Sát Thủ Có Đạo Đức - Chương 7
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
LÃO PHẬT GIA XIN CHÂN THÀNH CẢM ƠN QUÝ ĐỘC GIẢ!
Lòng mừng thầm may mà ở cùng Trầm Xu đã lâu học lỏm tám chín phần công phu hươu vượn của Chờ chuyện qua nhất định tự thưởng cho bản thân thật mới
Ta ánh mắt trời kiêu ngạo ngẩng đầu dương dương tự đắc Cảnh Minh quận chúa một lúc khóe miệng dần cong lên:
“Nương nương chú ý tới của ”
Ta nghĩ tới vụ trong đầu bấy giờ còn đang tung hô bản thân buột miệng thốt : “Ai”
Cảnh Minh quận chúa phất tay nữ tử bên cạnh nàng tiến lên một bước ngay mặt Ta mới phát hiện nữ tử cạnh Cảnh Minh quận chúa đã lâu là vẫn luôn chú ý tới nàng
Nghĩ đến lời Cảnh Minh quận chúa cứng đờ tại chỗ trong lòng vô cùng bất an Nữ nhi Khương gia cúi đầu thanh âm tuy nhỏ nhưng vô cùng uy lực:
“Phụ thân cả đời giữ trong sạch trung hậu hộ chủ trong phủ chỉ một mẫu thân hề khác Cả cuộc đời chỉ duy nhất một nữ nhi”
“Hoàng hậu nương nương tỷ tỷ ”
Ta ngay lập tức như sét đánh kinh sợ đến mức lời nào
Ta lộ á Chuyện quái gì Ta cứng đờ tại chỗ giảo biện :
“Người nay xác thật quận chúa hình như tìm nhầm thì ”
“Ván đã đóng thành thuyền ngươi cũng đừng giảo biện nữa”
Cảnh Minh quận chúa lệnh cho thị nữ phía mang đến một phong thư
“Lúc bổn quận chúa từ Mông Cổ hồi kinh đường ngẫu nhiên gặp Khương thừa tướng đang chạy trốn với bổn quận chúa rằng đuổi giết ”
“Hắn biết bản thân còn đường lui tự tay phong thư tố tội hy vọng thể giúp con cháu Khương gia bảo tính mạng”
“Phong thư tỉ mỉ Hoàng hậu nương nương dùng những thủ đoạn gì hao tổn nhiều tâm cơ như nào để gả cho Hoàng thượng”
“Không biết Hoàng hậu nương nương… gì bổ sung ”
Cảnh Minh quận chúa về phía thân lúc lạnh như băng Một sự thật lạnh lẽo hiện ngay mắt vứt bỏ …
Thái hậu từ phía tới chỉ thẳng mặt mắng:
“Yêu phi ngươi hao tổn tâm cơ tiếp cận Hoàng thương nhiều lần hãm hãi Hoàng thượng thật sự đáng chết vạn lần”
Giám sát ti bên cạnh Thái hậu chờ đã lâu bước lên phía :
“Hoàng hậu nương nương mời theo thần một chuyến”
Trong cảnh chút buồn Thì đã sớm giăng thiên la địa võng chỉ chờ ngoan ngoãn chui đầu
(17)
Ta ngục
Ta là Hoàng hậu đầu tiên giam giữ từ thuở khai quốc tới nay nghĩ bản thân sẽ lưu danh thiên cổ
Trầm Xu vội vội vàng vàng chạy tới ngăn cản đám mặt âm trầm hỏi :
“Ngươi gì với trẫm ”
Ta quỳ mặt đất ngẩng đầu nam nhân vẫn luôn bảo hộ Haizz rốt cuộc nhiều năm như luôn giết Trầm Xu thế mà lúc nào cũng giúp che giấu sự thật cuối cùng vẫn :
“Không còn lời nào để ”
Dưới ánh mắt bi thương của Trầm Xu áp giải đại lao
Sau đó bộ Giám sát ti bắt đầu bận rộn công việc Một số bộ phận điều tra thân thế thật của Một số bộ phận khác khai đồng bọn
Mấy chục ngày nào cũng vây quanh như sợ xếp hàng để trò chuyện với Cả cuộc đời từng hoan nghênh như thế trong lòng thậm chí còn chút kiêu ngạo đó là với điều kiện dụng hình
Khi ngủ say thì hất nước lạnh đến tỉnh trói ở cột thượng dùng roi quất ngừng Đe dọa uy hiếp đều đủ cả Người gầy ốm với tốc độ mắt thường cũng thể thấy
Khi thẩm vấn họ dùng sức giật mạnh tóc hướng rống lên đầy giận dữ hỏi là ai đồng bọn là kẻ nào…
Còn đợi trả lời họ liền lấy roi tới quất Có lẽ thứ họ đáp án mà là thứ đáp án bọn họ cần
Dưới sự tra tấn của bọn họ chỉ thể thều thào lặp :
“Ta gặp Nhiếp chính vương”
“Ta gặp Nhiếp chính vương”
“Ta gặp Nhiếp chính vương”
Thật vất vả lắm mới gượng đến buổi tối nhưng dám ngủ
Sợ bản thân ngủ thì sẽ tỉnh nữa chết Mặt đánh sưng lên mắt cũng mở nổi nữa chỉ thể mơ mơ hồ hồ bên ngoài
Mỗi khi bên ngoài qua sẽ gắng gượng bò đến gần cửa nắm lấy góc áo nọ lải nhải:
“Cứu…cứu chết ngươi…ngươi cứu nhất định thể chết …”
(18)
Đến khi thanh tỉnh đôi chút mới phát hiện đôi giày đen đang ôm lấy là của Nhiếp chính vương Ta giãy giụa bò lên sửa sang góc áo giữ cho bản thân chút thể diện
“Nhiếp chính vương đúng là bận rộn đợi vài ngày mới thể thấy ngài một lần”
“Tốt gì cũng là của ngài ngài như là vứt bỏ ”
Nhiếp chính vương giẫm lên đống cát thô độc ác hướng chỗ tới:
“Sao nào Muốn kéo bổn vương xuống nước”
Sau đó bóp chặt cổ
Ta hô hấp nổi mặt đỏ bừng nhưng kiềm mà cất tiếng to:
“Điện hạ thật tàn nhẫn nha nếu mấy hôm nhịn đau chịu những hình phạt đó tránh nhắc đến ngài chỉ sợ khi “Ta gặp Nhiếp chính vương” thì cái đầu nhỏ của cũng giữ nổi nhỉ”
Sắc mặt của lạnh hơn: “Như thế nào Ngươi phản bội bổn vương”
“Không điện hạ bội Cảnh Minh quận chúa gả xa nhiều năm vì cái gì mà đột nhiên hồi kinh Cơ duyên trùng hợp thế nào gặp Khương thừa tướng đang chạy trốn May mắn như nào mà tìm chính xác Khương gia tiểu thư”
Khương phủ cùng Nhiếp chính vương đã sớm đạt thành hiệp nghị sẽ dũng khí mặc kệ mấy trăm Khương phủ giết vô cớ
Cảnh Minh quận chúa ở Mông Cổ hạ sinh một đứa con trai trượng phu chết trận hiện giờ đang ở bên vị vua mới của Mông Cổ Thật vất vả lắm mới chờ tân hoàng đăng cơ mà hồi kinh đương nhiên là chiếm một vị trí nhỏ trong cục diện chính trị Sở quốc Cảnh Minh quận chúa thân phận cao quý nàng vạch trần bí mật của nhất định là ai cũng sẽ tin
“Điện hạ ngài dám rằng chuyện bút tích của ngài”
Nhiếp chính vương dần dần buông thấy vạch trần kế hoạch của sát ý trong mắt ngày càng sâu
“Ngài giết đơn giản là vì nhiều năm như cũng giết Trầm Xu Ngài mơ tưởng ngôi vị cửu ngũ chí tôn làm chủ thiên hạ đến gấp chờ nổi”
“Ngài cảm thấy vô dụng liền diệt trừ ”
“ thân phận của điện hạ thật sự biết ”
“Muốn bước lên ngôi vị cửu ngũ chí tôn ngài thể vứt bỏ ”
Nói xong kề bên tai bí mật của bản thân