúng Kỷ Vân Tranh trở thành “Kỷ Diêm Vương” truyền tai đủ để dọa trẻ con ngừng ban đêm
Bách tính mong chết vì chết quá nhẹ nhàng chẳng thể giải tỏa căm phẫn trong lòng họ
Phải chịu đủ cực hình tra tấn đó phơi xác giữa chốn đông cuối cùng nghiền xương thành tro mới coi như ác giả ác báo
Kỷ Vân Tranh năm tuổi bắt đầu sách bảy tuổi luyện võ mười bảy tuổi chém đầu tướng địch
Phong tư tuyệt luân đến thế
Hắn vĩnh viễn chẳng thể ngờ một ngày thanh kiếm trong tay chĩa đồng bào mà đồng bào chỉ mong chết
Tiểu tướng quân năm nào ôm mộng xông pha sa trường bảo vệ sơn hà giờ đã thành một phế nhân đến đường còn vững
Những binh pháp sách lược khắc cốt ghi tâm thuở thiếu niên nay chỉ còn những mảnh vụn rơi rớt giữa giấc mộng nửa đêm
Kỷ Vân Tranh vĩnh viễn thể cầm quân đánh giặc nữa
Biến cố phế thái tử năm thứ mười tám niên hiệu Gia Ninh đã vận mệnh của nhiều
May thay đời còn kịp thay đổi nhiều chuyện
Hắn cũng cần chịu khổ đến thế nữa
4
Ngày hôm Kỷ Vân Tranh vẫn hôn mê đến tận giờ ngọ mới tỉnh
Lúc gánh nước về thì đúng lúc sắc xong bát thuốc hôm nay cho
Đồng tử đen láy của Kỷ Vân Tranh ban đầu mông lung vô thần khi rõ khuôn mặt ánh mắt dần tập trung đầy vẻ bất ngờ
Đôi môi mỏng khô nứt của khẽ động đậy cổ họng phát âm thanh khàn khàn
“Dung Nguyệt”
“Là ”
Ta dịu dàng đáp giống như mỗi lần khi trả lời
Kỷ Vân Tranh nhíu mày chăm chú lâu gì đó nhưng trong cổ họng chỉ phát những tiếng khàn nhẹ rõ ràng
Ta bưng bát thuốc còn nóng hổi thổi nguội cho
“Ta biết nhiều điều hỏi đừng vội uống thuốc đã”
“Choang”
Kỷ Vân Tranh nhận vung tay hất đổ bát thuốc cố vùng dậy khỏi giường rời
Ta cản chỉ hai bước ngã xuống đất ôm ngực ho khan dứt
Ta vội vàng bước đến đỡ giường
Kỷ Vân Tranh chịu nghiêng mặt để chạm
Giọng khàn khàn mang theo tức giận
“Ngươi biết che giấu lưu phạm là tội gì Nếu phát hiện là chém đầu đấy ngươi sống nữa ”
Ta bình thản rút từ trong ngực một tờ thân khế trải thẳng mặt
“Che giấu gì chứ Lưu phạm ở
Ta mua từ chỗ quan phủ đường đường chính chính
Lấy thân khế thì là thân tự do còn là phạm nhân nữa”
Ta giải thích rõ nguyên do mua khổ dịch từ nha môn Quan Thành cho Kỷ Vân Tranh
Hắn vẫn gì nhưng khuôn mặt về cũng bằng lòng để đỡ
Ta dọn sạch đống hỗn độn đất ngoài sắc thêm một bát thuốc trở về tiếp tục thổi nguội
Đưa bát thuốc cho Kỷ Vân Tranh lần nữa vẫn nhận
Ta cứ thế giữ nguyên tư thế đưa tay dẫu đến mức tay run lên cũng buông xuống
Kỷ Vân Tranh trụ lâu bằng cuối cùng lên tiếng
Giọng còn giận dữ thay đó là vẻ cố ý xa cách
“Ta nay đã là phế nhân liên lụy đến ngươi”
“Đừng vì mà lo lắng nữa cứ để tự sinh tự diệt ”
Tự sinh tự diệt
Làm thể
Ta đặt bát thuốc xuống tay phủ lên mu bàn tay
Từng chữ từng lời thốt :
“Chúng vốn đã hôn ước còn gì đến liên lụy”
và Kỷ Vân Tranh là thanh mai trúc mã
Hắn là vị hôn phu của
5
Phụ thân là đương triều Thái phó là ân sư của thái tử
Dung gia cũng là một trong những thế lực ủng hộ thái tử
Năm thứ mười bảy niên hiệu Gia Ninh phụ thân liên lụy bởi một vụ án tham ô kỳ quặc giáng chức đày đến Lĩnh Nam
Vài tháng cách chức tại chỗ
Giờ nghĩ ý định phế thái tử của hoàng đế lẽ đã manh nha từ lúc
Biến cố của Dung gia đến sớm mà cũng nhẹ
cha mẹ vì thế mà buồn bực thành bệnh đến đầu năm Gia Ninh thứ mười tám thì lần lượt qua đời
Khi đó Kỷ Vân Tranh mới mắc tội thân còn khó giữ
Đời vượt nghìn dặm từ Lĩnh Nam đến Quan Thành chính là để thay đổi vận mệnh của Kỷ Vân Tranh