Quá Khứ Xin Dừng Lại - Chương 4
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
LÃO PHẬT GIA XIN CHÂN THÀNH CẢM ƠN QUÝ ĐỘC GIẢ!
15
Ngón tay Lục Đông Thần siết chặt chậm rãi buông đặt ly rượu xuống
Không chút để ý tựa lưng sô pha tư thái lười biếng thanh thản: “Thấy cô thì ”
Có lẽ ngay cả chính cũng biết
Vẻ mặt của giờ phút khác với lúc nảy
Thậm chí âm điệu cũng khác lúc
Phó Hàn Thanh và Chu Dung Thâm liếc hai đều bất đắc dĩ lắc đầu
“Tôi hỏi cô tới tìm cô còn thừa nhận”
Lục Đông Thần khẽ một tiếng: “Để ý đến cô ”
“Cô nương da mặt mỏng cũng bình thường”
“Hay là gọi cô tới đây”
Lục Đông Thần xua tay: “Không gọi”
“Nếu cô thật sự tìm thì tự tới đây”
Hắn tuyệt đối thể để cho gọi cô tới
mà lúc tâm tình
Nếu Giang Mộc chủ động tới tìm cúi đầu nhận cũng nguyện ý cho cô một chút nể mặt
Vốn còn tưởng rằng cô hiện giờ đã học bài học
Ai biết ngay cả nửa tháng cũng chống đỡ
Lục Đông Thần hăng hái gọi sang một bên đánh bài
Chỉ là đánh vài vòng bài ngoài cửa vẫn động tĩnh
Hắn chút yên lòng vài lần xung quanh liên tiếp phạm sai lầm mấy lá bài
Có bạn bè tâm tư của : “Các chơi ngoài hút điếu thuốc hít thở khí”
Một lát nọ liền trở
thần sắc mặt chút kì lạ:
“Vừa ngoài gặp Mộc Mộc một lầu là chờ ”
Lục Đông Thần ném bài châm điếu thuốc nâng cổ tay đồng hồ: “Con mẹ nó mười giờ tối cô thể chờ ai”
“Tôi cũng biết bảo cô lên cô sống chết chỉ là đang đợi ”
“Nuông chiều cô cho cô mặt mũi nên biết điều”
Lúc Lục Đông Thần cảm thấy hút thuốc cũng mùi vị gì
Hắn tiện tay bóp điếu thuốc dập tắt trong gạt tàn: “Tôi ngoài hít thở khí”
16
Tôi lấy điện thoại xem giờ đã mười giờ
Nghĩ đến ca phẫu thuật của Từ Ký Nam sắp kết thúc cũng là đêm khuya
Vốn là tối nay dẫn tụ tập với bạn bè
Ai ngờ nửa đường đã một cuộc điện thoại của bệnh viện gọi
Dự định ban đầu đại khái là tám giờ rưỡi là thể kết thúc
mãi cho đến bây giờ vẫn tin tức
Tôi chút bất mãn lên mặc dù biết thân là bác sĩ cứu là trọng trách
vẫn chút mất mát nho nhỏ
Dù là mấy năm nay chính chơi đùa nửa đường liền ném xuống loại chuyện biết đã trải qua bao nhiêu lần
hình như vẫn sẽ khó chịu
“Mộc Mộc”
Vừa xoay bỗng nhiên phía truyền đến một giọng quen thuộc
Lưng như chạm vật cứng
nhanh liền khôi phục bình thường
“Tới nơi làm gì”
Lục Đông Thần nhanh chậm tới mặt nhướng mày một cái
“Tụ tập với bạn bè bạn bè tạm thời việc tới”
Tôi bình tĩnh về phía chậm rãi mở miệng
Lục Đông Thần giống như chuyện gì đó nhạo một tiếng:
“Mộc Mộc em biết lúc em dối trông ngốc ”
Tôi chút kinh ngạc nhưng chợt nghĩ tới cái gì
Cũng đúng đây là nơi Lục Đông Thần thường thích đến
Hiển nhiên hiểu lầm cho rằng tới tìm chỉ là ngượng thừa nhận mà thôi
cũng lười giải thích cái gì bởi vì cũng sẽ tin
Cho nên chỉ với : “Tôi ”
“Giang Mộc” Lục Đông Thần gọi
Có một số việc lặp lặp hai lần thể lặp lần ba lần bốn
“Anh hiểu lầm đúng là đang chờ bạn bệnh viện của ca phẫu thuật cho nên mới tới”
“Người bạn mà em đăng lên mạng ”
Lục Đông Thần lạnh hơn: “Mộc Mộc bao giờ biết em bạn bác sĩ nào”
“Lần bệnh nên quen”
Tôi về phía Lục Đông Thần:
“Là nửa đêm hôm đó gọi điện thoại cho đau dày chịu nổi nhưng lần đó cúp điện thoại của ”
Thần sắc Lục Đông Thần cuối cùng thay đổi từng chút một: “Em thật sự bệnh”
Đáy mắt tựa hồ chút hoảng loạn: “Anh nghĩ em ăn giấm chua của Kiều Nhiễm cố ý dối gạt …”
“Không đều đã qua hiện tại cũng lắm”
Tôi : “Không còn sớm nữa về đây”
Không biết vì Lục Đông Thần vẫn gọi
như cũng
17
Lúc Từ Ký Nam kết thúc ca phẫu thuật đã mười một giờ
Lúc đó trở cửa hàng
“Mộc Mộc bây giờ lái xe qua tìm em”
“Từ Ký Nam phẫu thuật xong còn mệt vẫn nên nghỉ ngơi sớm một chút …”
“Là lỡ ẹn dù cũng trực tiếp xin ”
“Từ Ký Nam……”
Tôi nhẹ nhàng gọi tên
Kỳ thật vẫn luôn là tự hiểu lấy
Hơn nửa tháng nay chúng duy trì quan hệ nam nữ thân mật như
bao giờ cho một câu hứa hẹn
Trong lòng biết rõ ràng Từ Ký Nam cùng quá cũng chỉ là mới mẻ nhất thời
Hắn sẽ thích
Giống như ba năm nay và Lục Đông Thần chia tay nhưng thật vẫn biết
Trong mắt là bạn gái
Trong giới bọn họ giàu thì quý mỗi đều là quý nhân
Mà chẳng qua là loại bình thường nhất
Muốn ưu điểm ước chừng cũng là tính tình bình thản thể làm một món ăn ngon
Có thể kinh doanh cửa hàng nhỏ của tự do kinh tế trong một phạm vi nhất định
Giống như Lục Đông Thần mãi mãi yêu một cô gái xinh như Kiều Nhiễm
Cô gái Từ Ký Nam thích cũng là
Lúc ở đại học Từ Ký Nam là học trưởng trong truyền thuyết cùng với vị hoa khôi trường học khoa tiếng Anh vẫn luôn là một cặp xứng đôi lứa nhất trong miệng khác
Chỉ là đó đàn chị ở nước ngoài nhưng Từ Ký Nam khăng khăng về nước làm bác sĩ hai mới mỗi một ngả
Mà từ đó về Từ Ký Nam từng yêu đương vẫn độc thân đến bây giờ
Lúc học đại học đã gặp chị hai lần
Thật sự so với nhiều mỹ nữ nổi danh nhất giới giải trí đều hơn
Cũng chỉ cô gái như mới thể làm cho Từ Ký Nam mê luyến sâu sắc mãi mãi thể quên
“Mộc Mộc em làm ”
Giọng của Từ Ký Nam vang lên lẽ là quá mệt mỏi nên giọng của đều chút khàn khàn
lúc gọi tên vô cùng dịu dàng
Tôi cảm thấy hốc mắt chút đau nhói
Suýt nữa thì rơi nước mắt
Thật thì cũng gì đêm đó tuy rằng uống say
luôn tỉnh táo
Tôi biết đó chỉ là một màn sương mù sẽ sớm tan
== Ủng hộ nhà dịch tại web metruyennetvn ==
18
“Từ Ký Nam chúng đừng gặp nữa”
Đầu dây bên là một thời gian dài trầm mặc
Đợi đến khi mở miệng giọng vẫn thanh đạm như thường: “Mộc Mộc chuyện gì chúng gặp ”
“Không cần cần gặp trong điện thoại là …”
“Bây giờ đang ở đường ước chừng ba mươi phút nữa sẽ đến”
“Từ Ký Nam……”
“Em ở trong tiệm chờ đừng cả đã khuya nên an ”
Hắn xong liền cắt đứt điện thoại
Trong lòng mọc đầy cỏ hoảng loạn
Tôi biết chúng thể gì khi gặp
Tôi cũng đoán sẽ gì
Ba mươi phút dường như dài vô tận
Rồi nhanh chóng thoáng qua
Từ Ký Nam gọi điện thoại tới: “Mộc Mộc ở bên ngoài cửa hàng của em”
Tôi vốn nghĩ cũng nên ngoài nên gặp mặt
Có mấy lời tự biết là một chuyện là một chuyện
Đôi khi thực sự làm một con đà điểu
mùa đông Bắc Kinh lạnh như thậm chí trong tai đều thể tiếng bên ngoài gió lạnh gào thét
Cuối cùng vẫn gặp
19
“Chuyện đêm nay thất hẹn xin ”
“Tôi tức giận là bác sĩ đây là công việc của hiểu”
“Tại em gặp nữa”
“Chuyện tối hôm đó vốn là một chuyện ngoài ý ”
“Từ Ký Nam sẽ vì mà quấn lấy cũng biết cũng thích ”
“Cho nên ở trong mắt em là loại đàn ông tùy tiện mang con gái về nhà qua đêm ”
“Không ý đó…” Tôi vội vàng giải thích
“Tôi cứ nghĩ ngày hôm em đăng ảnh lên mạng xã hội là thông báo việc em đang yêu đương”
Hắn tới đây dừng một chút: “Thì là do suy nghĩ nhiều”
“Từ Ký Nam” Tôi kinh ngạc mở to hai mắt
“Cho nên em cũng thích Mộc Mộc”
“Lục Đông Thần tìm em đúng ”
“Trong lòng em vẫn cách quên tấm ảnh cũng chỉ vì chọc giận ”
Ngữ điệu của Từ Ký Nam từ đầu đến cuối đều bình tĩnh
Thậm chí nửa điểm cảm xúc trong lòng
để cho trong đầu toát một ý nghĩ
Hình như đang ghen
Ăn giấm chua của Lục Đông Thần
“ thật sự từng nghĩ như ”
“Hơn nữa đêm sinh nhật đó cũng đã buông xuống còn thích nữa”