Phù Dung Sớm Nở Tối Tàn - Chương 60
Quý Thính chuẩn đặt đồ ăn ba nhân viên của bếp tư nhân lầu đã đưa đồ ăn xuống đưa hoá đơn cho Quý Thính ký tên Nhìn thấy dãy số quen thuộc cô số món ăn chỉ dành cho một
Nhân viên : “Anh Đàm mời nhân viên của cô cùng ăn”
Tiểu Uyển và Trương Dương ghé qua Tiểu Uyển chớp mắt Trương Dương khẽ hai tiếng Bàn tay cầm bút của Quý Thính khựng ký tên lên
Nhân viên cầm hoá đơn rời
Cô ngẩng đầu lên Tiểu Uyển hi ha xách đồ ăn Trương Dương lấy đũa Quý Thính qua ăn cùng hai Mặc dù phần ăn cho ba bốn nhưng vài món là chuẩn riêng cho Quý Thính ví dụ như món canh hầm salad hoa quả trang trí mắt cơm lươn cải ngọt xào…
Bình thường Tiểu Uyển và Trương Dương đều là ăn cho nhưng đây là đồ của bếp tư nhân dù là món trứng hấp thôi cũng hề rẻ Bình thường họcó ăn nhưng dám gọi chủ yếu là do giá quá đắt
Tiểu Uyển cầm đũa vui vẻ “Chị Thính liệu hôm nào chúng cũng cơm ăn ”
Quý Thính đang trả lời tin nhắn của khách hàng cô Tiểu Uyển “Ăn của em ”
Tiểu Uyển hihi cô và Trương Dương Trương Dương cũng đang
Ăn tối xong
Khách đến tiệm hôm nay đông hơn bình thường khu giá sách đã kín chỗ Quý Thính bận rộn quầy hôm nay cô mặc một chiếc áo len thoải mái cùng quần jeans xinh Những khách hàng đều là nhân viên của những tòa nhà xung quanh đến góp náo nhiệt Nhìn ngoại hình của Quý Thính tiếc tiền bạc để theo đuổi cô cũng là bình thường
Tiểu Uyển rửa ly “Chị Thính bọn họ hình như đến xem chị”
Quý Thính nhướng mắt khách ai cũng lên tiếng chào cô Quý Thính đáp Cô thu ánh mắt hiệu Tiểu Uyển tập trung làm việc hôm nay tiệm cũng đóng cửa muộn hơn bình thường
Hơn 10 rưỡi
Lúc Quý Thính rời bó hồng 999 đóa cửa sổ đóng gió thổi làm bay sợi dây buộc Tiểu Uyển qua phun nước tưới cho hoa Bó hoa lặng yên ở đó nở rộ rực rỡ mắt
Quý Thính rời khỏi phòng nghỉ đóng cửa tiệm
Sau đó lên lầu về chung cư Từ những năm đại học đã ít theo đuổi cô cũng nhận khá nhiều hoa hồng nhưng đây là lần đầu tiên nhận 999 đoá hồng trong truyền thuyết Mà đóa hoa đến từ Đàm Vũ Trình
Tắm xong đã là 11h30 Quý Thính tắm giặt sấy tóc xong liền ngủ Có mệt nên xuống cô đã nhưng giấc mơ bình yên Trong mơ là một ngày mưa cô bên cửa sổ bầu trời u ám cũng như cơn mưa ngớt Quý Thính giật mở mắt trần nhà căn phòng tĩnh lặng Cảm giác trong mơ tồn tại ngay ở trong thực tại rõ rệt Cô xoay ôm gối thấy điện thoại ở bên cạnh cầm lấy Cũng thời gian tìm số của Đàm Vũ Trình gọi qua
Tút tút tút Âm thanh trong màn đêm càng rõ rệt hơn
Hai giây đầu bên nhấc máy Đàm Vũ Trình vẫn đang ở công ty đèn văn phòng vẫn sáng buông bàn phím giọng chút lười biếng hỏi “Ừm Chưa ngủ ”
Quý Thính thấy tiếng gõ phím cô yên lặng vài giây trả lời “Vừa ngủ một lát tỉnh vẫn đang ở công ty ”
“Ừm tối nay một dự án cần sửa”
Quý Thính ừm một tiếng
Đêm muộn thể cảm nhận sự mệt mỏi từ đàn ông Từ cuối năm đến đầu năm nay Phó Diên đều đến công ty tất cả công việc đều đến tay tăng ca cũng là chuyện bình thường
Quý Thính nghĩ ngợi linh tinh nhưng cũng nghĩ đến chuyện của cô khẽ hỏi “Anh thích từ khi nào ”
Đàm Vũ Trình yên lặng một lát “Không biết rõ là khi nào”
“Có thể là thời đại học mỗi lần tụ tập cũng thể là hai năm trở ”
Quý Thính lên gối lên tiếng giọng vẫn nhẹ nhưng tim thì đập nhanh “Ngay cả thời gian cụ thể cũng biết ”
Đàm Vũ Trình đặt bút tay xuống “Nếu như là hảo cảm thì từ nhiều tiểu tiết đã xuất hiện ”
“Tiểu tiết” Quý Thính nghi hoặc
“Lúc em mặc quần áo của ”
Tim cô đập thật nhanh
Đàm Vũ Trình dựa lưng về phía ngẫm nghĩ “Năm ba đợt đón năm mới lúc em đầu xem đã ngủ lúc mở mắt đã thấy em ”
“Lúc em từ bỏ qua Lục Hải nhào lòng ”
Nghe cả cô cũng dần tê dại vùi mặt xuống gối tay nắm chặt điện thoại
Đàm Vũ Trình cởi cúc áo cùng hôm nay bận rộn cả ngày “Vô số lần khiến nảy sinh cảm giác nhưng bởi vì là bạn thân nên cũng từng nghĩ nhiều thêm cuối cùng dồn nén thành tình cảm bây giờ”
Anh cởi cúc xong chống tay lên tay ghế “Đáp án em hài lòng ”
Vào lúc Quý Thính cảm thấy chút chân thực Cô đáp
Đàm Vũ Trình “Hửm” một tiếng
Quý Thính khựng “Có hài lòng”
“Nếu hài lòng thì mời em đáp tình cảm của ” Anh hy vọng cô cũng thể từ những chuyện đã qua tìm thấy một vài điểm để thích
Quý Thính gối cong môi Trong lòng thầm nghĩ hiểu gì chứ nhưng cô đáp “Ừm”
“Ngày mai em ăn gì” Đàm Vũ Trình thấy cô khẽ đáp thở phào một tiếng
Quý Thính lập tức “Không cần đặt đồ Tiểu Chu ngày mai sẽ tự làm đồ ăn mang đến”
Đàm Vũ Trình nhíu mày “Cô làm ăn ”
Quý Thính: “Tài nấu nướng của cô khá ”
Quý Thính xong tiếp tục “Được ngủ đây bận xong thì cũng nên nghỉ sớm ”
“Ừm”
Đàm Vũ Trình đáp “Ngủ ngon”
Quý Thính trả lời “Ngủ ngon”
Lúc cúp điện thoại thấy tiếng Trần Phi gọi Quý Thính thời gian đã là 12h30 đêm mà cô cũng ngủ quá lâu
Đặt điện thoại xuống vẫn duy trì tư thế sấp lòng bình hơn một chút giữa cô và thể nảy sinh tình cảm lẽ là do mấy năm nay bố mẹ hai bên qua thân thiết Nếu tình cảm nảy sinh từ đó cô cũng chút tự tin Nghĩ đến đây cô bất đắc dĩ vùi mặt gối giống như một đã trong màn đêm thật lâu ban ngày ập đến chút thích nghi cũng chút e sợ
Cô đó nghĩ ngợi dần dần mà ngủ Lần ngủ sâu một mạch đến trời sáng mở cửa thấy trời bên ngoài vẫn âm u từ năm mới đến giờ đều cảm giác sẽ mưa bất kỳ lúc nào Quý Thính thu quần áo tối qua đem phơi đó thay đồ xuống lầu Vừa mở cửa tiệm Tiểu Chu đã vui vẻ xách đồ ăn sáng đến nháy mắt cô
“Chào buổi sáng chị Thính hoa hồng thật ý” Cố tình trêu cô
Quý Thính cảm thấy bất đắc dĩ cô Tiểu Chu nướng bánh cũng như tự làm sữa đậu nành lấy cho Quý Thính một phần Quý Thính : “Cảm ơn em”
Ba xuống sô pha ăn sáng Tiểu Chu cạnh sang Quý Thính hôm nay cô trang điểm da vẫn Tiểu Chu thầm nghĩ cuối cùng Đàm Vũ Trình cũng mù nữa thấy điểm của chị Thính
“Ôi hôm nay mưa ”
Trương Dương ăn ngoài mưa nhỏ hạt
Tiểu Chu ăn bánh “Khoảng thời gian sẽ mưa vất vả cho nhân viên giao hàng ”
Quý Thính thời tiết bên ngoài bầu trời xám xịt Bởi vì ở đối diện Hoàng Hôn là cầu vượt đối diện vài toà nhà cao tầng khác đều đã bật đèn
Buổi trưa
Quán mì hải sản gần đó giao đồ ăn đến tổng cộng ba phần đặt là Đàm Vũ Trình Tiểu Chu hi ha xách đồ ăn Trương Dương “Dạo đều cần đặt đồ ăn chị Thính chị đừng đồng ý Đàm nhanh quá để bọn em ăn ké thêm vài bữa”
Tiểu Chu ở bên cạnh gật đầu
Quý Thính liếc hai “Biết ngại chút”
Trương Dương haha đó cùng Tiểu Chu ăn cơm Quý Thính bận xong mới ăn trời mưa mọi cũng lười dùng tại tiệm đa phần đều mua mang
Quý Thính đặt cơm tối Sau đó gửi tin nhắn cho ảnh đại diện màu đen đã mua
Đàm Vũ Trình thấy đáp: Được lắm
Quý Thính gửi một nhãn dán lè lưỡi cho Sau đó trả lời nữa lẽ đang bận
Mọi ở tiệm hôm nay ăn cơm sớm hơn năm giờ đã ăn nhưng trời đã tối thấy đường phía chân trời lóe lên tia chớp Quý Thính sợ sấm căng thẳng
May là tiếng sấm đến 8 giờ Quý Thính cho mọi tan làm sớm Cô về chung cư tắm xong mặc quần áo chui chăn Cô sợ sấm ở trong chăn an hơn Nằm giường mở điện thoại nhạc bên ngoài trời mưa hắt cửa sổ trong phòng
Phía đường đèn xe giao
Một chiếc SUV màu đen từ tòa nhà Trác Duyệt lái thẳng đến tiểu khu Đàm Vũ Trình đeo tai chuyện công việc lái xe Tối qua về quá muộn hôm nay hiếm khi tan làm sớm còn công việc cần mang về làm lái xe hầm Xách túi máy tính lên lầu cuộc trò chuyện vẫn đang tiếp tục đối phương yêu cầu của
Vào nhà
Anh cúp máy lấy tai xuống cầm quần áo tắm Tắm xong ‘Uỳnh’ một tiếng một tia sáng lóe qua bầu trời ngẩng đầu cửa sổ Nhớ đến gương mặt của Quý Thính Anh vắt khăn lau lên ghế mặc áo khoác lấy chìa khoá bàn ngoài
–
Tiếng sấm lúc lúc vang lên máy tính bảng của Quý Thính rơi xuống đầu giường cô kéo chăn trốn trong Điện thoại vang lên Vu Hy và Long Không gửi tin nhắn đến
Vu Hy: Bảo bối Thính Thính đã trốn chăn
Long Không: Có sấm thế nào
Quý Thính thấy tin nhắn trả lời Vu Hy rằng đang trốn trong chăn trả lời Long Không rằng vẫn Long Không đáp cũng thấy bó hồng 999 bông đó nhưng dám hỏi đó là ai nếu đem so sánh thì bó hoa của là gì cả chút bức bối
Sau khi trả lời tin nhắn ngoài trời tiếng sấm cô cảm thấy khó chịu đeo bịt tai nhưng vẫn sợ Lúc chuông cửa vang lên kêu thật lâu Quý Thính mới thấy cô lập tức dậy xuống giường chân trần mở cửa
Cửa mở
Đàm Vũ Trình mặc áo khoác đen bên ngoài tóc vẫn ướt cô
Quý Thính bất ngờ
“Sao đến ”
Đàm Vũ Trình chân trần của cô móng chân cô sơn màu hồng giọng trầm trầm “Đến ở cạnh em”
“Uỳnh” một tiếng
Quý Thính định trả lời nhưng tiếng sấm vang lên làm giật cô nhường đường cho chạy vội “Tôi phòng đây uống nước thì tự rót nhé”
Nói xong cô xoay về phòng lên giường trùm chăn Đàm Vũ Trình nhướng mày
Hè năm hai Tiếu Hi gọi Quý Thính đến nhà chơi bà chuẩn chút đồ để Quý Thính mang về Lê Thành cho Khâu Đan lúc Đàm Vũ Trình cũng về nhà hai ở trong phòng giải trí chơi game đột nhiên tiếng sấm lúc đó Quý Thính dọa giật theo phản xạ nhào lòng Đàm Vũ Trình Lúc đó mới biết cô sợ sấm hơn nữa còn khá nghiêm trọng
Thay giày xong Đàm Vũ Trình cởi áo khoác treo lên rửa tay rót một ly nước mở cửa phòng cô Trong phòng chỉ đèn đầu giường còn sáng Quý Thính kéo chăn trùm kín đeo tai nhạc Đàm Vũ Trình xuống bên giường Quý Thính cảm nhận kéo chăn xuống Đàm Vũ Trình khoanh chân bấm điện thoại Quý Thính kéo chăn xuống liền qua hai Quý Thính nhận tắm xong đang mặc bộ đồ ngủ thoải mái từ nhà qua
Đàm Vũ Trình cô vài giây hỏi “Không ngủ ”
Quý Thính rõ nhưng dám bỏ tai xuống hả một tiếng Đàm Vũ Trình hỏi một lần nữa
Quý Thính lắc đầu “Đợi hết sấm là ”
“Tối nay tăng ca ”
Đàm Vũ Trình đáp “Có nhưng về ”
Quý Thính ồ một tiếng “Tối qua ngủ muộn lắm ”
“Hơn ba giờ”
Quý Thính ừm một tiếng lúc tiếng sấm bên ngoài mưa to gió lớn Quý Thính xong lập tức kéo chăn lên Đàm Vũ Trình thấy cô như để điện thoại lên tủ đầu giường Vào lúc tiếng sấm to nhất nắm lấy bàn tay đang nắm chặt chiếc chăn của cô
Quý Thính giật thấy xuống đưa tay ôm eo cô vùi đầu cổ cô “Như ngủ ”
Anh hỏi
Trái tim cô đập mạnh đàn ông bên cạnh giọng mang theo sự mệt mỏi nhưng cơ thể thật ấm áp Quý Thính mái tóc dày của
Tiếng sấm ngoài trời như nhỏ hơn
Cô sợ sấm chủ yếu là vì cửa sổ ở toà nhà cô ở quá gần bên ngoài Hồi bé sợ trời sợ đất trời mưa thích nhất nghịch nước từ năm cấp hai ở bên cửa sổ nghịch nước sét đánh thẳng dây điện toà nhà đối diện Quý Thính tận mắt thấy sợi dây cháy đen Người trong nhà kêu lớn bởi vì mất điện Quý Thính vẫn còn đưa tay nghịch nước khi phản ứng lập tức thu tay từ trở cô sợ sấm
Lúc ngoài trời vẫn còn tia chớp Quý Thính đột nhiên nhớ đến một chuyện Thư Tiêu cũng sợ sấm Hè năm lớp 11 Thư Tiêu ở nhà trốn sấm thấy tiếng của Thư Tiêu ở nhà bên cạnh bà nội cô gọi cho mẹ cô sấm Tiêu Tiêu sợ Đàm Vũ Trình chắc cũng biết việc Bởi vì trời khá mưa khi khai giảng là bắt đầu sấm chớp Mấy nữ sinh kẹt trong phòng học là mấy nam sinh bọn họ mở cửa đưa ô cho bởi vì sấm chớp nên mọi về khá muộn
Quý Thính nhướng mi Không biết vì cô cố tình “Thư Tiêu cũng sợ sấm”
Người đàn ông vùi cổ cô động vài giây mới lên tiếng “Vậy thì liên quan gì đến ”
Giọng mang theo cơn buồn ngủ
Quý Thính: “…”
Được Cô thừa nhận bản thân hèn mọn nữa
Trong lúc nghĩ ngợi lung tung cảm giác còn sét nữa nhưng tiếng sấm vẫn mờ mờ
Dần dần cô trở nên mơ màng bàn tay của Đàm Vũ Trình đột nhiên len eo cô giọng trầm “Anh làm”