Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi Rồi - Chương 611
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
LÃO PHẬT GIA XIN CHÂN THÀNH CẢM ƠN QUÝ ĐỘC GIẢ!
Quỷ đoản mệnh của Tạ gia sống lâu trăm tuổi
Tác giả: Di Nhiên
Dịch: Quá khứ chậm rãi
Chương 611: Lựa chọn
“Minh Đình chuyện dù cũng là đúng ngươi đánh mắng thì cứ nhằm đừng quấy rầy nàng”
“Hừ”
Tiểu Bùi gia trợn mắt: “Coi là cái loại đàn bà ngoa ngoắt hiểu chuyện đến thế ”
“Người là của tám trăm năm cũng khó gặp ”
Tạ Tri Phi thể cử động chân nhưng đôi tay linh hoạt đưa gáy nhẹ nhàng vuốt v e tóc
“Kiếp Tạ Ngũ thập tích đức nên kiếp mới ngươi thật sự là như cái mạng quá ”
Cút cút cút
Tiểu Bùi gia tức nghẹn trong lồ ng ngực nhưng sắc mặt đã dịu nhiều
“Sau nếu chuyện gì sẽ kể hết cho ngươi nhất định giấu giếm”
Tạ Tri Phi cau mày: “Còn nữa nhất định trọng sắc khinh bạn nàng số một ngươi số hai”
“Cái mà gọi là trọng sắc khinh bạn hả”
“Người là bà đồng gan xếp ngươi thứ nhất”
Vẻ mặt Tạ Tri Phi chút tủi thân: “Ngươi là chân tình ”
Còn tức giận gì nữa
Còn oán hận gì nữa
Tiểu Bùi gia mong chính là thái độ nhận sai của thái độ một khi thì mười vạn sợi lông dựng ngược đều thuận theo một chiều
“Được thu cái bộ mặt khốn kiếp đó của ngươi ”
Tiểu Bùi gia rộng lượng: “Nói bảo gia cùng ngươi việc gì”
Nói đến việc chính Tạ Tri Phi lập tức thu tay nghiêm túc : “Hoài Nhân mỗi ngày đều hỏi chuyện tâm ma của Chu gia tiếp theo làm như thế nào chúng bàn bạc cẩn thận”
Tâm ma của Chu Toàn Cửu nếu liên quan đến Khâm Thiên giám thì sẽ là chuyện cực lớn
Có cần cho Hoài Nhân biết
Nói thế nào
Còn nữa
Kế hoạch dài vẫn thảo luận
Bước tiếp theo làm thế nào
Đi
Phải suy nghĩ thật cẩn thận
Bùi Tiếu cảm thấy thật xui xẻo thầm nghĩ tiểu gia bây giờ nhảy khỏi xe liệu còn kịp
lúc xe đột nhiên dừng
“Tam gia là xe ngựa của đại gia”
Tạ Tri Phi thấy là đại ca nhà đầu còn phình to hơn cả tiểu Bùi gia làm đến nhanh thế
Hắn liếc nhanh tiểu Bùi gia một cái
“Chân cẳng tiện ngươi qua chào ca ”
“Không”
Tiểu Bùi gia lắc đầu : “Ca ngươi là sợ gặp nhất lúc ”
Tạ Tri Phi tức gần chết ánh mắt như dao ném qua rèm xe đã vén lên Tạ Nhi Lập một thân quan phục ở ngoài xe sắc mặt trầm xuống
Tạ Tri Phi vội vàng vẫy tay
“Ca đừng ngây nữa mau lên xe sự việc đã rõ ràng một nửa Minh Đình ngươi kể cho đại ca ”
Vẫn còn xếp thứ hai hả
Tên chó đó đã bán ngay
Bùi Tiếu cắn răng duỗi tay kéo Tạ Nhi Lập
Tạ Nhi Lập gần xe ngựa vẫy tay với Bùi Tiếu: “Nói cho chân làm ”
Nhìn thấy cõng Chu phủ ban đầu còn tưởng thân thể chịu nổi kỹ thì là chân thương
Tạ Tri Phi tươi : “Lúc truy bắt mấy tên cướp đâm một đao”
“Chu Thanh ”
“Hắn trúng kế điệu hổ ly sơn”
“Thật ”
Nói dối cũng coi là thật
Tạ Tri Phi “ừ” một tiếng: “Người đã đưa tới chỗ Cẩm Y Vệ đại ca tin thì hỏi quen chỗ Cẩm Y Vệ hỏi xem”
“Lão tam kẻ cướp trốn thoát còn thể bắt nhưng mạng của ngươi chỉ một mà thôi”
Vẻ mặt Tạ Nhi Lập nghiêm túc: “Cẩn thận một chút cho ”
“Ta đã nhắc nhở tên nhóc cứ gặp chuyện gì là liều mạng”
Bùi Tiếu đến nghiến răng nghiến lợi: “Đại ca ngươi mắng nhiều cho tỉnh ngộ nhanh lên”
Tạ Nhi Lập : “Nói chuyện Chu gia ”
“…”
Bùi Tiếu thấy tia lạnh lùng trong mắt Tạ Nhi Lập hết cách đành kể bộ câu chuyện
Tạ Nhi Lập xong mặt biểu hiện gì
Bùi Tiếu nhướng mày Tạ Tri Phi: gì
Tạ Tri Phi chớp mắt: biết
Bùi Tiếu: Hắn vui giận thật đáng sợ
Tạ Tri Phi: ai bảo
Bùi Tiếu: là…ngươi khuyên nhủ
Tạ Tri Phi: ngươi khuyên
Đồ chó má
Bùi Tiếu ho khan một tiếng: “Đại ca chuyện …”
“Chuyện tâm ma của ông tuyệt đối chuyện nhỏ”
Sắc mặt Tạ Nhi Lập nghiêm trọng hơn bao giờ hết
“Hai ngươi với Yến cô nương một tiếng nhất định cẩn thận hành động thiếu suy nghĩ”
Tạ Tri Phi: “…”
Bùi Tiếu: “…”
……
“Phu nhân tỉnh ”
“Phu nhân tỉnh ”
Tiếng kêu từ sương phòng truyền khiến mọi bên ngoài đều rùng
Không ai dám cử động mọi đều về phía Yến Tam Hợp
Yến Tam Hợp hít một thật sâu định bước đột nhiên trong phòng vang lên giọng của Mao thị…
“Đau đau quá…ai da đau quá…”
m thanh phát từ cổ họng cao thấp nhưng giống như một ngọn roi đánh mạnh mỗi đứa con Chu gia
Tam tiểu thư ôm mặt thảm thiết
“Lão tổng quản”
Yến Tam Hợp: “Phải thuốc giảm đau”
Lão tổng quản: “Có lúc nào cũng đun bếp”
“Mang đến đây cho ”
Thuốc nhanh chóng bưng lên Yến Tam Hợp cầm bát trong sương phòng
Trong phòng rèm che kín ba lò than đang cháy rực
Trên giường Mao thị cuộn tròn trong chăn gầy đến nỗi chỉ còn trơ xương hốc mắt trũng sâu lộ tình cảnh sắp chết
Yến Tam Hợp: “Mở hết cửa sổ cho thoáng khí trong phòng thắp thêm đèn”
Hai nha nhanh chóng một mở cửa sổ một lấy đèn
“Ra ngoài đóng cửa ”
“Vâng”
Yến Tam Hợp xuống cạnh giường đặt bát thuốc xuống kéo chăn
“Phu nhân là Tam Hợp”
Mao thị gắng sức mở mắt
Lần đầu mở đến lần thứ hai mới dần dần hé
Là nàng
“Cuối cùng ngươi cũng tới”
Ta đợi lâu
“Ta xong chuyện”
Yến Tam Hợp bà: “Ta tới bón thuốc cho bà tiện thể chuyện cùng bà”
Mao thị xong rút tay khỏi chăn đưa tay chỉnh đầu tóc vẻ mặt chút hổ
“Bộ dáng thế khiến cho cô nương chê ”
“Vẫn như lần đầu thấy bà nào há miệng ”
Mao thị lời há miệng một thìa thuốc đút miệng chảy mất một nửa ngoài
Yến Tam Hợp rút khăn tay nhẹ nhàng lau cho bà: “Phu nhân tên đầy đủ của bà là gì”
“Mao Tuệ Bảo” Giọng của bà gần như
“Tuệ Bảo”
Yến Tam Hợp : “Như trân như bảo là một cái tên thật ”
Mắt Mao thị chút cong lên: “Nương cũng như ”
“Tuệ Bảo một câu chuyện xưa chút ” Yến Tam Hợp chậm rãi đút thêm một thìa canh
Mao thị Yến Tam Hợp nhắm mắt
“Ngày xưa một cô nương tên là a Sinh cô ký ức sống cùng tổ phụ ở một nơi non xanh nước biếc một cuộc sống tranh đoạt với đời”
Yến Tam Hợp: “Một hôm a Sinh mơ trong mơ nàng thấy nhà một đám hắc y nhân sát hại chết thê thảm”
A Sinh tỉnh cảm thấy giấc mộng chân thực dường như chính nàng trải qua
Thế là nàng hỏi tổ phụ: tổ phụ khác đều cha nương con chỉ cha con nương con họ
Sắc mặt tổ phụ thay đổi vài lần mới trả lời: a Sinh cha nương của con đều đã mất trong trận ôn dịch
A Sinh tin lời nhanh chóng bỏ qua giấc mơ đó nàng biết rằng đêm đó tổ phụ nàng giường thầm đến tận nửa đêm”
Mao thị chăm chú lắng : “Cha nương của a Sinh chắc chắn chết vì ôn dịch”
“Chính xác ”
Yến Tam Hợp bà
“Tuệ Bảo nếu bà là tổ phụ sự thật cho a Sinh biết Hay để nàng vui vẻ sống tiếp”