Phù Dung Sớm Nở Tối Tàn - Chương 48
Bởi vì tư thế cô nghiêng đầu là thể thấy khuôn mặt lông mày sắc bén tô vẽ chóp mũi cao thẳng tóc mái che khuất một phần gương mặt tạo thành bóng Khuôn mặt của ngày càng xuất chúng hơn
Hồi cấp 3 nhiều bạn học nữ thích thậm chí cả học sinh cấp 2 cũng đến hỏi xin thông tin liên lạc của Hồi lên lớp mười khác lớp Quý Thính còn hai cô gái cãi vì Bản thân cũng biết đang ở tầng ba hai cô gái đang cãi ở tầng một dọc hành lang qua thấy tiếng cãi vã còn thò đầu xem náo nhiệt Sau mới biết nhân vật chính trong cuộc cãi vã là còn sững sờ trong giây lát
Chuyện đã đồn từ lâu cô nhớ rõ lúc gặp và Phó Diên ở ngõ Nam An hiếm khi thấy Phó Diên nở nụ trêu chọc khẽ nhếch môi ngậm một cây kẹo m út cà lơ phất phơ bên tường Ánh nắng vô tình chiếu đầu lông mày lộ rõ vẻ thiếu niên tuỳ ý chịu bó buộc
Có lẽ lúc đó đã gieo một số hạt mầm đương nhiên lúc đó Quý Thính nghĩ tới những điều khác cô và Vu Hy còn đang say mê trò chơi định thành tích thỉnh thoảng đến quán Internet Chỉ khi lên lớp 11 sự hướng dẫn của giáo viên nhắc nhở rằng những học sinh giỏi mới xếp học cùng lớp với Quý Thính mới tập trung bước khí học tập Bên trong cô cũng tính hiếu thắng Dù cô thể cạnh tranh vị trí đầu nhưng cũng tụt quá xa so với những khác
Quý Thính nghiêng đầu một lúc trong lòng cô bất giác mềm nhũn gạt hết mọi chuyện sang một bên Quý Thính hy vọng sẽ hơn Đàm Vũ Trình cử động hô hấp của Quý Thính cũng ngừng Anh tiến gần cô hơn tư thế tạm thời thì vẫn nhưng lâu dài thì sẽ thoải mái Quý Thính nhẹ nhàng : “Sao xuống ngủ một lát”
Đàm Vũ Trình buồn ngủ đến mơ màng ừ một tiếng ngửi mùi thơm cô hướng đến ghế sô pha Quý Thính theo xuống ghế may là lúc cô mua về chiếc ghế sô pha lựa chọn là loại khá lớn chủ yếu là để Quý Thính thể ghế sô pha xem TV và dùng máy tính Sau khi xuống đôi tay đang ôm eo cô vẫn buông Quý Thính đành xuống cùng Cô cũng chút buồn ngủ ghế sô pha êm ái và thoải mái Vì thế cô đã mơ màng ngủ với một lúc
Cho đến khi điện thoại di động của cô rung lên đang ở bàn trà Quý Thính liếc đã biết là Khâu Đan gọi tới nhất định là bà đang lo lắng Quý Thính cầm lấy bàn tay đang ôm ngang eo cô nhẹ giọng : “Thả lỏng tay một chút mẹ gọi”
Lúc đầu ngủ hề phản ứng nhưng khi Quý Thính thêm vài câu thấy liền buông lỏng tay
Quý Thính a một tiếng rời khỏi ghế quần áo của cô rộng thùng thình cô thảm cầm điện thoại bấm nút trả lời đó cầm lấy áo khoác mặc đến căn phòng nhỏ
“Mẹ”
“Quý Thính con tìm Vũ Trình Mọi chuyện thế nào”
Quý Thính dựa tường cửa phòng nhỏ khoá thể thấy phòng khách Đàm Vũ Trình đang ngủ ngay ngắn cánh tay chống lên trán ghế sô pha đủ diện tích để vì chân dài
Quý Thính trả lời: “Con đã tìm cũng đã thông tin của Phương Vũ”
Khâu Đan ở bên thở phào: “Vậy khi xong con nghĩ thế nào”
Quý Thính dừng một chút : “Anh và con chuyện khá hợp ”
Khâu Đan ngạc nhiên
Quý Thính dừng một chút : “ con khá bình tĩnh”
Khâu Đan thở phào nhẹ nhõm: “Vậy thì ”
“Chúng điều tra về khác là đúng nhưng vì tương lai của con thể làm việc Lúc đầu mẹ chỉ nhờ Vũ Trình giúp nhưng ai ngờ thằng bé điều tra tỉ mỉ như Bố con xem xong tư liệu cũng dám cho mẹ xem nữa mẹ xem qua mới biết thông tin đó quá sốc lần đầu tiên thấy mẹ còn tin ”
Quý Thính khổ cô cũng tin điều đó
Phương Vũ ý thích cô Cho dù đó là một cuốn sách gửi một bộ phim giới thiệu
“Dù con bình tĩnh một chút là những chuyện chúng biết nhưng khó thể cho khác biết Không thể để bà chủ nhà biết chúng biết những chuyện lẽ bà chủ nhà cũng biết con từ từ tìm cơ hội và lý do để cắt đứt với Phương Vũ nhé”
Quý Thính dừng một chút : “Được ạ”
Kiểu hẹn hò mù quáng do bố mẹ dẫn dắt rắc rối kể mối quan hệ giữa bà chủ nhà và nhà cô đặc biệt Quý Thính đã cân nhắc đến điều và Khâu Đan lẽ cũng nhận điều đó Ban đầu bà định bảo Quý Thính thẳng thắn và dứt khoát cắt đứt quan hệ nhưng khi bình tĩnh mới nhận thể giải quyết theo cách ít nhất tìm một lý do chính đáng và cơ hội thích hợp
Khâu Đan thở dài : “Vẫn là Vũ Trình đáng tin cậy”
Quý Thính nhướng mày : “Mẹ ngủ sớm ”
Khâu Đan đáp: “Được con cũng ”
Sau khi cúp điện thoại Quý Thính trong phòng nhỏ một lúc bước ngoài kéo một chiếc chăn bông mềm mại phía sô pha đắp lên cho đang ngủ ghế Quý Thính thảm đàn ông đang che trán ngủ say cổ áo và yết hầu của
Lúc chiếc điện thoại màu đen ở sô pha bên rung và sáng lên Quý Thính đầu do dự một lát mấy giây cô mới di chuyển tới liếc màn hình điện thoại di động của trái tim cô đập thình thịch
Thư Tiêu gửi tin nhắn
Trên màn hình lóe lên Quý Thính dựa ghế sô pha nhúc nhích màn hình tối cô mới tỉnh táo Sau vài giây cô đàn ông đang say ngủ Đôi khi một số cảnh tượng khống chế mà hiện lên chẳng hạn như cuộc gặp gỡ ở sân bay lúc đỡ Thư Tiêu nhảy qua tường Quý Thính thở dài
Ánh sáng
Đêm khuya
Quý Thính thời gian dậy trở về phòng ngủ tiện thể tắt đèn phòng khách cho chỉ để một chiếc bàn cạnh tủ sô pha
Đêm vẫn còn dài dần dần hướng về bình minh Đàm Vũ Trình xoay vô thức hướng về phía ngược lúc trống rỗng Anh gối đầu lên cánh tay mở mắt chiếc ghế sô pha lớn chỉ một Người phụ nữ đáng lẽ ở trong vòng tay ở đây Anh đặt tay lên ghế sô pha gân mu bàn tay nổi rõ Im lặng một lúc Đàm Vũ Trình dậy duỗi thẳng cổ tay áo áo sơ mi rộng cổ áo rộng mở từ bên hông lộ lộ cơ bụng Anh như một lúc dậy về phía phòng ngủ chính cửa đóng kín Đàm Vũ Trình đó một lúc mở nhưng cổ họng chút ngứa ngáy
Vài giây rời cầm áo khoác và điện thoại di động mở cửa ngoài bên ngoài trời sáng nên rút điếu thuốc châm thuốc Anh châm lửa trở tay đóng cửa cho cô Người đàn ông mới tỉnh dậy vẫn còn chút buồn ngủ đồng thời còn chút lạnh lùng lẽ là do cánh cửa đóng cùng vòng ôm trống rỗng
Sáng sớm hôm
Lúc tỉnh Quý Thính còn chút mơ hồ đó nhớ trong phòng khách cô vén chăn khỏi giường lấy áo khoác mặc ngoài mở cửa Phòng khách trống rỗng sô pha ai áo khoác cũng đã cầm Quý Thính tựa khung cửa tóc rối bù ngây ngốc một lúc Chuông cửa vang lên cô sửng sốt một lát về phía cửa qua mắt mèo ngoài chính là nhân viên giao đồ ăn ở tầng Quý Thính nhận liền mở cửa
Chàng trai giao đồ ăn lập tức đưa bữa ăn trong tay cho cô: “Bà chủ Quý bữa sáng”
Quý Thính cầm lấy hỏi: “Ai đặt ”
Nhân viên giao hàng cô một cái : “Anh Đàm”
Quý Thính phản ứng ồ một tiếng
Nhân viên giao hàng nháy mắt và mỉm
Quý Thính cảm ơn
Nhân viên giao hàng gì đó xuống cầu thang
Quý Thính đóng cửa đặt bữa sáng lên bàn trà phòng tắm vệ sinh cá nhân ngoài ăn sáng Sau đó cô thay quần áo xuống lầu để đến cửa tiệm khỏi thang máy thì trời đã nắng gắt tuy trời vẫn lạnh nhưng nắng thì dễ chịu hơn nhiều
Trương Dương và Tiểu Uyển đã mở cửa tiệm Quý Thính đẩy cửa bước thấy Thư Tiêu đang bên cửa sổ Trước mặt Thư Tiêu một chiếc máy tính xách tay cô mặc chiếc váy dài và áo khoác len màu trắng vắt phía cô ngước mắt lên chào Quý Thính
Bước chân của Quý Thính khựng
Lần gặp mặt đã qua bốn ngày Thư Tiêu bây giờ cô so với lần hơn nhiều lẽ đã bình phục
Cô nhớ tới tin nhắn WeChat sáng lên điện thoại của Đàm Vũ Trình tối qua Quý Thính bước cởi áo khoác treo trong phòng nghỉ rửa tay khi bước đeo tạp dề đúng lúc vài vị khách hàng bước gọi cà phê và bánh mì Có một đối diện Thư Tiêu Quý Thính đưa cho khách một cái bánh sừng bò cũng đưa cho Thư Tiêu một cái Thư Tiêu ngước mắt lên Quý Thính : “Cảm ơn Quý Thính”
Quý Thính gật đầu xoay tiếp tục làm việc
Tiểu Uyển cầm một chiếc khăn lau đến gần Quý Thính : “Chị Thính bạn của chị hình như là giáo viên đại học
Quý Thính ừ một tiếng
Tiểu Uyển biết nhiều bằng Tiểu Chu cô bé chớp mắt: “Chị thật xinh ”
Quý Thính ừ một tiếng
Sáng nay chút bận rộn lẽ thời tiết hơn nên khách uống cà phê đá cũng nhiều hơn một trong những máy pha cà phê đang hoạt động hỏng cà phê Trương Dương đến chi nhánh giao bánh Quý Thính đành tự sửa chữa cô quầy rút phích cắm và xử lý Tiểu Uyển đang làm các đơn đặt hàng mang một trong số đó là cho Diên Tục Bốn ly cà phê
Tiểu Uyển với Quý Thính: “Công ty của Đàm Vũ Trình gọi cà phê”
Quý Thính đang bận cô trả lời: “Lát nữa làm xong em giao nhé”
“Được” Hai mắt Tiểu Uyển sáng lên cô pha xong bốn tách cà phê đóng gói mang những món khác khỏi quầy Thư Tiêu rửa tay xong liền đến xem Quý Thính sửa máy pha cà phê Nhìn thấy trong tay Tiểu Uyển nhiều món mang cô thấy tên danh sách mang liền : “Chị cùng em”
Tiểu Uyển sửng sốt Quý Thính đang vặn tuốc ốc vít cũng sửng sốt đầu
Thư Tiêu Quý Thính ngượng ngùng Tiểu Uyển “Tớ thấy cô bé cầm nhiều nên giúp”
Tiểu Uyển : “Không chị em ”
“Không chị cũng dạo một lát” Thư Tiêu về phía Tiểu Uyển cô cao hơn Tiểu Uyển làn da trắng nhẹ nhàng đưa tay Trước khi Tiểu Uyển kịp từ chối cô đã cầm lấy hai phần
Tiểu Uyển vẫn còn do dự cô bé Quý Thính Quý Thính bình tĩnh gật đầu đó thu hồi tầm mắt cụp mắt xuống tiếp tục xử lý chuyện mắt
Tiểu Uyển Quý Thính gật đầu Cô bé cũng khách sáo nữa đưa Thư Tiêu ngoài Cô bé cũng tò mò hỏi: “Chị xinh chị quen chị Thính của chúng em bao lâu ”
“Cứ gọi chị là Thư Tiêu Chị và Quý Thính là bạn học cấp ba”
“Ồ là bạn học với nhóm chị Hy Hy ”
Thư Tiêu dừng một chút gật đầu: “ ”
“Thật ” Tiểu Uyển
Rất nhanh hai tòa nhà Thời Đại Trác Tuyệt đến tầng ba đồ ăn trong tay Thư Tiêu là của một tòa khác còn đồ trong tay Tiểu Uyển là của Diên Tục hôm nay ở Diên Tục ai đợi bên ngoài Sau khi chào lễ tân cô bé trực tiếp theo là Thư Tiêu gọi cà phê hôm nay Trần Phi mà là bốn lập trình viên khác Tiểu Uyển cũng biết một trong số họ đưa cà phê và trò chuyện với Thư Tiêu bên cạnh Tiểu Uyển bưng ly cà phê trong
Một lúc một bóng cao lớn bước khỏi phòng họp Đàm Vũ Trình đang cầm tài liệu tay lật qua lật Anh đã tắm rửa thay quần áo đến công ty tóc vẫn còn rối và ướt Trần Phi bước tới chuyện với
Cách nửa văn phòng Thư Tiêu về phía đàn ông cách đó khá xa cô thấy thì cũng hết cảm giác sợ hãi Thư Tiêu siết chặt chiếc túi trong tay Thư Tiêu xinh khi cô bước văn phòng đương nhiên sẽ nhiều thấy cô Đàm Vũ Trình lâu Đàm Vũ Trình cũng đầu Anh chuyện với Trần Phi xong liền đặt tài liệu tay Trần Phi đẩy cửa tiến văn phòng
Mà trong quá khứ
Ở trường dù Thư Tiêu ở Đàm Vũ Trình chỉ cần ngước mắt là thể dễ dàng tìm
Thời gian trôi qua nhiều thứ đã lặng lẽ thay đổi
Sau khi Tiểu Uyển chuyện với lập trình viên xong cô bé ngẩng đầu lên và gọi Thư Tiêu rời Thư Tiêu tỉnh táo và theo Tiểu Uyển Tiểu Uyển cũng liếc văn phòng của Đàm Vũ Trình và thấy đang cúi đầu gõ máy tính cô về phía Thư Tiêu : “Đó cũng là bạn thân của chị Thính Đàm Vũ Trình chị Thư Tiêu chị biết ”
Thư Tiêu dừng một chút gật đầu: “Chị biết”
Tiểu Uyển “ồ” một tiếng cùng Thư Tiêu bước ngoài Cô nhấn nút thang máy và nhận lấy chiếc túi từ tay Thư Tiêu : “Anh Đàm Vũ Trình và chị Thính của chúng em quan hệ ”
Thư Tiêu ừ một tiếng
Cuối cùng Quý Thính cũng sửa xong máy pha cà phê dậy rửa tay Tiểu Uyển và Thư Tiêu cũng Tiểu Uyển vẫn đang huyên thuyên Thư Tiêu mỉm Quý Thính lau tay Thư Tiêu Thư Tiêu ngẩng đầu cô mỉm Quý Thính cũng nhàn nhạt đáp lễ
Ăn trưa xong Thư Tiêu trở quán
Bốn giờ chiều Quý Thính đến nhà kho bước thì điện thoại reo tin nhắn gửi đến cô bấm thì thấy là tin nhắn từ Long Không
Long Không: rảnh
Quý Thính:
Long Không: Chúng leo núi hôm nay thời tiết nhất định sẽ hoàng hôn
Quý Thính bầu trời bên ngoài thấy nó bầu trời kiểu hoàng hôn là chuyện bình thường Vào mùa hè bất cứ lúc nào rảnh rỗi Long Không đều rủ bọn cô leo núi đương nhiên đều leo dãy núi trong công viên Tử Thuý gần đó cao lắm nhưng thể làm nóng và ngắm bình minh Đến đó thành vấn đề Vào mùa đông thì ít đến hơn chủ yếu là vì trời lạnh và Quý Thính ngoài nên mùa đông cô leo núi lần nào
Cô suy nghĩ một lúc trả lời Long Không: Được
Trả lời tin nhắn xong Quý Thính với Trương Dương Sau đó trở về căn hộ thay một bộ quần áo thể thao thẳng đến núi trong công viên Tử Thuý thời tiết lúc ở công viên cũng nhiều thả diều tản bộ thư giãn Đi bộ đến chân núi đã thấy Long Không đó mặc bộ đồ thể thao màu xám và mang theo hai chai nước Khi thấy Quý Thính lập tức vẫy tay
Quý Thính mỉm về phía cô buộc tóc thành búi hỏi: “Hôm nay rảnh rỗi thế ”
“Sau sinh nhật của công tác và mới về” Long Không mang theo một chai nước cho Quý Thính cô nhận lấy cùng bước lên bậc thang “Cuối năm các bận ”
“Đương nhiên chắc về Nam An ăn Tết các đều về đúng ” Long Không bên cạnh
Quý Thính lắc đầu: “Năm ngoái về nhưng năm nay sẽ về”
“Gia đình Trình hình như cũng về Năm nay công ty của gia đình Trình chuẩn IPO nên lẽ sẽ ở Lê Thành”
Quý Thính ừ một tiếng
Cô mở nắp chai nước nhưng lòng bàn tay ẩm thể mở Long Không cất chai túi quần thể thao : “Để ”
Quý Thính thuận tiện đưa nó cho
Long Không mở đưa cho cô Quý Thính nhấp một ngụm Long Không cô : “Gần đây Thư Tiêu tới tiệm của ”
Quý Thính dừng : “Ừ biết”
Long Không : “Cô đăng lên vòng bạn bè đã thấy”
Quý Thính chợt phản ứng Thư Tiêu đã đăng ảnh một kệ sách và bất cứ ai quen thuộc với cửa tiệm đều biết đó là cửa hàng của cô
Cô ừ một tiếng đúng lúc bầu trời bên phía Long Không ánh hoàng hôn làm mờ cô đầu Đôi mắt Quý Thính cô đột nhiên đầu Long Không bất ngờ mắt cô trong mắt lóe lên
Long Không dời tầm mắt : “Hai ngày nữa là sinh nhật của nhớ tới”
Quý Thính uống nước ánh nắng cách đó xa mỉm : “ nhỉ sinh nhật của sắp đến ”
“Ừ thời gian trôi qua nhanh thật”
Một lúc hai đã leo đến đỉnh núi hoàng hôn lúc tạo thành một đường ở phía chân trời Long Không lấy điện thoại di động chụp ảnh chiếc điện thoại mang theo thích hợp để chụp ảnh Quý Thính biết Long Không thích chụp ảnh phong cảnh nên cô đó uống nước trong khi chờ chụp Qua ống kính chiếc máy ảnh của Long Không đã vô tình chụp cảnh cô giơ cao cánh tay đang uống nước mặt là ánh hoàng hôn dù chỉ thấy cánh tay và gáy nhưng cần cổ và bờ vai đến nỗi khiến Long Không khẽ rung động Bức ảnh đã chụp
Quý Thính vặn nắp ngơ ngác khung cảnh xinh
Long Không tiến lên chỉnh bức ảnh đưa cho cô xem: “Thế nào”
Quý Thính qua Long Không zoom từng nét một cho cô xem Quý Thính mỉm : “Bức ảnh đấy”
Long Không mỉm chọn một vài bức đăng lên vòng bạn bè Chọn tấm Quý Thính ở giữa nhưng chỉ đặt một nửa nên chung ai biết cô là ai Tất nhiên là ngoại trừ những quen thuộc nhất
Điện thoại di động của Quý Thính reo lên Núi ở đây cao vẫn tín hiệu Cô bấm thấy tin nhắn là của ảnh đại diện màu đen
Đàm: [Leo núi ]
Quý Thính: [Anh thấy vòng bạn bè của Long Không]
Đàm: [Tôi làm ở gần đây lát sẽ đón em]
Đàm: [Cùng ăn tối ]
Quý Thính: [Anh tăng ca ]
Đàm: [Ăn xong tăng ca tiếp]