Phù Dung Sớm Nở Tối Tàn - Chương 81
Hai ông bố cuối cùng cũng chịu dừng ván cờ cả tối nay phân biệt thắng bại Khi dừng thì cũng đã hơn mười giờ tối mọi đều đã tắm xong hai ông bố cũng tắm Quý Thính buồn ngủ cô với hai bà mẹ một tiếng xong thì phòng ngủ chính Bước đến cửa điện thoại di động đang reo lên cô bấm mở xem
Ảnh đại diện màu đen gửi một tin nhắn
Đàm: Đừng khóa cửa
Tim đập thình thịch cô đầu một chút đang xử lý công việc trong phòng dành cho khách tay áo xắn lên đặt điện thoại xuống mắt xuống mà để ý cô ở bên Quý Thính thu hồi ánh mắt đẩy cửa cũng khóa cửa
Cô đang định phòng tắm để rửa mặt đánh răng thì điện thoại di động reo lên dãy số từ Kinh Thị là số của giáo sư từng dạy Quý Thính Cô bất ngờ vì đã lâu liên lạc với giáo sư kể từ khi nghiệp Vì cũng làm việc trong ngành tài chính nên cô ít chủ đề để chuyện với các thầy cô hơn nhưng vị giáo sư với cô trong thời gian cô còn học Ông cũng là thầy của Chu Hối
Quý Thính điện thoại nhẹ giọng : “Chào buổi tối giáo sư Lưu”
“Quý Thính em còn thức ” Giáo sư Lưu nhẹ nhàng hỏi
Quý Thính : “Vâng ạ”
“Chưa ngủ thì thầy sợ làm phiền đến em”
“Không thầy”
Giáo sư Lưu gật đầu : “Lần Chu Hối đến Lê Thành ghé qua thăm em”
Quý Thính một tiếng : “Đàn tới gặp em”
“Ừ lúc về em với thầy Quý Thính em rảnh Giúp thầy đến thăm Chu Hối”
Quý Thính lời tim chợt nảy lên: “Thầy đàn ”
“Lần em đến tham dự tiệc xã giao ở Lê Thành uống rượu quá nhiều xuất huyết dày đang trong viện” Giáo sư Lưu thở dài ông xem Chu Hối cũng như con Hàng tuần Chu Hối đều về Kinh thị phần lớn cũng bởi vì giáo sư Lưu Vợ của giáo sư mất sớm nên ông con cái cũng xem như một nửa là con thầy
Quý Thính kinh ngạc nghĩ Chu Hồi đã trở về Kinh Thị nhưng ngờ Đoán chừng là vẫn đạt thỏa thuận
Cô khỏi phòng tắm với giáo sư Lưu: “Thầy để em qua xem một chút Thầy gửi cho em địa chỉ bệnh viện của ”
“Được Quý Thính làm phiền em ”
Quý Thính
Sau khi nhận tin nhắn cô cầm túi nhỏ mở cửa
Ngoài cửa Đàm Vũ Trình đang về phía hành lang ánh mắt hai chạm Đàm Vũ Trình liếc chiếc túi nhỏ tay cô: “Muộn thế em định ”
Quý Thính dừng một chút thành thật : “Em đến xem tình hình đàn một chút Anh đang ở bệnh viện”
Đôi mắt của Đàm Vũ Trình nheo
“Chu Hối”
Quý Thính gật đầu
Đàm Vũ Trình xắn tay áo lên đồng hồ ngẩng đầu cô: “Em biết bây giờ là mấy giờ ”
Quý Thính: “Em biết”
Sắc mặt Đàm Vũ Trình tối sầm đối mặt với cô đèn tường ở hành lang dịu dàng nhưng cũng chút mờ mịt bọn họ thể rõ cảm xúc trong mắt đối phương Quý Thính mở miệng giải thích: “Giáo sư đã gọi điện cho em Lúc giáo sư với em hơn nữa đàn ở Lê Thành cũng bạn bè”
Vẻ mặt Đàm Vũ Trình lạnh lùng: “Không bạn bè thì đó là việc của liên quan gì đến em”
Quý Thính ngước mắt lên khẽ cau mày Anh bắt đầu mấy điều kì cục
“Anh phát điên gì ”
Đàm Vũ Trình lên tiếng vốn nghĩ rằng lần Chu Hối xuất hiện sẽ là tại đám cưới của họ nhưng ai biết cứ như âm hồn bất tán Quý Thính xong đợi trả lời đang định xách túi rời thì Đàm Vũ Trình nắm lấy cổ tay cô kéo Đôi mắt của họ Đàm Vũ Trình im lặng vài giây hỏi: “Bệnh viện nào”
Quý Thính tên bệnh viện
Đàm Vũ Trình nắm tay cô : “Anh cùng em”
Nói xong dẫn cô ngoài Quý Thính dáng cao lớn của nhẹ nhàng hỏi: “Anh ghen ”
“Ngậm miệng”
Anh mấy từ với giọng lười biếng dẫn cô qua hành lang hướng tới lối thuận tay lấy chìa khóa xe bên Mà lúc Tiếu Hi và Khâu Đan đang dọn dẹp chuyện trong phòng khách nhỏ hai đang cầm đồ tay ngơ ngác bọn họ Tiếu Hi thì kinh ngạc còn Khâu Đan thì ngây ngốc
Có tiếng cạch cạch cánh cửa mở Quý Thính tiến lên một bước vô thức ôm lấy cánh tay Hai bóng cứ như bước khỏi cửa Phanh cửa đóng
Da đầu của Tiếu Hi tê dại
Khâu Đan giật hồn Tiếu Hi “Có hai đứa nó quá thân mật ”
Thân mật đến nỗi thể nắm tay
Tiếu Hi tỉnh táo bắt gặp ánh mắt của Khâu Đan Thần sắc lúc của Khâu Đan lãnh đạm tạm thời cảm xúc gì Tiếu Hi ho một cái tim như nhảy lên tận cổ họng bà : “Vậy Cũng bình thường mà Hai đứa nó vẫn luôn thân thiết như mà”
Trong mắt Khâu Đan đầy vẻ nghi hoặc
Quý Lâm Đông tắm xong tới cửa phòng gọi vợ Tiếu Hi lập tức đẩy Khâu Đan : “Lão Quý đang gọi kìa”
Khâu Đan buông khăn lau trong tay xuống xoay đến một đầu hành lang khác Sau khi thấy khuôn mặt tao nhã của Quý Lâm Đông nhịn mà mắng: “Gọi cái gì mà gọi thấy đang bận ở phòng khách ”
Quý Lâm Đông chút bất đắc dĩ “Làm ”
“Không gì”
Khâu Đan xong liền đẩy chồng phòng ngủ Tâm trí bà vô cùng hỗn loạn
Tiếu Hi Khâu Đan vuốt vuốt ngực Khâu Đan tính khí nóng nảy bà nổi cáu với Quý Lâm Đông là biết Mà tính khí hiếm khi xuất hiện chỉ khi nó đến mức cực đoan Tiếu Hi đã mấy lần hứng chịu từ Khâu Đan Nếu gọi là Quý Lâm Đông lẽ chính hứng chịu sẽ là bà Tiếu Hi ho khan một tiếng
Chiếc xe màu đen lái khỏi gara
Quý Thính ở ghế phụ đàn ông ở ghế lái Đàm Vũ Trình đang cầm vô lăng thỉnh thoảng một tia sáng lóe lên mu bàn tay áo sơ mi càng làm nổi bật lên vẻ trai
Đàm Vũ Trình thấp giọng lười biếng hỏi: “Nhìn cái gì”
Quý Thính dừng ánh mắt cô phát giác nhẹ nhàng : “Không gì cả”
Đàm Vũ Trình đầu cô Bốn mắt chạm đôi mắt Quý Thính dịu dàng lấp lánh như nước Sự tức giận trong lòng Đàm Vũ Trình cũng giải tỏa đôi chút đưa mắt trở tập trung lái xe
Bệnh nhân xuất huyết dày nên mang theo những gì Quý Thính mua một giỏ trái cây ở cửa hàng trái cây gần bệnh viện đó khoa nội trú nhanh đã đến phòng bệnh Chu Hối ở giường giữa bước cửa là thấy
Chu Hối ngẩng đầu thấy Quý Thính cả Đàm Vũ Trình ở bên cạnh cũng kinh ngạc: “Quý Thính em tới đây”
Quý Thính bước tới sắc mặt tái nhợt của Chu Hối một lượt cô dịu dàng hỏi: “Đàn nhập viện mà cho em biết”
Chu Hối dung mạo xinh của cô mỉm : “Không gì nghiêm trọng chỉ là trong bữa tiệc xã giao uống nhiều”
Quý Thính ở bên giường : “Vậy cũng một tiếng”
Chu Hối bất đắc dĩ gật đầu Khóe mắt liếc bạn trai của Quý Thính ở bên cạnh
Đàm Vũ Trình gật đầu với Chu Hối để giỏ trái cây đặt lên bàn đầu giường hỏi: “Đàn Chu thấy đỡ hơn ”
Chu Hối ngước mắt : “Đỡ hơn nhiều làm phiền hai chuyến ”
“Không gì”
Đàm Vũ Trình giọng đều đều đặt giỏ trái cây xuống Dựa chiếc giường trống bên cạnh mặc áo sơ mi đen giản dị nhưng toát lên vẻ tuỳ ý hai tay khoanh cổ áo hé mở
Chu Hối di chuyển ánh mắt thấy hình xăm mới cổ áo của Lần gặp khẳng định là Từ góc độ thể thấy rõ đó là chữ Ting Anh về phía Quý Thính
Đến lượt Quý Thính lắng
Quý Thính kéo ghế xuống : “Giáo sư Lưu lo lắng cho ”
Chu Hối : “Anh cũng đoán là giáo sư tìm em”
Quý Thính Chu Hối : “Cho nên biết tự chăm sóc cho ”
“Anh biết”
Chu Hồi mỉm Quý Thính Đàm Vũ Trình ở phía ánh mắt nheo Ánh mắt họ vô cùng chướng mắt
Đàm Vũ Trình di chuyển đôi chân dài vô tình chạm ghế của Quý Thính Âm thanh vang nhưng Quý Thính thể cảm nhận ngước mắt lên liền thấy Đàm Vũ Trình đang khoanh tay cô Vẻ mặt thay đổi nhưng ánh mắt sâu Ẩn ý thúc giục cô
Quý Thính dời tầm mắt Chu Hối hỏi: “Anh đã thuê y tá chăm sóc ”
Chu Hồi lắc đầu: “Không cần Quý Thính thật sự ”
Quý Thính thấy Chu Hối mặc dù sắc mặt tái nhợt nhưng trạng thái vẫn Chắc hẳn đã qua thời điểm nguy hiểm nhất thì giáo sư Lưu mới gọi cho cô Chu Hối lúc cũng đang bình phục Không thuê chăm sóc cũng
Cô gật đầu: “Vậy như ”
Chu Hồi mỉm gật đầu Ở trong bệnh viện xa lạ công việc mấy suôn sẻ nhưng thể thấy Quý Thính ở đây cũng là một loại an ủi
Lúc khi Quý Thính chọn Lê Thành để sống bên cạnh bố mẹ cũng ý định tham gia lĩnh vực tài chính Mà thì vẫn ở Kinh Thị để gia nhập tập đoàn Phong Hành lúc đó và cô đã con đường riêng Dù rung động cũng sẽ kết quả Đôi khi cũng nhớ thời gian mọi trêu chọc về mối quan hệ giữa với Quý Thính khi còn ở trường đại học
Đàm Vũ Trình thấy vẻ mặt Chu Hối trở nên ôn hòa hơn hỏi: “Đàn Chu đang nghĩ gì ”
Chu Hồi tỉnh táo bắt gặp ánh mắt của Đàm Vũ Trình
Đàm Vũ Trình chỉ lười biếng dựa giường bên cạnh Do tư thế mặc áo sơ mi quần đen nên càng chút ngông cuồng hoang dã và lưu manh Giống như cảm giác vẻ bất cần áp bức sân bóng rổ
Chu Hồi che giấu cảm xúc : “Không gì”
Quý Thính đồng hồ thấy đã muộn cô dậy : “Đàn nghỉ ngơi hai ngày nữa em sẽ thăm Anh nhớ gọi điện thoại cho giáo sư”
Chu Hồi : “Không cần sẽ sớm xuất viện Quý Thính em cứ bận công việc”
Quý Thính gì
Chu Hối đeo kính nên ngũ quan trông tương đối hiền hoà còn vẻ tinh xa cách như khi đeo kính Quý Thính một cái thần sắc mới Đàm Vũ Trình đã bước thêm một bước đầu nắm lấy tay cô Quý Thính một chút nắm lấy cánh tay Đàm Vũ Trình liếc mắt gật đầu với Chu Hối Chu Hồi bàn tay họ đang nắm lấy cũng khẽ gật đầu
Đi khỏi phòng bệnh hành lang bệnh viện nhộn nhịp qua thậm chí giờ vẫn nhiều Bên cạnh bệnh viện cây cầu vượt Lúc lái xe Quý Thính thấy
Đàm Vũ Trình cụp mắt cô: “Muốn ”
Quý Thính ngước mắt lên: “Đi dạo ”
Đàm Vũ Trình nhướng mày dẫn cô lên cầu vượt Lúc xuống cầu vượt thêm hai trăm mét nữa là đến một giao Ánh đèn sáng rực và gió chầm chậm thổi tới Quý Thính chậm rãi dựa lan can đón gió toà nhà sáng đèn cách đó xa Đàm Vũ Trình đút hai tay túi quần cũng dựa lan can
Gió đêm thật mát mẻ
Quý Thính ngẩn ngơ chủ yếu nghĩ về Chu Hối khi còn học đại học Quý Thính biết xuất thân từ một gia đình mẹ đơn thân nên từ tới giờ làm việc kiếm tiền tương đối liều mạng Không ít hạng mục đấy vì để kiếm tiền cũng uống rượu đến nhập viện như
Đàm Vũ Trình đầu dáng vẻ thất thần của cô hỏi: “Đang suy nghĩ cái gì ”
Quý Thính nghĩ đến dáng vẻ ghen tị của khó thể là đang nghĩ đến gia đình Chu Hối Cô lắc đầu nhưng Đàm Vũ Trình làn gió thổi qua tóc cô nghĩ tới vẻ mặt ôn nhu do dự dám của Chu Hối rõ ràng là…cố ý Lúc khi còn học đại học tin đồn tình cảm giữa Chu Hối và cô lan truyền khắp nơi biết trong lòng đã mừng thầm bao nhiêu lần
Giọng chút trầm: “Em từng thích Chu Hối ”
Quý Thính sửng sốt đó ngước mắt lên : “Anh đã từng hỏi vấn đề mà em ”
Đàm Vũ Trình nửa dựa lan can hỏi: “Thật Vậy em thích là ai”
Lại là vấn đề Quý Thính vẻ trai của cũng lười trả lời
Đàm Vũ Trình chút khó chịu khi thấy cô như
“Vậy để hỏi kiểu khác khi chúng kết hôn đến ”
Quý Thính cảnh sắc phía xa
Nghe lời cô nhướng mày : “Chắc ”
Tới làm phụ rể
Đàm Vũ Trình lạnh một tiếng khẽ gật đầu Anh vòng tay qua ôm eo kéo khỏi lan can cúi xuống bế cô lên Một cái ôm mặt đối mặt Quý Thính giật ôm chặt lấy cổ Đàm Vũ Trình cúi mắt xuống : “Về nhà thôi”
Quý Thính tựa vai trong tay cầm một cái túi nhỏ hướng gió nhẹ giọng : “Được về nhà thôi”
Đàm Vũ Trình giọng của cô khóe môi cong lên cảm giác khó chịu cũng tiêu tan một chút Trên cây cầu vượt dài bước vững vàng xuống Quý Thính rúc cổ áo ngửi thấy mùi gỗ mun thoang thoảng quen thuộc cơ thể
Đi lấy xe hai lái về nhà về đến Thiên Vực thì đã muộn
Không biết là Tiếu Hi bảo mẫu đã để một chiếc đèn tường cho bọn họ Quý Thính cũng biết lúc ngoài đã hai bà mẹ thấy Phía bên trái chỗ cửa một cái tủ chặn lối Cô kéo ngoài nhất thời để ý
Bước phòng ngủ cửa đóng đã khóa trái Đàm Vũ Trình ở bên giường cởi cúc áo Quý Thính quỳ giường lên đùi đôi mắt họ cảm thấy càng ngày càng táo bạo Buổi chiều kết thúc với tư thế giờ cô bắt đầu
Đàm Vũ Trình mỉm một tay ấn xuống eo cô: “Em đang làm gì ”
Anh cố ý hỏi
Tai Quý Thính nóng lên nghĩ nghĩ một lát: “Đi ngủ”
“Ngủ ” nhẹ nhàng hỏi
Quý Thính càng đỏ mặt đang định rời nhưng tay Đàm Vũ Trình đã ôm chặt lấy Anh nâng cằm chặn lấy môi cô trái tim Quý Thính run lên ôm lấy cổ cúi xuống hôn Sau đó váy áo tuột xuống thích hợp để gây án Đàm Vũ Trình tiến tới
Sáng sớm hôm
Quý Thính đang mơ mơ màng màng trong giấc ngủ cơ thể lộn xộn váy ngủ lỏng lẻo cô nép trong ngực Vừa mở mắt sờ điện thoại thấy đã hơn tám giờ sáng vỗ nhẹ cánh tay
“Anh đến Diên Tục ”
Trong giọng của Đàm Vũ Trình chút mơ hồ thay đổi tư thế vùi cổ cô : “Mười giờ mới ”
Quý Thính ừ một tiếng ngủ
Khi hai tỉnh lần nữa thì đã là chín giờ mười lăm Sau khi tắm rửa và thay quần áo cô mở cửa bước ngoài ngôi nhà rộng lớn yên tĩnh Đàm Vũ Trình phòng tắm trong phòng ngủ phụ tắm
Anh đang uống cà phê tại bàn mặc áo sơ mi trắng quần dài thuận tay đưa cho cô cốc sữa nóng Quý Thính nhận lấy và uống
Đàm Vũ Trình cài khuy cổ tay áo : “Dì Khâu và chú Quý đã đến siêu thị bố mẹ mua đồ ”
Quý Thính ừm một tiếng
Khâu Đan và Quý Lâm Đông chắc chắn giờ đã tới siêu thị
Dì bảo mẫu mang một phần cơm cuộn và cháo đặt chỗ Quý Thính cô cảm ơn Đã muộn nên cô nhanh kéo ghế cúi đầu ăn Đàm Vũ Trình cài xong khuy cổ tay áo bấm điện thoại di động trả lời tin nhắn đợi cô ở bàn ăn
Dì bảo mẫu thấy cảnh mỉm trốn bếp
Ăn sáng xong hai ngoài xe của đến cửa tiệm
Trong siêu thị lúc đến và liên tục Đặc biệt buổi sáng các khu rau quả hải sản thịt vô cùng đông đúc các chị em đổ xô mua hàng Cũng như các bạn trẻ sống gần đó các khu bán thực phẩm khô như bánh mì bánh bao cũng tấp nập
Khâu Đan đeo tạp dề siêu thị hỗ trợ quanh Quý Lâm Đông đang ở khu hải sản kiểm tra xem hải sản tươi Khâu Đan kéo găng tay dựa tủ suy nghĩ chút thất thần Tối qua khi phòng cả đêm bà ngủ ngon giấc Cứ cảm giác như đã bỏ sót cái gì đó Bà bước khỏi tủ và đến một chỗ
Mấy nhân viên thấy bà chủ cứ chằm chằm hướng cũng dám thở mạnh càng chăm chỉ với công việc của và dám lười biếng dù chỉ một giây Khâu Đan ngước mắt lên chợt thấy một cặp đôi đang chọn nước tương ở khu vực bán gia vị cách đó xa
Chợt nhớ đến cảnh tượng tối qua bà dừng lấy điện thoại di động từ trong túi số của Tiếu Hi bấm gọi
Tiếu Hi ở bên nhanh đã trả lời
Khâu Đan cầm điện thoại di động lên : “Bạn gái của Vũ Trình là Quý Thính ”
Tiểu Hi ở bên đang định buổi trưa cùng ăn cơm thấy câu hỏi của Khâu Đan bà chớp mắt chút lo lắng vô thức giơ điện thoại lên cao hơn
“A gì Tín hiệu ở đây lắm”
“Hay là lát nữa tớ gọi cho nhé”
Khâu Đan: “…”
Tắt máy
Chắc chắn là đã ở bên
Đàm Vũ Trình và Quý Thính