Phù Dung Sớm Nở Tối Tàn - Chương 54
Trần Phi cầm điện thoại di động đến gần hỏi: “Anh Đàm ăn cái gì Chúng cùng gọi”
Đàm Vũ Trình liếc màn hình gọi một phần cơm bò Những khác đang thảo luận xem nên uống gì Đàm Vũ Trình ngước mắt mọi trong phòng họp đó cầm điện thoại lên chuyển 3000 tệ tài khoản WeChat của Quý Thính
Đàm: Ba mươi hai ly cà phê
Sau khi gửi xong hiệu cho Trần Phi báo cho mọi biết
Trần Phi nhẹ một tiếng dậy vỗ tay : “Không cần gọi đồ uống Đàm mời mọi uống gì cứ với gọi cho”
Mọi lập tức hoan hô Mấy ngày nay họ quá bận rộn chuyện đúng lúc bọn họ định gọi cà phê
Hôm nay những nhân viên làm bán thời gian và học việc đến cửa hàng trong cửa hàng chỉ Tiểu Uyển Tiểu Chu Trương Dương và Quý Thính Hoàng Hôn cũng đang chuẩn nghỉ trưa cơm trưa là do Quý Thính mời Tiểu Uyển và Tiểu Chu thích uống canh hầm nên cô đã đặt đồ ăn ở nhà bếp Vĩnh Hoà để thỏa mãn sở thích của họ Trương Dương thì gọi món thịt ngỗng từ nhà hàng bốn sô pha chung một bàn Mọi ăn trưa thuận tiện bàn bạc về địa điểm ăn uống với chi nhánh trong hai ngày
Lúc điện thoại di động của Quý Thính vang lên Cô bấm thì thấy tin nhắn gửi đến từ một bức ảnh đại diện màu đen Đầu tiên là số tiền chuyển đến đó về ba mươi hai ly cà phê
Ngay đó là đủ loại cà phê bao nhiêu cốc Americano cappuccino latte…
Anh hiếm khi đặt hàng cho cô thông qua WeChat Đây xem như là lần đầu tiên hơn nữa đơn hàng khá lớn Quý Thính vô thức đặt đũa xuống lấy sổ và bút danh sách đặt hàng
Trương Dương sang hỏi: “Có đơn hàng tới Là công ty nào thế”
Quý Thính : “Diên tục”
“Wow đơn hàng lớn nha” Tiểu Uyển thấy thì kinh ngạc
Quý Thính nhanh cô : “Làm ngay bây giờ ba mươi hai ly lát nữa chúng sẽ lái xe giao”
“Được” Tiểu Chu vẫn còn đang gặm đùi gà liền tháo găng tay dùng một lần rửa tay Tiểu Uyển và Trương Dương cũng dậy đến quầy rửa tay xong thì bắt tay làm Tiểu Chu lấy một bao hạt cà phê dùng kéo cắt : “Anh Đàm Vũ Trình tự nhắn đặt hàng với chị Quý Thính như thể tiết kiệm nhiều phí trả cho ứng dụng đặt hàng”
Trương Dương : “ chúng tự giao hàng”
Tiểu Uyển: “Thì tự giao gần như sợ cái gì”
Tiểu Chu tiếp tục : “ ”
Trương Dương nhún vai biết thừa mấy chỉ gặp trai mà thôi
Quý Thính các loại đồ uống chia danh sách thành hai phần Một phần giao cho quầy một phần lưu khi cô dùng máy tính tính toán số tiền của đơn hàng tới một ngàn rưỡi Cô nhắn cho
Quý Thính:1024
Cô nhận số tiền đó chuyển 1976 cho Đàm Vũ Trình nhận số tiền chuyển mà hỏi dò
Đàm: Em đã ăn gì
Quý Thính: Tôi đang ăn còn thì
Đàm: Tôi gọi đồ ăn tới
Quý Thính: Ừm
Đàm: Nghe buổi sáng em nhận hoa
Quý Thính bất ngờ: Sao biết
Đàm: Muốn thì sẽ biết thôi
Quý Thính:…
Tính tình quả là kỳ quái
Quý Thính trả lời cô đặt điện thoại xuống dậy tới quầy phía hỗ trợ bốn chia thì mỗi làm tám ly Tiểu Uyển : “Bốn tầng văn phòng của bọn họ đều đặt hàng mà bốn tầng ít hẳn là chỉ ban quản lý đặt hàng Nghe từ tầng năm đến tầng tám đều đã Diên Tục thuê nếu tiếp tục mở rộng như thế Diên Tục sẽ xây cho một toà nhà riêng”
Trương Dương biết tương đối nhiều lần Tiểu Ngôn phỏng vấn đã trúng tuyển Trương Dương và Tiểu Ngôn vẫn thường xuyên giữ liên lạc nên tự nhiên biết nhiều từ chỗ Tiểu Ngôn
“Oa Đàm Vũ Trình sớm muộn gì cũng sẽ trở thành ông chủ thôi”
Trương Dương bộ dạng ham mê sắc của cô : “Tạm thời là ”
Tiểu Uyển ha hả
Quý Thính làm xong bảy ly liền xoay đóng gói Ba bọn họ lần lượt thành xong công việc của Trương Dương phòng khách lấy một chiếc giỏ lớn chuyên dùng để giải quyết những đơn hàng lớn Quý Thính đặt cà phê đó đưa chìa khóa xe cho Trương Dương để lái xe Trương Dương khi lấy chìa khóa thì đến hầm gara Quý Thính Tiểu Uyển và Tiểu Chu bên cũng đã đóng gói xong cùng mang cửa đợi xe của Trương Dương đến mở cốp xe để trong Tiểu Uyển và Tiểu Chu theo hỗ trợ Giỏ thể đựng nhiều nên một số ly dùng tay xách
Sau khi xe rời
Quý Thính cửa hàng đậy đồ ăn bàn lấy phần của ăn
Vu Hy gửi tin nhắn cho cô : Tớ bận chết
Quý Thính: Hả
Vu Hy: Hôm qua chúng tớ tổ chức tiệc cuối năm còn sắp xếp công việc cho năm tới Ban đầu dự định năm nay sẽ về vì tớ xem mắt nữa nhưng mẹ cứ trong điện thoại bảo nhất định về Tớ mềm lòng nên hôm nay đã xin nghỉ phép
Quý Thính: Dì nhớ đấy
Vu Hy: Bà tớ về Nam An kết hôn nhưng tớ Đàn ông ở cũng thôi dù đến từ Nam An Lê Thành thì đều như cả
Quý Thính biết cô đã Chu Chiếm làm tổn thương nên còn ôm hy vọng gì nữa
Quý Thính: Chúng đều còn trẻ nên cần vội
Vu Hy: Tớ vội cũng đang đuổi theo nhưng bản thân thích họ
Quý Thính: Ừ
Vu Hy: Nhân tiện cho tớ biết đêm qua đàn ông nào thêm WeChat
Quý Thính dừng một lúc
Nghĩ đến bạn cùng lớp hôm qua đã thêm wechat của cô cô trả lời: Có
Vu Hy: Haha đoán đúng
Vu Hy: Cái váy mới cầm lên tớ đã ngay lập tức cảm thấy nó hợp với Dáng tớ lớn hơn một chút nên mặc nhưng nhất định mặc
Quý Thính: Váy đã gửi giặt khô sẽ trả cho
Vu Hy: Không cần giữ mặc
Vu Hy: A tớ đây Cậu biết hôm qua tớ trực tiếp bổ nhiệm làm quản lý sảnh nên tạm thời đưa lên thay Người ban đầu là do tớ đề bạt hiện giờ đó thỉnh thoảng hiểu cái cái tới hỏi tớ…… điên ghê tớ làm việc đây
Quý Thính trở về thì Vu Hy trở về
Cuối năm hai cửa hàng chỉ liên hoan mà còn team buiding với bao lì xì thưởng cuối năm… thanh toán cho nhà cung cấp tồn trữ cà phê hạt và tổng vệ sinh cả hai cửa hàng
Sau kỳ nghỉ lễ quy mô lớn từ các tòa nhà văn phòng gần Trạc Duyệt cửa hàng cũng dần chuẩn đóng cửa Trong thời gian Khâu Đan gọi điện cho Quý Thính dì Tiếu và chú Đàm đã đến Lê Thành ăn tết hai nhà dự định cùng dùng bữa bảo cô xong việc thì về sớm một chút
Quý Thính đồng ý
buổi sáng đêm giao thừa Quý Thính nhận cuộc gọi từ giám đốc chi nhánh Báo rằng khu văn hóa cần kiểm tra hỏa hoạn vì bên đều là các xưởng cũ cải tạo Việc kiểm tra phòng cháy chữa cháy thực hiện Tết thì mọi mới thể về nhà đón Tết Thế là Quý Thính đành chạy tới chi nhánh
Việc chờ kiểm tra tại chi nhánh kéo dài và tất buổi chiều Sau khi thanh tra rời Quý Thính mới kéo cửa cuốn xuống và khóa Nhìn thấy chú mèo chiêu tài ở cái hộp trong suốt bên cạnh bàn tay mèo còn đang nhẹ nhàng vẫy vẫy Trước khi quản lý chi nhánh rời đã thay hoa hồng nhạt và xanh bao quanh Mèo may mắn
Quý Thính về phía chú mèo chiêu tài cúi chào: “Xin chào”
Chú mèo chiêu tài khờ khạo cô
Quý Thính mỉm mở cửa lên xe lái về phía Thiên Vực Chiếc xe dừng chiếc xe màu đen Quý Thính xuống xe thang máy lên lầu
Đến cửa cô bấm chuông
Chưa đầy một giây cánh cửa đã mở Đàm Vũ Trình đang ở cửa cà vạt còn cởi xong nghiêng đầu cô Quý Thính bất ngờ thấy mặc vest giày da đối diện vài giây
Đàm Vũ Trình thấp giọng lười biếng hỏi: “Em ”
Quý Thính hồn gật đầu thay giày Trong phòng ồn ào Hai bà mẹ đang nấu ăn trong bếp còn hai ông bố thì đang trò chuyện ở cửa bếp cô dò hỏi : “Anh cũng mới về ”
Đàm Vũ Trình ừ một tiếng cởi cà vạt và cởi áo khoác treo lên giá treo quần áo đằng Quý Thính đến phòng khách nhỏ cởi áo khoác để lên thành ghế sô pha cũng đặt chiếc túi xách nhỏ sang một bên Bố mẹ ở ngoài cửa bếp đang trò chuyện sôi nổi
Căn phòng khách nhỏ thực sự yên tĩnh
Đàm Vũ Trình xắn tay áo lên rót một ly nước đưa cho Quý Thính Ly nước ấm đầu ngón tay cô chút lạnh Cô cầm lấy uống một ngụm “Hôm nay vẫn tiếp khách ”
Đàm Vũ Trình mặt cô cao lớn bờ vai rộng cô : “Đưa khách hàng sân bay”
Quý Thính một tiếng cầm ly nước bếp tham gia cuộc vui
Đàm Vũ Trình mà xuống ghế sô pha dựa gần tay vin ghế áo sơ mi của thỉnh thoảng cọ xát với áo khoác đặt tay vịn quần áo tỏa mùi thơm thoang thoảng Anh đang trả lời tin nhắn
Quý Thính hai ông bố đang chuyện buổi tối nên ăn gà như thế nào rằng thể hấp Quý Thính thích ăn như thế thể ăn hết một cái đùi gà to Quý Thính gần trả lời: “Được ạ con thích lắm”
Hai ông bố giật Quý Thính mặc chiếc áo len rộng thùng thình phối với váy mỉm trừng mắt cô: “Con đến khi nào ”
Quý Thính : “Con cửa đã lâu mà mọi cũng phát hiện ”
“Trong bếp ồn ào như làm thể thấy ” Quý Lâm Đông liếc con gái một cái hỏi: “Vũ Trình Vừa nó mới cửa ”
Quý Thính liếc phòng khách nhỏ: “Ở bên ạ”
Quý Lâm Đông sang Nhìn thấy bóng dáng cao lớn đang sô pha bấm điện thoại di động ông Đàm Huy : “Sao dạo nó bận ở công ty thế”
Đàm Huy gật đầu: “Phó Diên mấy tháng nay đến công ty”
“Gì giao hết cho nó ”
Đàm Huy gật đầu: “Buổi chiều còn tiễn khách hàng sân bay”
“Vất vả thật Công ty của nó bây giờ bận rộn như nếu công ty niêm yết cổ phiếu thì sẽ bận rộn như chứ” Quý Lâm Đông hỏi Đàm Huy Đàm Huy thở dài: “Mũi tên đã lên dây thì thể bắn”
“Thôi cái nữa”
Đàm Huy chuyển hướng sang Quý Thính hỏi: “Thế nào Hấp gà đúng Con xem dì Tiếu và mẹ con đang tranh luận ngừng kìa”
Quý Thính : “Vâng ạ”
Đàm Huy hai phụ nữ trong bếp : “Hai thấy Quý Thính ăn đồ hấp nhất là hấp với ít hành lá hương vị sẽ càng ngon hơn”
“Nghe ” Khâu Đan đang nhổ lông gà trả lời
Tiếu Hi mỉm lấy hành lá : “Vậy cho đỡ rối cứ nấu món Quý Thính thích ăn là ”
Quý Thính mỉm uống nước
Hai bà mẹ bếp từ sớm đang bận rộn làm việc còn hai ông bố đang trò chuyện bên ngoài Trời tối bữa cơm giao thừa đã chuẩn sẵn sàng Quý Thính đặt mấy cái ly xuống bếp phụ đem đồ ăn Lúc cô bước ngoài Đàm Vũ Trình đã đến bên cạnh bàn Anh xắn tay áo sơ mi trắng màu hiếm khi mặc bày từng bát đũa
Quý Thính bước tới đặt đ ĩa đồ ăn xuống Cánh tay lúc đặt chiếc đũa bên cạnh cô cổ áo thoang thoảng mùi thuốc lá cùng với mùi gỗ mun Đêm đó cổ áo của cũng mùi như thế
Quý Thính bếp giúp hai bà mẹ bưng thức ăn Đàm Huy lấy hai chai rượu mở nắp và rót từng chai một Quý Thính rửa tay ngoài chỉ còn dư chiếc ghế bên cạnh Đàm Vũ Trình cô xuống đó
Cô rượu uống Đàm Vũ Trình ở bên một chai nước trái cây cô nhỏ giọng : “Lấy dùm nước trái cây”
Đàm Vũ Trình đầu cô ngước mắt lên lấy nước trái cây mở nắp rót cho cô một ly nhắc: “Đây là rượu vang đỏ say”
Quý Thính gật đầu nhưng vẫn nhất quyết đòi uống ly nước trái cây
Đàm Vũ Trình phản ứng nheo mắt phụ nữ bên cạnh Bởi vì say nên đã cho cơ hội thừa nước đục thả câu nên bây giờ một chút rượu cô cũng uống cho cơ hội đúng Quai hàm nghiến chặt chỗ khác
Bố mẹ hai nhà cũng để ý đến chuyện Quý Thính uống gì cũng họ phản đối cũng ép buộc cô Trước khi ăn bốn vị phụ đều đưa bao lì xì cho Quý Thính : “Ngày nào còn kết hôn thì vẫn thể nhận bao lì xì”
Quý Thính nhận lì xì như những năm : “Cảm ơn dì Tiếu chú Đàm mẹ và bố”
Bốn vị phụ tủm tỉm
Khâu Đan thấy Quý Thính ảnh hưởng bởi sự việc của Phương Vũ thì thở phào một Trên bàn hoà thuận vui vẻ ăn tất niên Đàm Vũ Trình lấy một phong bì màu đỏ thản nhiên đặt nó tay Quý Thính Quý Thính đang uống nước trái cây thấy phong bì màu đỏ cô ngước mắt lên Đàm Vũ Trình cô một cái dời ánh mắt cầm đũa gắp sườn ăn
Quý Thính mím môi Người đàn ông tâm trạng
Cô liếc chiếc phong bì màu đỏ năm ngoái cô cũng nhận nó Cũng biết bắt đầu từ khi nào nhưng hình như là năm đầu tiên họ ăn tất niên cùng Bố mẹ hai nhà đã chuẩn phong bao lì xì màu đỏ cho hai Tiếu Hi và Đàm Huy tặng cho Quý Thính một bao lì xì khá lớn con gái yêu thương hơn một chút Đàm Vũ Trình nhướng mày mỉm đó cũng đưa một phong bì màu đỏ cho Quý Thính lười biếng : “Phải yêu thương”
Từ đó trở nếu cùng ăn tất niên bố mẹ hai bên sẽ tặng cô một bao Đàm Vũ Trình cũng sẽ cho cô một cái Thói quen vẫn còn cho đến nay khi cô hai mươi chín tuổi Quý Thính một lúc nhận lấy đặt nó sang một bên cùng với những chiếc phong bì màu đỏ khác
Bữa tối đêm giao thừa
Trong nhà đang chiếu tiết mục mừng xuân hai ông bố đang hưng phấn họ lấy bàn mạt chược trong phòng giải trí chơi Tiếu Hi ở phòng khách gọi điện video chúc mừng năm mới với mọi trong nhà ván bài thiếu một nên Quý Thính Khâu Đan kéo nhập hội
Quý Thính là tay mới năm ngoái ở suối nước nóng cô hành bã Sau khi cô xuống nhớ đến tình thế tiến thoái lưỡng nan khi thắng nổi một trận nào năm ngoái vô thức đầu Đàm Vũ Trình cũng là một trong những đầu sỏ gây tội Đàm Vũ Trình dựa tủ bấm điện thoại bắt gặp ánh mắt của cô nhướng mày Quý Thính mấy giây gì xoay bắt đầu xếp bài
Hai bố đang chơi bài một cách nghiêm túc Khâu Đan Quý Thính hỏi: “Kỹ năng chơi bài của con năm nay tiến bộ lên chút nào ”
Quý Thính mẹ : “Con biết”
Hai ông bố và Khâu Đan đều Năm ngoái Quý Thính thua đều làm cho mọi khỏi ấn tượng Quý Thính vốn là một cô gái dịu dàng và ít nhưng trong xương cốt phần hiếu thắng Năm ngoái cô bại tay Đàm Vũ Trình nhiều nhất tức giận đến nghiến răng nghiến lợi khiến bốn vị phụ bật Hai bố cũng bắt đầu trêu chọc cô
Phát bài cho Quý Thính
Quý Thính thấy bài thì thích chạm Cô mở bài những lá bài bàn cô chạm một lá bài bảy do dự nên đặt chín tám Đàm Vũ Trình cất điện thoại về phía Quý Thính hai tay đút túi quần cúi đầu cô đang do dự
Đầu ngón tay của Quý Thính lơ lửng giữa hai tấm thẻ Đàm Vũ Trình đưa tay tay áo cọ qua gò má Quý Thính lấy thẻ bài số tám của cô cho cô cơ hội phản ứng liền lùi Chỉ khi hồn cô mới nhận bàn đã sẵn hai là bài số chín cô hiểu rằng vẫn còn cơ hội cho một lá bài tám duy nhất Đàm Vũ Trình đang bên cạnh lúc cô do dự thì dùng đầu ngón tay thon dài chỉ điểm Quý Thính dần dần thành thạo Mỗi lần đưa tay cánh tay thỉnh thoảng chạm những sợi tóc lòa xòa má cô
Tiếu Hi gọi điện thoại xong thì tới chỗ Quý Thính nhanh chóng nhường chỗ cho Tiếu Hi
Tiếu Hi hỏi Quý Thính: “Lần cháu đã tiến bộ ”
Quý Lâm Đông phát bài : “Vũ Trình dạy con bé mấy lần con bé đã biết năm nay ít trò vui quá”
Quý Thính bất lực
Tiếu Hi : “Nghe là cháu thông minh”
Đàm Huy trả lời: “Năm ngoái mọi đều bắt nạt con bé”
“Ai bắt nạt” Tiếu Hi trừng mắt Đàm Huy mỉm ôm bả vai Quý Thính hỏi: “Không thì cháu tiếp tục đánh ”
Quý Thính lắc đầu: “Không dì Tiếu dì đánh ”
lúc đó điện thoại di động reo lên cô : “Cháu điện thoại”
Cô bước đến bàn cà phê cầm điện thoại lên và xuống ghế sô pha Có nhiều tin nhắn chúc mừng năm mới và bài chúc mừng năm mới trong vòng bạn bè Rất nhiều lượt thích và lời chúc Bài cô đăng chính là hình bên ngoài hồ Thiên Vực bên hồ nhiều đèn lồ ng treo thành một hàng vô cùng mắt Quý Thính trả lời tin nhắn một trong số đó là của Thư Tiêu tin nhắn của Vu Hy đẩy xuống
Thư Tiêu: Chúc mừng năm mới
Quý Thính trả lời: Chúc mừng năm mới
Thư Tiêu: Tôi ăn tối ở khách sạn Ở đây cũng yên tĩnh nào cả
Quý Thính phản ứng một cô ở Lê Thành đón năm mới
Cô vô thức liếc Đàm Vũ Trình ở bên đang khoanh tay chuyện với Đàm Huy thỉnh thoảng liếc bài của ông Tiếu Hi phép giúp bố gian lận tối nay bà thắng ông mấy ván Đàm Vũ Trình khẽ một tiếng
Quý Thính WeChat trả lời Thư Tiêu: Năm nay tầng hai của Trác Duyệt ở đó một phòng thoát hiểm và sự kiện đêm giao thừa Nếu rảnh thì thể đến đó dạo một chút nó khá sôi động Nhiều sinh viên từ Lê Đại đều đến đó đón năm mới
Thư Tiêu: Thật Đây là lần đầu tiên đó
Quý Thính: Ừ
Cô trả lời tin nhắn của Vu Hy và Long Không hơn mười phút Thư Tiêu gửi cho cô một tin nhắn khác Quý Thính bấm nó
Thư Tiêu: Nghe ở Thiên Vực Tôi mang theo một ít đồ ăn tới đang ở cổng khu dân cư một cô đơn quá nên đến tìm Cậu thể xuống
Quý Thính khựng
Thư Tiêu đó gửi cho cô một bức ảnh chụp một cửa hàng tiện lợi ở cửa khu dân cư Thiên Vực
Quý Thính im lặng vài giây Cô đàn ông đằng kêu lên: “Đàm Vũ Trình”
Đàm Vũ Trình ngước mắt lên khi thấy ánh mắt của cô vài giây bước tới thân hình cao lớn chặn ánh sáng rũ mắt cô Quý Thính ngước mắt lên :” Thư Tiêu đang ở cửa tiểu khu”
Đàm Vũ Trình: “Cô tới đây làm gì”
“Cô một ăn tết thì cô đơn quá nên mang đồ ăn tới đây tìm ”
Đàm Vũ Trình nhướng mày nhưng gì
Quý Thính nghĩ đến tin nhắn mà gửi đến trong WeChat cũng biết nên làm thế nào Quý Thính cầm lấy áo khoác tay ghế sô pha : “Tôi xuống gặp cô ”
Cô mặc áo khoác cất điện thoại túi cửa
Đàm Vũ Trình thấy cô ngoài cũng ngăn cản chỉ : “Mau ”
Quý Thính bước khỏi cửa dừng bước một cái
Đàm Vũ Trình ở đằng đang cúi cầm một quả quýt lột vỏ Quý Thính chỗ khác xuống lầu đến cửa của khu dân cư Khu dân cư Thiên Vực khá yên tĩnh chỉ vài cửa hàng mở cửa Nhìn thấy Thư Tiêu cửa cửa hàng tiện lợi Thư Tiêu mỉm bước tới xách một túi thức ăn lớn Trời lạnh cô quàng một chiếc khăn quàng cổ màu nâu khiến khuôn mặt trông nhỏ hơn Tầm mắt cô hướng về phía lưng Quý Thính Không thấy bóng dáng nào khác đầu ngón tay siết chặt trong mắt chút thất vọng
Quý Thính đưa cô đến cửa cửa hàng tiện lợi xuống hỏi: “Mẹ Bà về ”
Thư Tiêu lắc đầu: “Bà sẽ bà chuyện gì còn bảo về New York”
Quý Thính chút kinh ngạc
Thư Tiêu đưa hai tay mặt cô nắm giọng nhỏ chút mất mát: “Không biết còn hận mà vẫn luôn để ý gì đến ”
Quý Thính thì ngạc nhiên đôi mắt đã đỏ lên của Thư Tiêu
Thư Tiêu ngước mắt lên Quý Thính : “Tôi hối hận vì năm đó đã rời Nếu nỗ lực thêm một chút nữa cãi lời mẹ thì đã thể ở học đại học với đúng ”
Rất nhiều cảnh tượng trong bữa tiệc hiện lên trong mắt Thư Tiêu Dù ghen tị với Quý Thính nhưng cũng vô cùng hâm mộ cảm thấy Phong Dĩnh Dĩnh đúng nếu cô rời thì hôm nay sẽ như Cô sẽ cách xa đến như
Quý Thính gì chỉ rút khăn giấy bàn đưa cho Thư Tiêu
Thư Tiêu lấy nó lau nước mắt ngước lên Quý Thính nước mắt lưng tròng : “Tôi đã chuyện hồi của Phó Diên và Ôn Nam Tịch năm đó Ôn Nam Tịch cũng bỏ rơi Phó Diên đúng nhưng đó bọn họ với ”
“Tôi cũng thể làm ”
Quý Thính ánh mắt khẩn cầu của Thư Tiêu biết nên gì Cô nắm thật chặt bàn tay mùa hạ năm đó mưa nhiều nhưng cầu vồng chỉ xuất hiện một lần
Cô : “Không thì thử xem”
Mà phía cách đó xa Đàm Vũ Trình tùy ý mặc một chiếc áo khoác dài cổ áo sơ mi trắng bên trong dựng thẳng lên trong tay cầm chiếc khăn quàng cổ của Quý Thính chân rảo bước góc tối bên cạnh cửa hàng tiện lợi
Những lời mà Quý Thính đã thấy