Phù Dung Sớm Nở Tối Tàn - Chương 68
Nhắc đến ngày sinh nhật của cô Đàm Vũ Trình nhớ tới trạng thái của hai lúc đó ôm chặt eo cô giọng trầm thấp lười biếng: “Cho nhóm còn nữa buổi hòa nhạc ban đêm chúng sẽ mời bọn họ một bữa”
Quý Thính sửng sốt đầu đàn ông bên cạnh
Đàm Vũ Trình đối diện với ánh mắt của cô : “Sớm muộn gì họ cũng biết”
Tim Quý Thính đập thình thịch Cô mím môi gật đầu Đã đến lúc giấu lâu quá cũng chuyện
Cô điện thoại bấm nhóm kéo ảnh đại diện màu đen của Mọi trong nhóm đều đang tag cô khi thấy Đàm Vũ Trình đột ngột thêm họ kinh ngạc trong vài giây Quý Thính cầm máy tính bảng lên nhóm trò chuyện gõ chữ
Đàm: Quý Thính và đã mua vé
Long Không sửng sốt một lát: À Ra là thế
Mộng Gia: Thế thì cũng lấy nhiều vé hơn
Vu Hy: @Đàm các mua khi nào Ahhhhh
Đàm: Vừa xong
Vu Hy: Nhanh thế A a a
Long Không: Năm ngoái đã đến Hồng Kông năm nay nhất định bù
Long Không: Nếu đã như chúng mua vé trong tay Mộng Gia là Nếu thừa Mộng Gia tự xử lý nhé
Mộng Gia: Chậc tốn tiền vấn đề
Vé của cô đều đến từ công ty của bố dù tốn tiền cũng là chi phí của bố nên cô liền lấy coi như một ân tình đưa họ đến xem
Vu Hy: Wow lần mấy chúng tụ họp Từ đầu năm đến giờ chúng đã gặp
Long Không phụ hoạ:
Nếu là đây nhất định sẽ mời mọi cùng uống cà phê hoặc dùng bữa tại quán của Đàm Vũ Trình năm nay đã thất bại trong việc theo đuổi Quý Thính đang trong quá trình khôi phục tâm trạng buổi hòa nhạc cũng là một cơ hội
Mộng Gia bằng tiếng Quảng Đông: Có gì mà tụ tập
Vu Hy: Không gì để tụ tập từ nước ngoài chạy về Lê Thành
Mộng Gia: Cắt
Đàm: Sau buổi hòa nhạc chúng uống vài chén
Long Không và Vu Hy lập tức đồng ý:
Chỉ Mộng Gia trả lời bằng biểu tượng cảm xúc: [Hả]
Đàm Vũ Trình để ý tới biểu tượng cảm xúc của Mộng Gia khi gửi đặt máy tính bảng xuống Hơi thở của Quý Thính tràn ngập mùi hương sữa tắm giống như của khi tắm xong tóc cô buộc bằng kẹp cần cổ thon dài Đàm Vũ Trình m út cổ Quý Thính làm đầu ngón tay run cô siết chặt điện thoại tai nóng bừng một lúc điện thoại tùy ý đặt ghế sô pha
Anh giữ chặt cổ cô hôn Ánh đèn trong phòng khá sáng nên bóng càng phản chiếu rõ ràng hơn Chiếc áo sơ mi hở cổ làn da hồng hào bờ vai trắng ngần chiếc cổ thon dài xinh mái tóc dài xõa xuống
Vài giây
Đàm Vũ Trình bế cô lên chân trần phòng ngủ chính trong căn phòng tối tăm ở giữa một chiếc giường tối màu Sau khi đặt cô lên giường Đàm Vũ Trình cúi xuống lần nữa hôn lên môi cô
Một âm thanh xào xạc truyền đến Chiếc kẹp đầu Quý Thính cuối cùng cũng rơi biết rơi xuống nhưng mái tóc dài đã che kín vai che khuất tấm lưng phía Đàm Vũ Trình dùng đôi bàn tay to lớn giữ cổ cô ấn xuống hôn m út lấy môi cô một lúc mỉm rời thì thầm tai cô Quý Thính nhịn cắn một cái dấu răng xuất hiện bả vai
Đêm dài
Người đàn ông trẻ tràn đầy sinh lực Quý Thính tắm rửa một lần nữa bế trở giường Đàm Vũ Trình thu dọn căn phòng bừa bộn tắt đèn phòng khách Bước phòng vén chăn lên vùi cổ cô cánh tay vòng qua eo Quý Thính mơ màng ngủ xoay đàn ông phía tiến tới ôm lấy Quý Thính ngủ nhưng sâu lắm
Chiếc tủ sô pha hiện lên trong đầu cô Anh đã vứt bỏ cái tủ sô pha đó và biết về chiếc vòng tay bên trong Hơi ẩm toả lên từ máy tạo độ ẩm trong phòng Quý Thính hỏi với giọng nhẹ: “Đàm Vũ Trình vứt tủ sô pha là vì em ”
Đàm Vũ Trình đang chuẩn ngủ lời thấp giọng : “Ừ”
Đàm Vũ Trình đưa tay làm gối cho cô đôi mắt nhắm nghiền rõ ràng là đang định ngủ nhưng giọng của Quý Thính nhẹ nhàng vang lên: “Em vui nhưng cũng hỏi một điều”
Đàm Vũ Trình ừm một tiếng trong đêm khuya giọng trầm thấp dễ chịu chút cảm giác hờ hững tuỳ ý
Quý Thính ôm về phía bóng tối cách đó xa “Lần lúc Thư Tiêu bạn trai mới cảm giác thế nào”
“Cảm giác”
“Anh lấy cảm giác” Đàm Vũ Trình mở mắt cơn buồn ngủ đã tiêu tan một chút
Quý Thính : “Lúc đó cầm chiếc vòng tay xem ”
Đàm Vũ Trình nhướng mày: “Vòng tay gì Ý em là cái trong ngăn kéo hả”
Quý Thính ừ một tiếng
Đàm Vũ Trình im lặng mấy giây mỉm vùi đầu cổ lười biếng ôm cô : “Em nhớ gì Lúc chuyển đến đây đang công tác ở Bắc Kinh nửa tháng mẹ là đã giúp dọn dẹp bà cũng mang mọi thứ từ Nam An qua”
“Lúc đó ở đó”
“Giúp dọn dẹp nhà cửa”
Quý Thính: “…”
“Anh chỉ mới phát hiện chiếc vòng tay đó sáng nay Anh lấy nó khi nào Đừng trách oan chứ”
Quý Thính: “…”
Đàm Vũ Trình buồn ngủ giọng lười biếng tiếp: “Nếu em tin thì ngày mai ở nhà thể kiểm tra camera giám sát Có lẽ dì giúp việc tới dọn dẹp lấy đồ khiến em hiểu lầm”
Quý Thính nhớ nhà của đều dì bảo mẫu dọn dẹp Vậy thì lẽ đã mở chiếc tủ sô pha phía mà lần cô thấy Với tính cách của làm khi mở đóng đàng hoàng
Quý Thính xong nhưng gì
Đàm Vũ Trình thấy cô im lặng thấp giọng : “Em thể xem máy tính bảng”
Quý Thính trả lời : “Không cần xem”
Đàm Vũ Trình vùi cổ cô giọng điệu càng lười nhác: “Cứ xem ”
Quý Thính lười phản ứng với Đàm Vũ Trình bắt đầu cảm thấy buồn ngủ Quý Thính dần dần mơ màng chìm giấc ngủ Đêm khuya Quý Thính xoay Đàm Vũ Trình cũng đổi tư thế ôm cô lòng Sáng sớm hôm hai điện thoại di động của Quý Thính đánh thức cô đang buồn ngủ Đàm Vũ Trình với lấy điện thoại đưa tới Quý Thính bấm
Một cái tên quen thuộc hiện lên màn hình
Quý Thính càng tỉnh táo hơn trả lời: “Đàn ”
Cách gọi vang lên Đàm Vũ Trình liền mở mắt chằm chằm phụ nữ trong lòng trong điện thoại vang lên một giọng trong trẻo: “Quý Thính em đang nghỉ ngơi Vài ngày nữa công tác ở Lê Thành lúc đó chúng gặp ”
Quý Thính trả lời: “Được”
Có một nụ thoáng qua lông mày cô là chướng mắt
Trở
Người đàn ông duy nhất thân thiết nhất với Quý Thính khi còn ở trường đại học là Chu Hối đã chỉ dẫn Quý Thính đến ký túc xá ngày nhập học Sau đó khi cô đang thực hiện một dự án Chu Hối là trợ lý gia sư và hỗ trợ họ
Đàm Vũ Trình đã gặp vài lần ấn tượng Bởi vì lúc đó đồn rằng Quý Thính ở bên
Quý Thính trò chuyện xong định cúp điện thoại Đàm Vũ Trình mở miệng hỏi: “Bữa sáng em ăn gì”
Một giọng nam lười biếng truyền điện thoại Chu Hối ở bên kinh ngạc một chút Còn Quý Thính tắt máy hào phóng trả lời Đàm Vũ Trình: “Sao cũng ”
Đàm Vũ Trình nhíu mày tiến gần hôn l3n chóp mũi và môi cô
“Vậy thì rời giường thôi”
Quý Thính mỉm đáp: “Được”
Đàm Vũ Trình khuôn mặt tươi của cô sự nham hiểm trong mắt tiêu tan một chút dậy xuống giường Quý Thính cũng vén chăn lên chuẩn mang dép thì Đàm Vũ Trình đã cầm lấy cho cô