Phúc tinh A Mãn - Chương 1
1
Phu quân tổ chức một lễ thành thân cho đón dâu về nhà một cách long trọng
Tuy rằng và Tạ Dao đã bái đường ở thôn Đào Hoa là phu thê danh chính ngôn thuận nhưng tướng quân phủ trọng lễ nghi như thế hợp quy củ Phải nạp cát bái đường qua sáu lễ và mở tiệc chiêu đãi bát phương tân khách mới
Ta vui mừng khôn xiết dĩ nhiên gật đầu đồng ý
Đèn lồng đỏ treo cao khắp nơi tướng quân phủ chật ních khách khứa náo nhiệt kể xiết
Ta thấp thỏm mong chờ đợi đến giờ lành để chính đường bái đường
Bộ hỷ phục màu hồng chính là do phu quân tự chọn Tơ lụa mềm mại mát mượt tựa dòng nước chảy đây là lần đầu tiên trong đời mặc
“A Mãn cô nương rốt cuộc cũng toại nguyện ”
Các nha mặt mày rạng rỡ lần lượt đến chúc mừng sợ hiểu còn làm thêm động tác tay nhấn mạnh
Từ lúc tướng quân phủ phu quân đã lệnh cho tất cả hạ nhân học ngôn ngữ ký hiệu để một câm như cảm thấy lạc lõng
Nghe họ trêu chọc kìm sự ngượng ngùng làm theo quy củ ma ma đã dạy rải một nắm hạt dưa vàng ngoài
Nắng trưa gay gắt tựa khung cửa sổ buồn ngủ gà gật thì bỗng thấy âm thanh cao vút của chủ lễ: “Nhất bái thiên địa nhị bái cao đường phu thê giao bái ……”
Đầu giật mạnh một cái giật nhận suýt lỡ mất giờ lành
Hoảng hốt toát mồ hôi vội vén váy chạy ngoài mặc kệ tiếng gọi lo lắng của nha phía
Ở giữa chính đường phu quân Tạ Dao của đang khoác hỷ bào đỏ thắm đôi mắt sáng rỡ mang theo nụ đang chuẩn cùng ai đó bái đường
Nhìn thấy hoảng loạn xông đầy kinh ngạc: “A Mãn nàng đến đây làm gì”
Nha Thanh Đào thở hồng hộc kéo tay : “Cô nương mau về đừng quấy rối thiếu tướng quân và phu nhân bái đường”
Phu nhân
Nữ tử đang cùng phu quân bái đường đầu chính là Hầu phủ biểu Tống Tích Vân của
Mặt tái nhợt lùi mấy bước
Nàng khoác hỷ bào đỏ rực diễm lệ kiêu kỳ khiến bộ hỷ phục của trở nên nhạt nhòa cũ kỹ Nàng khẽ như như : “A Mãn cô nương chẳng lẽ nghĩ mới là chính thê của phu quân”
Lời dứt tiếng của quan khách dự lễ vang khắp đại sảnh Những ánh mắt soi mói đầy khinh miệt xen lẫn thương hại
Ta chỉ là một nha đầu nhà quê từng biết rằng trong gia đình quyền quý nữ nhân mặc hỷ phục hồng nhạt……
Chỉ là
2
Ánh nến hỷ án lung linh lay động bóng hình cô quạnh trong căn phòng nhỏ in hằn cửa sổ phía tây nước mắt lặng lẽ rơi như sương đọng
Nến hoa long phụng vốn tượng trưng cho trăm năm hòa hợp nhưng thân như làm xứng dùng thứ
Thanh Đào bảo rằng là thiếu tướng quân động lòng thương xót mới cho phép nơi đặt một đôi nến
Trong chính phòng tiếng động ào ạt kéo dài chẳng dứt tận đến nửa đêm mọi thứ mới dần yên tĩnh
Tạ Dao mặc xong áo ngủ bước ánh trăng nắm lấy tay : “Tay nàng lạnh thế còn ngủ”
Ta giật tay tránh ánh mắt
Biết Tạ Dao tỏ vẻ lúng túng: “Hôm nay nàng gây chuyện trong lễ bái đường làm tướng quân phủ mất mặt nhưng từng trách còn dặn dò nha chăm sóc nàng chu đáo”
“A Mãn nàng giờ luôn ngoan ngoãn bây giờ hiểu chuyện thế ”
“Chẳng lẽ nàng cùng vi phu xa lạ”
Trong mắt lừa dối mà là biết điều
Ta ngước lên nhớ những lời bàn tán xì xào của đám quan khách lúc ban ngày:
“Nha đầu câm xí ở quê mà cũng mơ làm chính thất của thiếu tướng quân Với dung mạo và xuất thân của nàng làm đã là cất nhắc ”
“Dù là ân nhân cứu mạng cũng thể lấy cớ báo ân để đòi hỏi Tạ gia là danh môn triều đình thiếu tướng quân là cánh tay đắc lực từng thám tử Đông Di tập kích trọng thương đến đứt tâm mạch cần ẩn náu hai năm để tránh tai mắt địch”
“Cho nàng cơ hội chữa bệnh cho thiếu tướng quân duyên cớ nhặt một công lao lớn đã là ban ân ”
“Cái đồ ti tiện đó biết điều bám riết buông nàng làm mà sánh với thiên kim Hầu phủ Người từ nhỏ đã đính hôn với thiếu tướng quân văn võ song khí bất phàm đúng là một đôi trời sinh”
“Thiếu tướng quân đúng là tử tế chứ nếu là chỉ vứt chút bạc với giấy tờ đất đuổi là xong giữ phủ làm gì”
Giờ đây mới hiểu hóa trong mắt những quyền quý ở kinh thành lễ thành thân của và Tạ Dao ở thôn Đào Hoa chỉ là trò trẻ con chẳng đáng tính đến
Tạ Dao cũng nghĩ đúng Được làm của đã là vinh dự và ân điển lớn lao của
Nếu biết tướng quân phủ là để chịu cảnh đã đời nào đồng ý cùng
Ta rưng rưng nước mắt phẫn nộ làm động tác tay với Tạ Dao
Họ đều bảo cố chấp mặt dày bám lấy
rõ ràng nài nỉ cưới chính là Tạ Dao
3
Hồi đó khi tướng quân phủ cử đến đón Tạ Dao đội thiết kỵ ầm ầm kéo đến chặn cả cổng thôn Đào Hoa khí thế ngất trời
“A Mãn vất vả bao năm cuối cùng cũng hưởng phúc chính là thiếu tướng quân phu nhân lẫy lừng”
Trước cổng viện thiếu ánh mắt ngưỡng mộ Các cô nương thiếu phụ lần lượt dậm chân tiếc nuối chỉ vì nhặt Tạ Dao là họ
Đám hạ nhân tướng quân phủ cũng tò mò thiếu tướng quân mất tích hai năm rốt cuộc là nữ tử thế nào khiến nâng niu như
Ta dung mạo xí bên má trái từ nhỏ đã vết sẹo to bằng ngón tay cái kéo dài từ chân mày đến cằm trông thật đáng sợ
Những ánh nóng bỏng khiến bối rối vội mặt lùi về
Các nha hạ nhân che miệng thầm chế nhạo gì
Lúc đó đã suy nghĩ lâu làm dấu hỏi phu quân liệu lời thề non hẹn biển của còn tính
Dùng đầu ngón chân nghĩ cũng biết tướng quân phủ là nơi giàu sang phú quý đến đó sẽ thiếu vinh hoa “cành cao dành cho loài chim nhỏ” nếu nhận vợ nghèo khổ sẽ tiếp tục ở thôn Đào Hoa bán hoành thánh của
“Tất nhiên bao giờ lừa dối nàng”
Tạ Dao ôm với vẻ dịu dàng sâu sắc bế lên xe ngựa Dân làng ồ lên trêu chọc cắn môi đỏ mặt đến tận mang tai
Hai năm một ngày xuân nhặt Tạ Dao thân đầy máu bên bờ sông
Dân làng thấy liền lắc đầu sống nổi tin cõng về nhà lau rửa sạch sẽ
Không ngờ khi rửa sạch hiện một nam nhân tựa ngọc lưu ly như bông tuyết trắng đỉnh núi khiến mê đắm
Hắn yếu ớt thoi thóp giữa cơn hôn mê còn quên lẩm bẩm cầu cứu Ta dùng sức lực lớn lắm mới giữ thở mong manh của
Đại phu tổn thương tâm mạch cần linh chi để bồi bổ nhân sâm để duy trì sinh mạng
Ta vét sạch số bạc dành dụm bao năm chỉ đủ mua một đoạn râu nhân sâm
Nam nhân thì nhưng vô dụng mà tiêu tốn bạc kinh khủng
Nhìn nồi cơm nhà sắp cạn ngượng ngùng làm dấu ý bảo hãy
Khi đó Tạ Dao một câu thì ho ba tiếng: “Đa tạ cô nương cứu mạng… Khụ… Tại hạ biết lấy gì báo đáp khụ… Đành dùng thân mà báo… khụ…”
Ta trừng mắt thể tin nổi
Một nữ nhân xí như còn tránh kịp mà giờ một phu quân dâng tận cửa
Không đúng Phu quân mỗi tháng tiền thuốc thang cũng mười lượng bạc chẳng rẻ chút nào
Ta mặt mũi mỏng dám đuổi lần thứ hai
Thấy phản đối liền quầy bán hoành thánh yếu ớt như cành liễu gió Chẳng mấy chốc các thẩm thẩm tẩu tẩu trong làng bu quanh đầy một canh giờ hoành thánh đã bán sạch việc buôn bán cũng ngày càng khấm khá
Ta vui vẻ thu dọn mang tiền về nhà rạng rỡ đến mức lộ cả răng Tạ Dao trong mắt càng thuận mắt hơn
Hắn làm việc nặng nhưng cũng giúp mấy việc lặt vặt lúc cán bột lúc lau mồ hôi
Ngày qua ngày đôi mắt long lanh của như nước hồ xuân khiến tự chủ mà đắm chìm
Trước khi thành thân cẩn thận cắt hai tấm vải đỏ may thành áo cưới ngập ngừng hỏi liệu cam tâm tình nguyện cưới một nữ nhân xí
Trước đó Lý đại nương từng thay Làm mai Vậy mà từ lão què cuối làng đến xí đầu thôn chẳng ai chịu lấy
“Lòng nhân hậu là vẻ lớn nhất A Mãn là vợ duy nhất đời của Ta thề rời bỏ”
Tạ Dao chân thành ôm lấy
Ta cúi đầu mỉm ngọt ngào như uống cả hũ mật ong
Cắt nến đỏ bái đường từ đó và Tạ Dao kết thành phu thê
Vì sức khỏe của dậy sớm thức khuya bán hoành thánh ngày đêm sắc thuốc hái linh chi đào nhân sâm Hai năm lao lực cuối cùng bệnh của cũng khỏi
Vậy mà mới hai tháng đã thành chính thê hạ đường