Phù Dung Sớm Nở Tối Tàn - Chương 86-1
Quý Thính ôm cổ Đàm Vũ Trình từ phía cùng xem ảnh kiểu truyền thống táo bạo ái cũng Có một tấm Đàm Vũ Trình mặc sơ mi đen lên sô pha Quý Thính mặc váy dài lên đùi tư thế vô cùng quen thuộc gần như cần chút quản lý biểu cảm nào cảm giác lập tức hiện lên Chỉ là chụp xong Quý Thính nhịn mà ngã lòng Tối đó họ bắt đầu bằng tư thế cô nhấn lòng giày vò cũng kết thúc bằng tư thế
Chiếc xe khoang dành cho tài xế dùng chiếc xe du lịch tất nhiên sẽ trở thành gian riêng của Quý Thính và Đàm Vũ Trình Chỉ hai họ
Trên đường trở về tránh công việc Đàm Vũ Trình bắt đầu xử lý công việc Quý Thính cầm sách bên cạnh gõ bàn phím văn kiện còn cô sách Đàm Vũ Trình thỉnh thoảng mệt đưa tay qua ôm cô cùng cô xem nội dung bài thơ
Quý Thính lên tiếng “Em cho một đoạn nhé”
Đàm Vũ Trình “Em ”
“Vốn dĩ em giữ chỉ là tuyết nặng hạt …Tối nay chúng về trời xanh cũng về nước lạnh về ly trà ái chúng chuyện yêu đương ”
“Là em ở chỗ ở chỗ em”
Giọng cô Trước cô hát nhưng khi kĩ sẽ phát hiện cô khá thích hợp thơ cho dù lúc hát lệch nhịp cũng
Đàm Vũ Trình ôm cô chặt hơn giọng trầm ấm “Anh ở chỗ em”
Quý Thính Sau đó tiếp một đoạn
“Đêm nay em nhớ gió đông cuồn cuộn”
Đàm Vũ Trình lười biếng ôm cô cô giọng dịu dàng dần Bên ngoài đúng lúc qua nơi mưa rơi từng giọt mưa lộp độp rơi cửa xe nước mưa lăn xuống Quý Thính tuỳ ý cũng biết đã ngủ cô đưa tay sờ lên mái tóc đen dày chất tóc khá mềm giống như tính cách Quý Thính nghịch tóc bên ngoài trời mưa thời gian như ngừng
Cuốn sách rơi xuống sàn Quý Thính khom lưng nhặt Đàm Vũ Trình mơ màng đưa tay ôm eo khiến cô động đậy Quý Thính ngã lòng Anh hỏi “Em ”
“Nhặt sách”
Đàm Vũ Trình khẽ buông cô Quý Thính khom lưng nhặt sách Bàn tay vẫn để lên eo cô một tay chống lên bàn vẫn buồn ngủ tư thế lười biếng cổ áo mở Quý Thính vài giây ghé gần hôn lên mặt Đàm Vũ Trình mở mắt cô Quý Thính cong môi xinh vô cùng Đàm Vũ Trình cô vài giây mắt cũng mang theo ý đưa tay giữ gáy cô lập tức hôn lên
Cảnh vật bên ngoài lướt qua ô cửa sổ chiếc xe qua một mảnh trời hoa đào đỏ rực như tranh vẽ
Về đến Lê Thành đã là tháng mười hai mùa đã đông đến
Bố mẹ hai bên bận rộn cho việc tổ chức hôn lễ để tiện cho việc bàn bạc tạm thời họ đều ở Thiên Vực Quý Thính và Đàm Vũ Trình cũng về Thiên Vực Hai nhà cùng ăn cơm Đàm Vũ Trình uống rượu với hai bố một bữa cơm kéo dài hơn hai tiếng Ăn cơm xong hai hai mẹ gọi qua phòng khách xem những thứ đã chuẩn trong một tháng
Quý Thính và cạnh Trên Đàm Vũ Trình hương rượu nhàn nhạt cầm lấy máy tính bảng mẹ đưa qua ghé gần cho cô xem Quý Thính sát gần hương rượu xen lẫn mùi trầm hương quen thuộc thơm Quý Thính nơi tổ chức hôn lễ mà Tiếu Hi và Khâu Đan đã lựa
Tiếu Hi uống nước “Vốn định tổ chức ngoài trời nhưng đến lúc đó trời lạnh Thính Thính thể mặc đồ nên mẹ chọn hội trường bên trong”
“Hai con xem thử vài nơi nếu Thính Thính thích ngoài trời thì cứ theo con”
Đàm Vũ Trình sang Quý Thính
Quý Thính ghé lên phía “Hội trường trong nhà ạ”
Cô nhướng mắt
Đàm Vũ Trình nhướng mày “Nghe em”
“Vậy tổ chức trong nhà nhé”
Đàm Vũ Trình một tiếng Anh cùng cô xem tiếp khi loại bỏ một vài phong cách tiếp tục chọn còn về kiểu trang trí thì chọn màu Quý Thính thích màu chủ đạo là đen bạc
Sau đó hai mẹ về chi tiết cụ thể đặt kẹo cưới phù dâu cùng phù rể xe đưa rước… cuối cùng là danh sách khách mời Vì để bày tỏ thành ý hầu hết đều tay
Ngày hôm
Quý Thính đến tiệm xử lý công việc chiều tối về Thiên Vực Vừa nhà hai bên bố mẹ nhà Đàm Vũ Trình sô pha xem thiệp cưới đang dùng bút máy tên khách mời một sấp để bên cạnh Quý Thính rửa tay xong xuống sô pha thấy tự tay thiệp mời Phó Diên Trần Phi Chu Hùng Long Không và Phó Lâm Viễn Chữ
Quý Thính cầm ly nước ấm lên uống Đàm Vũ Trình nhướng mắt cô “Phía phụ nữ em nhé”
Quý Thính một tiếng
Đàm Vũ Trình đưa một tấm thiệp trống cho cô “Còn một em cũng ”
Quý Thính nhận lấy tưởng rằng là Chu Hối gật đầu
Đàm Vũ Trình nhướng mày tiếp tục bận rộn Quý Thính uống nước xong cũng bắt đầu làm việc của kéo đến bên cạnh cùng
Dì bảo mẫu bưng thức ăn để lên bàn thấy hai trong phòng khách nhỏ Vũ Trình đưa tay ôm eo Quý Thính rũ mi cô Nét chữ của cô cũng khá vài phần bay lượn mấy năm gần đây nét chữ đã thu liễm hơn một chút
Đàm Vũ Trình thấy khẽ “Em vẽ bùa đấy ”
Quý Thính đá một cái nghiêm túc tiếp Dì bảo mẫu thấy mỉm bếp Hai trông thật đôi
–
Chớp mắt một tháng nữa trôi qua Ba ngày nghỉ tết dương lịch mọi đều chơi chỉ hai nhà Đàm Quý là ở nhà chuẩn hôn lễ
Mùng 6 tháng 1 đội đón dâu thuận lợi đến khu phố cũ trời flycam Quý Thính ở trong phòng hai cánh cửa chặn nhóm ngoài cửa Mộng Gia giày cao gót khoanh tay ở cửa bắt Long Không chống đẩy năm mươi cái
Long Không : “Chuyện nhỏ”
Cà vạt ngay ngắn vì vận động mà lệch Anh chống tay xuống bắt đầu thực hiện cơ bắp nổi lên thỉnh thoảng cẩn thận còn đụng bàn trà Đàm Vũ Trình đưa chân đẩy bàn trà sang một bên tránh cho phù rể gặp nạn
Anh Mộng Gia “Ngoài chống đẩy còn gì nữa ”
Khí thế của Mộng Gia lập tức giảm một nửa vài giây đưa tay “Đưa tiền”
Đàm Vũ Trình đầu lấy lì xì từ chỗ Trần Phi chọn một bao đưa cho Mộng Gia Mộng Gia hài lòng hiệu lấy bộ Đàm Vũ Trình nhướng mắt “Cậu mở cánh cửa thứ hai sẽ đưa”
Mộng Gia mắt ý chí chiến đấu giảm bất đắc dĩ lườm một cái lên mở cửa Cánh cửa mở đó là Tiểu Uyển
Vu Hy cảm thán một tiếng bên cạnh Quý Thính “Tớ đã bảo đừng để Mộng Gia ở bên ngoài mà mà đấu với Đàm Vũ Trình”
Đàm Vũ Trình đưa số lì xì còn cho Tiểu Uyển bước phòng đến mặt Quý Thính
Quý Thính đội khăn trùm cô dâu đầu ngẩng đầu Anh quỳ xuống đưa tay sờ lên lớp ngoài váy nắm lấy bàn chân giày Quý Thính thu cố ý “Không giày thể cùng ”
Vu Hy ở bên cạnh cũng bật “ giày chứ”
Đàm Vũ Trình nhướng mắt mắt Quý Thính vài giây thấy ý trong đôi mắt trái tim càng đập nhanh hơn hỏi Tiểu Uyển “Ai giấu ”
Tiểu Uyển hỏi đang định trả lời theo phản xạ lập tức Tiểu Chu bịt miệng Anh qua Tiểu Chu Tiểu Chu dám rời ánh mắt
Những khác cũng bước bắt đầu giúp Đàm Vũ Trình tìm giày cả căn phòng lập tức trở nên hỗn loạn Quý Thính mọi tìm giày Đàm Vũ Trình cô cô thoải mái với Hai vợ chồng lần đầu đối đầu Đàm Vũ Trình khẽ nhướng mày liếc tư thế của cô khẽ nới lỏng cà vạt Vài giây tiến lên một bước bế cô lên Quý Thính khẽ la lên một tiếng đang cầm hoa Cạch chiếc giày cao gót rơi xuống
Trần Phi thấy lập tức vụt lên cầm chiếc giày lên: “Ở đây”