Phù Dung Sớm Nở Tối Tàn - Chương 66
Hồi đại học Quý Thính học môn tâm lý học giáo sư nhắc đến vấn đề nó thuộc mức độ cao nhất của thích Sau đó bạn học hiểu rằng thích cả về mặt s1nh lý mới thật sự là thích
Anh vùi đầu cổ cô làn da Quý Thính ửng đỏ cô nghĩ đến câu của cũng thể coi như là một lời tỏ tình Gió thổi qua khung cảnh cũng phù hợp vô cùng lãng mạn Kiến trúc thời trung cổ khiến cảm giác như đang xuyên cùng ở đây cảm giác thời gian như dừng
Thật lâu
Đàm Vũ Trình ngẩng đầu hôn lên mi tâm cô “Về nhé”
Quý Thính vuốt tóc nhướng mi khẽ gật đầu Đôi mắt cô dịu dàng lấp lánh chiếc váy mặc hôm nay khá hợp với kiến trúc ở đây Ánh mắt Đàm Vũ Trình càng sâu hơn nắm lấy tay cô rời khỏi ban công
Nhà hàng thể quét mã thanh toán để cho bầu khí hoà hợp họ dùng cách quẹt thẻ Đàm Vũ Trình đưa thẻ cho nhân viên quẹt thẻ kí tên Anh nắm lấy tay Quý Thính Quý Thính cầm áo khoác của cùng xuống lầu
Đến đại sảnh thấy xe bên ngoài giống như từ trung cổ trở về với hiện đại Đàm Vũ Trình mở cửa ghế lái phụ để cô lên xe xong mới nhận lấy chìa khoá ghế lái khởi động xe rời Quý Thính dựa lưng ghế sang
Đàm Vũ Trình đang đưa tay sửa ống tay áo cảm nhận ánh mắt của cô sang “Về nhà”
Trong bóng tối hai đây là buổi hẹn hò đầu tiên của hai khi xác nhận quan hệ
Quý Thính cong môi “Về nhà uống với em ly rượu ”
Đàm Vũ Trình nhướng mày yết hầu khẽ cuộn khoé môi cong lên “Được”
Anh đầu qua tập trung lái xe Đèn đường chiếu qua khung cửa sổ xe vành tai Quý Thính nóng cô bên ngoài lúc buồn sẽ uống rượu lúc vui cũng
Đến hầm đỗ xe của Trác Duyệt
Quý Thính xuống xe đợi Đàm Vũ Trình Anh mở cốp xe xách vài túi Hermes qua nắm lấy tay cô Quý Thính những túi quà tay lên tiếng Đây cũng là lần đầu mua đồ hiệu cho cô chỉ là lần mua nhiều chắc là mua thêm đồ
Sau khi lên lầu nhà
Đàm Vũ Trình xếp đồ lên sô pha đèn trong nhà màu quýt Đàm Vũ Trình cởi cúc cổ áo xuống sô pha Quý Thính treo áo khoác lên bếp xách vài chai rượu quý đặt lên bàn trà lấy đáLàn váy của cô khẽ đung đưa Đàm Vũ Trình đưa tay chọn một chai mở nắp liếc mắt cô
Quý Thính thảm bắt ánh mắt của ngẩng đầu hỏi “Nhìn em làm gì”
Trong mắt Đàm Vũ Trình mang theo ý Nghĩ đến đợt tết ở nhà cô còn từ chối uống rượu Anh lấy ly rót rượu Quý Thính gắp đá bỏ Đàm Vũ Trình rót nhãn hiệu giọng lười biếng “Em thật đấy uống xong mấy chai ngày mai cần dậy”
Quý Thính gắp đá trả lời “Cũng là uống hết”
“Thế vứt hết rượu ” Anh hỏi cố ý chọc cô
Tay Quý Thính khựng đầu nhận trong lời ẩn ý khác Anh nhận đợt tết cô cố tình từ chối uống rượu
Đàm Vũ Trình cô một giây hôn lên môi cạch một tiếng viên đá rơi xuống chai rượu đặt lên bàn trà Quý Thính thẳng lưng theo phản xạ đáp nụ hôn của Sau đó Đàm Vũ Trình khẽ rời khỏi cầm ly rượu nhấp một ngụm hôn lên môi cô đút rượu qua Quý Thính nhận lấy
Dung dịch ngọt mát qua cuống họng vô cùng thoải mái Đàm Vũ Trình cầm ly lên nhấp một ngụm tiếp tục mớm rượu cho cô Quý Thính ngẩng đầu đón lấy Vài lần như vài giọt rượu khẽ lăn xuống cổ Đàm Vũ Trình dùng một tay cởi cúc áo sơ mi cúi đầu hôn lên cổ cô hút những giọt rượu Quý Thính dựa lên bàn trà má đỏ ửng nửa tỉnh nửa say tránh nụ hôn của Đàm Vũ Trình đưa tay ôm eo cô kéo về phía đó hôn xuống
Quý Thính khẽ run lên cầm ly rượu lên uống còn vẫn tiếp tục hôn khẽ đẩy dây váy của cô rớt xuống vai Thấy dây váy tuột xuống cô đẩy vai Đàm Vũ Trình ngẩng lên Quý Thính uống rượu chặn lấy môi Khoé môi cong lên đưa tay giữ lấy gáy cô để cô đút rượu cho Đầu lưỡi Quý Thính còn hương rượu cảm nhận hết đó m út mạnh môi cô lòng bàn tay hướng về phía
Những âm thanh nhỏ nhẹ vang lên Quý Thính lối thoát ánh đèn trần nhà phủ xuống bóng hai Thật lâu Đàm Vũ Trình nhấc eo cô lên cúi hôn lên môi cô chặt những âm thanh trực tiếp Ánh đèn xuyên qua ngón tay mới sơn lướt qua vai đàn ông
Đêm khuya khi ôm từ phòng tắm Quý Thính mặc váy ngủ đặt xuống giường Cô mệt mỏi ôm lấy chiếc gối mềm mại xoay đã ngủ cả vẫn còn phát run Đàm Vũ Trình nghịch tóc cô cúi đầu vài giây cúi hôn lên cổ cô Hương sữa tắm từ cơ thể phụ nữ mềm mại phả đến khiến khó mà kiềm chế
Quý Thính mơ màng vẫn ngủ sâu đa phần là do men say vẫn còn Sau thời gian điên cuồng cô chỉ nhớ là sô pha vô cùng hỗn loạn Đàm Vũ Trình cô một lát dậy ngoài dọn dẹp phòng khách sô pha màu trắng lúc khắp nơi đều dấu vết tháo vỏ đem giặt Sau đó thảm sàn cũng thay Hai chiếc ly nghiêng ngả bàn trà còn dính chút rượu Đàm Vũ Trình chỉ mặc quần dài đem bếp rửa cất lên tủ
Bận rộn xong cũng đã muộn rửa tay phòng ngủ lật chăn xuống Quý Thính đã ngủ say mơ màng sát lòng Đàm Vũ Trình đưa tay ôm eo cô kéo lòng
Một đêm ngon giấc
–
Sáng ngày hôm điện thoại của Quý Thính cuộc gọi đến cô mơ màng mở mắt lập tức thấy đàn ông đang ngủ say Anh nghiêng đưa tay cho cô gối đầu lên điện thoại làm tỉnh giấc Quý Thính vội nhấc máy đàn ông bên cạnh lúc ngủ vẫn trai như
Từ hôm nay trở đàn ông đã là bạn trai của cô
Quý Thính cong môi điện thoại vẫn đang rung cô chống lên đưa tay về phía lưng với lấy Cổ áo rũ xuống Đàm Vũ Trình thấy hết khung cảnh bên trong những vết hôn dày đặc vẫn còn lưu cho dù là thì cổ cô vãn thơm Đàm Vũ Trình vài giây giọng khàn khàn “Em lấy gì ”
Quý Thính giật cô với tới điện thoại “Điện thoại”
Cô gọi đến “Mẹ em”
Đàm Vũ Trình ừm một tiếng Quý Thính xuống tóc xõa lên gối nhấn máy Khâu Đan hỏi cô mấy hôm nay rảnh Quý Thính hỏi bà là việc gì Khâu Đan đang ở siêu thị nên ồn nhưng ý là mấy ngày nữa bác chủ nhà sẽ tới Quý Thính hiểu cô đồng ý với bà Nghĩ đến Đàm Vũ Trình vẫn ở đây giọng cô lớn khẽ trả lời mẹ
Đàm Vũ Trình vẫn buồn ngủ giọng cô lập tức sang vùi đầu cổ cô tiếp tục ngủ Trái tim Quý Thính đập thình thịch Khâu Đan vẫn chuyện nên Quý Thính tiếp tục đàn ông vùi đầu cổ cô đã ngủ tiếp cánh tay mạnh mẽ ôm lấy eo cô
Một hồi mới kết thúc cuộc gọi
Quý Thính đặt điện thoại xuống cúi đầu Đàm Vũ Trình đang ngủ say bả vai ít vết cào Quý Thính yên tĩnh ngắm mãi cho đến khi tay nắm lấy đùi cô hỏi “Mấy giờ ”
Quý Thính đầu qua thời gian “10 giờ ”
Đàm Vũ Trình ngây một giây
Quý Thính hỏi “Muộn ”
Đàm Vũ Trình đáp “Ừm”
Quý Thính bật Đàm Vũ Trình thấy cô bóp chặt đùi cô khẽ cắn lên cổ một cái Quý Thính lập tức thốt lên “Mau dậy …”
Hai ở giường giày vò một hồi
Đàm Vũ Trình xuống giường cầm điện thoại lên xem nhiều tin nhắn gửi đến Trần Phi gọi bảy tám cuộc Tối qua đã tắt âm Anh bất đắc dĩ gọi cho Trần Phi sửa sang lấy máy tính bảng gọi đồ ăn sáng cho Quý Thính
Quý Thính dậy khỏi phòng ngủ Cô cũng dậy
Đợi cô đánh răng rửa mặt xong Đàm Vũ Trình đã mặc sơ mi xong xắn ống tay áo lên Đồ ăn sáng đã đặt lên bàn Quý Thính lau mặt “Anh về nhà thay đồ ”
Đàm Vũ Trình ừm một tiếng đẩy cửa chuẩn về đầu cô “Em qua đây”
Quý Thính lười từ chối
Đàm Vũ Trình nhướng mày “Quý Thính em lắm”
Nói xong đóng cửa Quý Thính bật xuống sô pha bắt đầu ăn sáng
Chiếc xe màu đen về đến căn hộ Đàm Vũ Trình đeo tai cầm áo khoác phòng Ở đầu dây bên Trần Phi đang chuyện do dự vài giây hỏi “Anh Đàm ít khi đến muộn Hôm nay thế”
Đàm Vũ Trình cởi xong sơ mi thấy hỏi ngược “Cậu xem là vì ”
Anh lấy một chiếc sơ mi màu trắng mặc lên đó thắt cà vạt ngoài Cầm tài liệu đặt tủ sô pha tủ sô pha nhà màu đen cùng bộ với ghế ánh đèn lúc đang chiếu xuống
Trần Phi thấy Đàm Vũ Trình ôi chao một tiếng lời chúc mừng
Đàm Vũ Trình nhướng mi mang theo ý ánh mắt đột nhiên qua phía bên trong tủ sô pha Ở ngăn cuối cùng một chuỗi vòng đưa chân kéo mở tủ nhớ lúc chuyển đến đây đồ trong tủ đồ là do Tiếu Hi thu dọn cho Chiếc vòng vốn ở đây mà ở nhà kho ở Nam An cùng với đống sách hồi cấp ba Đàm Vũ Trình nó vài giây
Anh với Trần Phi “Giúp liên hệ với nội thất C2 đặt một bộ tủ ghế sô pha”
Trần Phi đang đột nhiên khựng lập tức mở khung trò chuyện lên “Sao Tủ nhà dùng Không chứ đó công ty bảo đảm với chúng về chất lượng sản phẩm mà em còn định sẽ tìm họ làm bộ nội thất cho nhà em nữa”
Đàm Vũ Trình nhàn nhạt đáp “Đổi bộ khác mà thôi”
“À ”
Trần Phi lập tức liên hệ dặn dò Đàm Vũ Trình mau đến công ty Đàm Vũ Trình đồng ý cúp điện thoại cầm tài liệu thẳng đến Diên Tục
Đàm Vũ Trình đẩy cửa phòng làm việc
–
Công ty nội thất cho vận chuyển tủ sô pha đến quản lý khu mở cửa cho họ lên Công ty nội thất chuyển tủ cũ cùng đèn bàn đồ trong tủ cũng dọn thực tế cũng gì chỉ chiếc vòng ở ngăn tủ cuối cùng lắc tới lui đụng thành tủ phát tiếng động nhỏ
Lúc
Một chiếc xe bảo mẫu đến trung tâm các cửa hàng đồ hiệu Mộng Gia đeo kính râm xuống xe vai đeo một chiếc túi xách màu đen tiệm Trong cửa hàng vẫn còn khách hàng khác đó là Tiêu Thư mặc chiếc váy dài màu nhạt ghế bên cạnh là nhân viên của cửa hàng
Hai đụng mặt khi bày bộ mặt kinh ngạc Mộng Gia liếc Thư Tiêu một cái giọng vô cùng khoa trương “Trùng hợp thật đấy”
Thư Tiêu đáp món đồ tay nhân viên
Mộng Gia khẽ bĩu môi xuống một chiếc ghế khác Nhân viên cầm điện thoại bên cạnh giới thiệu từng món đồ cho cô Mộng Gia liếc qua đó nhấn một tấm ảnh là bản giới hạn đưa cho nhân viên “Tôi lấy cái ”
Nhân viên ngây về một khác ở phía đó lắc đầu Nhân viên Mộng Gia : “Cô Mộng bây giờ mẫu đã còn hàng nữa hơn nữa Lê Thành cũng chỉ một cái đã mua mất ”
Mộng Gia nhướng mày tháo kính xuống “Ai Sao nhanh thế”
Cô bằng tiếng Quảng Đông nhân viên hiểu một cái tên
Mộng Gia giật “Đàm’
Nhân viên gật đầu
Thư Tiêu ở phía xa cũng cái tên ngước mắt lên Mộng Gia khoanh tay vắt chéo chân dựa lưng ghế vài giây chống cằm nhân viên “Trước đều cho giao đến cửa hàng lần tự đến lấy ”
Nhân viên gật đầu
Mộng Gia ồ một tiếng Thư Tiêu vẫn luôn chú ý đến phía bên thấy biết đang nghĩ gì
Lúc Mộng Gia đột nhiên đầu Thư Tiêu hỏi “Cô nghĩ mua tặng ai”
Thư Tiêu đột nhiên gọi tên ngẩng đầu đáp “Sao biết ”
Lời xong dây vòng tay đột nhiên đứt những hạt vòng liên tục rơi xuống mặt đất tất cả mọi đều giật qua Thư Tiêu ngây cổ tay trống ngay cả sợi dây vòng cũng rơi xuống Hạt vòng rơi khắp sàn nhà khiến cô cảm thấy hoảng loạn