Phù Dung Sớm Nở Tối Tàn - Chương 44-1
Tiểu Uyển xé ghi chú đưa cho Quý Thính
“Chị Thính họ chị giao ”
Lát sẽ một mẻ hạt cà phê tới Quý Thính thể ngoài Trước đó Hồng Tường cũng đã từng gọi cà phê nhưng đây là lần đầu tiên nhiều món tráng miệng và bánh ngọt như khả năng là nét chữ của Phương Vũ nhưng cũng thể Phương Vũ gửi tin nhắn gì nên Quý Thính dám suy đoán lung tung việc hôm nay cô thể giao hàng là sự thật
Cô với Tiểu Uyển: “Em lấy thêm hai phần bánh mousse nữa hôm nay chị bận”
Tiểu Uyển đặt đơn hàng xuống : “Được ạ”
Cô pha cà phê : “Em sẽ chờ hạt cà phê xay xong chị Thính thời gian ngoài Em sẽ cùng Tiểu Mục em cũng coi là một nửa mỹ nữ”
Quý Thính giúp đóng gói bánh buộc nơ khúc khích: “Tiểu Uyển cũng là một đại mỹ nữ”
“Thật ạ Chị Thính đừng đóng khung em” Tiểu Uyển Quý Thính Quý Thính khuôn mặt thanh tú nhưng tròn trịa của Tiểu Uyển gật đầu Tiểu Uyển đỏ mặt ngay lập tức Cô và tiếp tục những chuyện đang làm
“Mẹ em béo một chút sẽ phúc khí Nếu béo chút thoạt vẫn cũng là một mỹ nhân”
Tiểu Mục làm việc bán thời gian bên cạnh cô cũng bật
Nói cô là tự luyến
Nửa giờ Tiểu Uyển và Tiểu Mục lên đường đến Hồng Tường giao đồ Hạt cà phê cũng đã tới Quý Thính mở cửa cung ứng cà phê Lão Ngôn kéo một chiếc xe đẩy cà phê Quý Thính giao cửa hàng cho Trương Dương và đưa Lão Ngôn nhà kho hàng Quý Thính và Lão Ngôn đã là bạn bè nhiều năm cả buổi chiều trôi qua trong khi họ bận rộn làm việc và bàn về việc mua hàng kiểm kê và vận chuyển hàng hóa tồn kho cùng một số quy trình xử lý tiếp theo
Đợi Quý Thính khỏi nhà kho Tiểu Uyển đã gọi mì ramen giúp cô hâm nóng để ăn Đứng cả buổi chiều chân cũng đau nhức cô xuống một bên ăn mì xem điện thoại đúng lúc điện thoại reo lên cô liếc thì thấy số điện thoại đến là từ quầy lễ tân của khách sạn WH
Quý Thính dừng alo một tiếng
Quầy lễ tân của khách sạn WH là đồng nghiệp cũ của Vu Hy cô biết Quý Thính tối qua cô trực ban đúng lúc Quý Thính đưa Thư Tiêu đến khách sạn ở Cô qua điện thoại: “Quý Thính cô Thư phòng 2003 là bạn của cô ”
Quý Thính gật đầu: “ chuyện gì ”
“A là thế cô Thư hình như sốt hôm nay đã mua thuốc hai lần Tôi giúp cô mang lên bữa tối hỏi cô ăn gì nhưng cô ăn Tôi thấy cô khá đáng thương đó mới nhớ cô là cô đưa đến đây nên với cô một tiếng Trước hết nếu cô hết sốt hơn hết cô nên thuyết phục cô đến bệnh viện xem ”
Quý Thính sửng sốt hỏi: “Cô mua thuốc gì ”
“Tôi qua tất cả đều là Ibuprofen thuốc cảm và những thứ tương tự”
Quý Thính thở phào nhẹ nhõm : “Được hiểu khi xong việc sẽ đến xem cô Cảm ơn sự giúp đỡ của cô”
“Không gì cúp máy đây”
“Được”
Cúp điện thoại Quý Thính ngây Mấy giây cô bưng bát mì húp hết nước súp uống hết ly cà phê Quý Thính bầu trời bên ngoài Khi màn đêm buông xuống tòa nhà Trác Duyệt đối diện sáng lên ánh đèn nhiều công ty vẫn đang tăng ca Diên tục cũng đèn sáng trưng Quý Thính vứt hộp cơm phòng nghỉ rửa mặt Thời tiết trở lạnh cô thoa một ít kem dưỡng ẩm
Buổi tối ở trong cửa hàng đông Quý Thính lấy áo khoác mặc đó với Trương Dương một tiếng ngoài Đi đến nhà hàng bên cạnh gọi một phần cháo Trong lúc chờ đợi Quý Thính mở WeChat ảnh đại diện màu đen lưỡng lự nên nhắn tin báo cho biết về bệnh tình của Thư Tiêu
điều đó ý nghĩa gì Cố ý tác hợp
Quý Thính nghĩ tạm thời vẫn làm nên đặt điện thoại xuống nhận cháo từ phục vụ Sau đó cô xuống gara lấy xe và lái đến khách sạn WH
–
Lên lầu tới cửa phòng 2003 Quý Thính gõ cửa một phút cửa từ bên trong mở Thư Tiêu khoác áo khoác tóc rối bù vẻ mặt buồn ngủ gương mặt ửng đỏ hốc mắt đỏ hoe ngẩng đầu lên cô thấy Quý Thính thì kinh ngạc thấp giọng : “Quý Thính…”
“Cậu sốt ” Quý Thính hỏi
Thư Tiêu lùi một bước gật đầu: “Ừm hình như là sốt đã uống thuốc”
Quý Thính đóng cửa theo Thư Tiêu đến phòng khách thấy bàn túi thuốc cùng máy đo nhiệt độ điện tử Quý Thính đặt cháo xuống hỏi thăm: “Cậu ăn tối ”
Thư Tiêu dựa lưng ghế lắc đầu kéo chặt áo khoác như đang lạnh
“Tôi ăn nên định ăn Lễ tân gọi điện hỏi gọi giao đồ ăn nhưng ”
Quý Thính mở hộp cháo đẩy cho cô : “Cậu ăn một ít cho ấm uống thuốc”
Thư Tiêu cháo từ chối nhưng nghĩ đến Quý Thính đã cất công mang tới nếu ăn thì khó xử Cô đưa tay cầm tô cháo trong đó một cái thìa cô cầm lên ăn
Quý Thính lấy máy đo nhiệt độ đo trán cô 378 độ sốt nhẹ
Thư Tiêu máy đo nhiệt độ : “Lúc đầu là 38 độ chứng tỏ thuốc tác dụng”
Quý Thính đặt máy đo nhiệt độ xuống : “Ăn cháo xong uống chút thuốc ngủ sớm”
Thư Tiêu đưa thìa miệng Quý Thính: “Quý Thính cảm ơn ”
Hốc mắt cô dường như đỏ hoe
Quý Thính chiếc ghế sô pha đơn : “Điều quan trọng nhất là nghỉ ngơi thật ”
Thư Tiêu ừ một tiếng cô ăn cháo một cách cẩn thận
Quý Thính dựa lưng ghế bấm điện thoại
Một lúc Thư Tiêu ăn xong vứt hộp và túi bóng Trong lòng bàn tay dính chút cháo cô dậy rửa sạch lúc ngang qua cửa sổ kính suốt từ trần đến sàn Cô xuống phía cửa sổ kính vì sàn cao nên thể thấy gì Quý Thính tình cờ ngước mắt lên thấy cô đang cửa sổ kính suốt cũng sửng sốt dựa tay vịn gọi: “Thư Tiêu”
Thư Tiêu mất cảnh giác hồn về phía Quý Thính
Quý Thính dò hỏi cô : “Cậu đang gì ”
Thư Tiêu dùng đầu ngón tay nắm lấy tấm rèm vẻ mặt chút bối rối
Một ý niệm nảy trong đầu Quý Thính đầu ngón tay cô dừng một chút: “Cậu đang mong đợi Đàm Vũ Trình tới ”
Sắc mặt Thư Tiêu tái nhợt nắm chặt rèm cửa sổ hơn
Quý Thính mím môi cầm điện thoại lên : “Hay là gửi tin nhắn cho nhé…”
“Không cần…đừng”
Thư Tiêu buông rèm vội vàng tới nhưng dám chạm điện thoại của Quý Thính chỉ cúi đầu thì thấy trong hội thoại trò chuyện hình đại diện màu đen khá nhiều tin nhắn giữa và Quý Thính Quý Thính cô thấy hộp trò chuyện Bởi vì đã gửi cho cô nhiều video đương nhiên thiếu mấy tin nhắn với giọng điệu đùa cợt nên liền tắt màn hình điện thoại Màn hình chuyển sang màu đen
Thư Tiêu ngẩng đầu Quý Thính cũng ngẩng đầu
Thư Tiêu Quý Thính : “Quý Thính thật sự ghen tị với Cậu và đã ở bên nhiều năm như ”
Quý Thính dừng một lúc mới : “Nghe lời cảm thấy như dị nghị chúng là bạn bè nhiều năm nên thường xuyên liên lạc với chứ ở bên ”
Ngoại trừ mối quan hệ dây dưa ba tháng ngắn ngủi đó cô vẫn luôn chỉ là một bạn
Thư Tiêu gật đầu: “Tôi biết nhưng dù như cũng thấy ghen tị”
Cô vòng qua ghế sô pha xuống nhỏ giọng : “Hai năm cấp ba đối với là hai năm hạnh phúc nhất…”
“Bên cạnh Chung Du và ở bên cạnh khí trong lớp chúng cũng Long Không thú vị các học sinh khác cũng vui vẻ Tôi tưởng chuyển sang trường khác sẽ cần thời gian thích nghi lâu dài nhưng cũng cần Thật sự là cần”
Quý Thính mím môi Thư Tiêu Không cần là vì Đàm Vũ Trình đã bảo vệ mở đường cho cô nhiều nể mặt nên nhường đường cho khiến cô trở thành con cưng của cả lớp Ý cô thế nào là như thế nấy gì cản
Thư Tiêu ngước mắt lên: “ khi rời bao giờ vui vẻ như ”
Quý Thính tựa tay vịn siết chặt đầu ngón tay nhẹ giọng hỏi: “Tại lúc hai chia tay”
Thư Tiêu c ắn môi hốc mắt đỏ hoe
“Bố mẹ ly hôn họ chia tay gay gắt Mẹ hận bố thấu xương hận ông chung thủy hận ông vì quá nhiều phụ nữ vây quanh Bà lòng tự trọng cao nên coi trọng thể diện Sau khi bà ly hôn với bố chỉ tránh xa Nam An và tất cả những nơi ông thể đến nên đưa cũng phép Nam An”
“Ngày thi đại học vì bà cho cũng nhốt trong nhà bà cùng bà vĩnh viễn bao giờ ”