Phù Dung Sớm Nở Tối Tàn - Chương 42
Thư Tiêu xuống sô pha phòng ngủ chính Quý Thính gật đầu: “Được”
Sau đó cô nghĩ tới điều gì đó cầm điện thoại lên hỏi: “Phòng giá bao nhiêu Tớ chuyển khoản cho ”
Quý Thính điện thoại báo số tiền cho cô
Thư Tiêu bấm 1068 tệ gửi cho Quý Thính Quý Thính nhận lấy ngước mắt lên : “Tạm thời nên ở khách sạn trong tay còn tiền ”
Một đêm tốn hơn ngàn tệ nếu tiền ở thêm vài ngày cũng sẽ là gánh nặng
Thư Tiêu gật đầu Quý Thính với vẻ cảm kích : “Có yên tâm”
Quý Thính đồng ý mặc dù lần Thư Tiêu trở về khá chật vật nhưng vali và quần áo của cô đều là hàng hiệu nổi tiếng nếu cô nhanh tránh mặt tên bạn trai cũ điên khùng đó lẽ đã lo lắng như Cũng thể tìm nơi hơn so với ngôi nhà ở khu phố cổ Quý Thính gật đầu: “Vậy thì Nếu đổi phòng rộng hơn chỉ cần gọi lễ tân ở tầng ”
“Được Quý Thính cảm ơn ”
Quý Thính : “Không gì”
Cô dậy định rời lúc Thư Tiêu gọi cô một tiếng Quý Thính ngẩng đầu thấy Thư Tiêu đang hai tay chống lên ghế sô pha bộ quần áo cô mặc vội vàng đơn giản còn cởi áo khoác trực tiếp xuống đôi mắt Quý Thính nhẹ nhàng chút do dự hỏi: “Đàm…”
Nói xong một chữ cô dừng hỏi: “Mấy năm nay ”
Quý Thính dừng Khi tên Đàm cô biết Thư Tiêu đang hỏi về Đàm Vũ Trình Cô tựa lưng ghế sô pha Thư Tiêu giọng nhẹ : “Khá ”
Đôi mắt Thư Tiêu đỏ lên gật gật đầu Giống như một trận mưa lớn xuất hiện mặt cô lời nên trong cơn mưa Quý Thính sợ Thư Tiêu nên cầm hộp khăn giấy bên cạnh đẩy đến “Cậu vẫn chính cũng đã thấy muộn ngủ sớm khách sạn an ”
Thư Tiêu gật đầu nước mắt rơi hoặc đã tìm cơ hội lau
Quý Thính dậy rời về phía cửa
Thư Tiêu dậy tiễn cô Quý Thính gật đầu với cô khi đóng cửa Thư Tiêu yếu ớt ở cửa cô thích mặc quần áo màu trắng lúc áo len bên trong cũng là loại sáng màu bên là chiếc váy trông giống như màu trắng của đồng phục trường
Quý Thính kéo cửa cạch một tiếng cửa đóng
Hành lang yên tĩnh
Quý Thính về phía thang máy xuống lầu nhân viên trông xe đưa chìa khóa xe cho cô Xe đậu cách đó xa Quý Thính cầm chìa khóa về phía chiếc xe màu đen Cửa sổ ghế lái phụ đang mở
Đàm Vũ Trình ngủ say đôi chân dài chỗ tựa Quý Thính ở ghế lái đàn ông đang say ngủ lúc cổ áo đã mở cà vạt thể rơi Nghĩ đến tối nay lúc giao cà phê ăn mặc cực kỳ chỉnh tề lẽ đó là việc xã giao ngày thường của Tuy nhiên thực tế trong chuyện riêng tư là khá buông thả vô kỷ luật và khó hiểu
Quý Thính khởi động xe
Chiếc ô tô màu đen hòa làn đường đèn neon đêm khuya nhấp nháy con đường tràn ngập ánh đèn ô tô lập loè đôi tay trắng nõn thon dài của Quý Thính cầm vô lăng lái đến gara ngầm khu căn hộ của
Anh vẫn tỉnh dậy Quý Thính tháo dây an nghĩ tới câu hỏi của Thư Tiêu tối nay Thư Tiêu vẫn chú ý tới đàn ông bên cạnh Quý Thính dựa lưng ghế
Lúc điện thoại rung lên cô đưa tay cầm lấy bảng điều khiển trung tâm trơn điện thoại trượt khe hở ghế phụ tim Quý Thính đập thình thịch đầu Anh vẫn tỉnh Quý Thính thở phào nhẹ nhõm đó thấy điện thoại rung lên lý do chính là gara ngầm quá yên tĩnh khiến tiếng rung trong xe càng rõ ràng Không còn cách nào khác cô thể với đến điện thoại ở bảng điều khiển trung tâm đến ghế phụ để lấy lẽ nó đã rơi khe hở bên hông Quý Thính xuống xe vòng qua Mở cửa ghế phụ lập tức thấy điện thoại ở đó sáng lên cô cúi xuống đưa tay lấy Ngay khi cổ tay trắng của cô chạm điện thoại Đàm Vũ Trình đã chộp lấy và kéo về phía Quý Thính mất cảnh giác ngước mắt lên Đàm Vũ Trình cũng ngước mắt cô Hô hấp hai gần khi kéo cô cánh môi họ gần như dán
Tim Quý Thính đập thình thịch tay còn áp khung cửa Đàm Vũ Trình tựa lưng ghế khi tỉnh dậy khuôn mặt chút lười biếng chằm chằm lông mày và cánh môi cô “Tôi tò mò tại em dừng ”
Anh mở miệng mùi rượu thoang thoảng tỏa từ cơ thể
Không khí trong xe ngột ngạt Đôi mắt Quý Thính đối diện với mắt cổ tay giữ chặt mắt cô là nét mặt ưu tú của Quý Thính bám khung cửa Hôm nay cô mặc áo trễ vai mặc dù khăn quàng cổ nhưng đường viền cổ áo trễ xuống tim cô đập thình thịch luống cuống cố ý : “Tôi cũng tò mò tại đồng ý”
Mùi hương cơ thể cô cũng thoảng qua Có vẻ là nhãn hiệu cô thích dùng chiếm lĩnh các giác quan của Đàm Vũ Trình liếc mắt cô hỏi: “Em đang hỏi tại đồng ý mối quan hệ tại đồng ý dừng ”
Quý Thính mắt đã cảm thấy bình tĩnh hơn
“Đồng ý với là dừng ”
Đàm Vũ Trình trầm mặc mấy giây mới : “Em kiên quyết”
Quý Thính dừng một chút nghĩ đến con đường Phượng Hoàng đó ở bên đường dù nhớ ánh mắt của lúc đó trông như thế nào nhưng cô kiên định Những cảnh tượng thời trung học chỉ khiến cô căng thẳng mà ngay cả lúc nó cũng dày vò cô Quý Thính vẫn như cũ ngước mắt đàn ông mặt : “Tôi thật sự kiên quyết”
Quai hàm của Đàm Vũ Trình căng chặt
Lúc điện thoại vẫn còn rung đã rung lần thứ hai Quý Thính cử động cổ tay đầu điện thoại khi nhận cổ tay thể cử động cô Đàm Vũ Trình
“Anh thể buông ”
Đàm Vũ Trình chằm chằm lông mày của cô vài giây mới : “Được”
Sau đó buông tay
Quý Thính lập tức với tới lấy điện thoại ngờ Đàm Vũ Trình nhích sang một bên điện thoại trực tiếp lọt khe hở lúc lấy càng khó khăn hơn Quý Thính dùng đầu ngón tay thon dài với lấy Đàm Vũ Trình dựa lưng ghế chậm rãi cởi cà vạt để cô mò mẫm quanh thân cô gần như đặt ở mặt Anh cởi chiếc cà vạt lỏng cởi cả khuy áo Quý Thính vẫn cúi đầu tìm điện thoại Đàm Vũ Trình cởi cúc cổ áo xong đầu cô mò mẫm lấy đồ cũng hỏi giúp cô Khăn quàng cổ của Quý Thính tuột cổ áo lỏng hơn nhiều áo đẩy lên lộ vòng eo thon gọn Đàm Vũ Trình cũng nhiều chỉ dựa lưng ghế cụp mắt cô loay hoay Đôi chân dài tuỳ ý đặt xuống
Gara yên tĩnh thỉnh thoảng còn xe chạy qua bên mập mờ qua đường đều đỏ bừng mặt còn họ biết hổ Vì cửa xe đang mở chỉ thấy phụ nữ đang cúi xuống phủ lên đàn ông đang ghế lái phụ Không thể thấy bộ khung cảnh đàn ông bên cửa xe nhưng thể thấy chiếc cằm với đường nét rõ ràng cổ áo sơ mi cài cúc yết hầu khẽ động vv Vẻ ngoài mơ hồ khiến suy nghĩ nhiều và ít ảo tưởng
Có thể đang tận hưởng nó
Vào một ngày mùa đông trời Quý Đình cầm điện thoại di động lên đổ mồ hôi đến nơi cô dùng đầu ngón tay móc nó kéo lên Cuối cùng chiếc điện thoại vẫn còn rung chọc ghẹo cô nắm chặt khi bước còn thở phào nhẹ nhõ Nhấc máy lên thấy gọi là Khâu Đan đang định máy thì giọng của Đàm Vũ Trình vang lên đầu cô: “Lấy ”
Quý Thính ngước mắt ừ một tiếng
Đàm Vũ Trình màn hình điện thoại di động của cô “Dì Khâu”
Quý Thính ừ một tiếng Cơn bực bội khi nãy giằng co với đã biến mất chủ yếu là vì đã mệt khi với lấy điện thoại cô cầm điện thoại nhấc máy: “Mẹ khuya còn ngủ ”
“Mấy giờ Bố con và mẹ về đến nhà”
Quý Thính dựa xe điện thoại thấy vẫn còn sớm Cô lên một tiếng tóc rối búi tóc cũng rơi xuống
Bên cạnh vang lên tiếng đóng cửa cô sang Đàm Vũ Trình cũng bước tựa cửa xe cô gọi điện thoại Quý Thính một cái Khâu Đan ở bên : “Ngày mai con về ăn trưa nhé”
Quý Thính đáp: “Được ạ”
Khâu Đan thấy tiếng cửa xe bên liền hỏi: “Con đang ở ngoài mới về đến nhà”
Quý Thính dừng một chút : “Con về nhà”
“Được thu dọn và ngủ sớm nhé”
“Vâng”
Quý Thính vốn định tắt máy nhưng mẹ thêm vài lời bà tính toán sổ sách nên Quý Thính cũng Đàm Vũ Trình dựa cửa xe vai rộng chân dài nghiêng đầu cô trò chuyện
Có một chiếc ô tô chạy ngang qua đây khi thấy hai nhớ đến cảnh tượng thấy họ chằm chằm Quý Thính mấy lần ngờ phụ nữ xinh như đương nhiên trai cũng tệ Soái ca mỹ nữ vẻ hưởng thụ
Lúc lâu
Khâu Đan cúp điện thoại lỗ tai Quý Thính chút nóng lên
Lúc đã muộn cũng gần nửa đêm cô xoa xoa tai đầu Đàm Vũ Trình: “Tôi đây lái xe của ”
Đàm Vũ Trình gật đầu tránh nhường đường
Quý Thính vòng qua phía xe ghế lái thắt dây an
Đàm Vũ Trình sang một bên cúi đầu cô: “Đến nơi thì gửi tin nhắn”
Quý Thính cầm vô lăng ừ một tiếng đó kéo cửa sổ lên chiếc xe màu đen lái hướng ngoài Từ khi Đàm Vũ Trình mua chiếc xe lái nó nhiều nhất ngoại trừ chính thì là Quý Thính Trần Phi thích chiếc xe thậm chí còn cầu xin nhiều lần vẫn gật đầu cho lái Trần Phi chỉ thể Quý Thính lái nó một lúc Cậu cảm thấy tình cảm của đã đặt nhầm chỗ lóc kể lể với Đàm Vũ Trình tại đối xử với như chị Quý Thính thì còn thì
–
Sau khi lái xe lên mặt đất đường Phượng Hoàng nơi bức tường trồng đầy hoa tường vi Quý Thính trở về căn hộ cất chìa khóa xe tủ đó lấy bộ đồ ngủ tắm
Tắm xong cô lau tóc trời lạnh nên bật máy sưởi trong phòng ghế sô pha lúc di động vang lên bất ngờ gửi tin nhắn cho cô Đó là Chung Du
Chung Du: Quý Thính chào buổi tối Tôi thể hỏi thăm một chút là Thư Tiêu hiện tại ở Lê Thành thế nào
Quý Thính chút bất ngờ về tình huống trả lời: Cậu đang ở khách sạn dám ở căn nhà thuê cô cho biết
Chung Du: Lần trong nhóm về bạn trai cũ của Thư Tiêu tức giận cãi với một trận cũng liên lạc nhiều với khi đến Lê Thành lo lắng cho nên mới hỏi Tôi nghĩ thể sẽ liên lạc với
Quý Thính: Ồ lúc đó cũng khá đột ngột mà tại trong nhóm chat
Chung Du trả lời câu hỏi chỉ trả lời: Quý Thính cảm ơn đã cho biết tình hình
Quý Thính: Chỉ là trùng hợp biết thôi
Chung Du: Dù thì cũng cảm ơn
Quý Thính trả lời cô
_
Trưa ngày hôm
Quý Thính lái xe về nhà Khâu Đan bảo cô thẳng đến siêu thị Quý Thính đỗ xe kéo khoá áo khoác và bước siêu thị cô đã thấy Khâu Đan đang cạnh máy tính tiền thông minh Trước mặt cô còn một khác dì ăn mặc thanh tao bên cạnh dì đó là một đàn ông mặc bộ vest màu xám đậm Người đàn ông đó mái tóc vuốt đôi mắt hai mí miệng nở nụ
Bước chân của Quý Thính khựng Nhớ vài ngày cô đã thêm Wechat của con trai chủ nhà Tên WeChat của đối phương là tên tiếng Anh: Leo
Ngoại trừ thêm bạn bè họ từng trò chuyện Chủ yếu là vì dạo quá nhiều chuyện
Khâu Đan thấy cô lập tức vẫy tay: “Ở đây”
Quý Thính mỉm bước tới đó Hôm nay cô ăn mặc giản dị áo len mỏng áo khoác và quần jean khi cô đến gần Khâu Đan nắm tay cô kéo bà : “Đây là dì chủ nhà mà con đã từng gặp đây Đây là con trai của dì Phương Vũ”
Quý Thính chào bà chủ nhà: “Chào dì”
Lại đàn ông Quý Thính gật đầu: “Xin chào ”
Phương Vũ về phía Quý Thính xinh mặt vẫn là nụ : “Xin chào”
Anh rạng rỡ
Quý Thính cũng khẽ mỉm chỉ là chút đột ngột cô chuẩn sẵn sàng nắm lấy tay mẹ Khâu Đan vỗ nhẹ tay cô với bà chủ nhà: “Con bé đã đến chúng ăn nhé”
Bà chủ nhà mỉm : “Đi Quý Thính chúng gọi đồ ăn Quảng Đông nhé Mẹ con con thích món ”
Quý Thính lắc đầu: “Dì dì cứ sắp xếp con thế nào cũng ”
“Aiya theo ý con chứ” Bà chủ nhà mỉm
Trong siêu thị còn một cửa khác bốn bước khỏi bên cửa đó Phương Vũ vẫn luôn mỉm mắt hai mí lên rạng rỡ như ánh mặt trời trông vẻ là một đàn ông lễ phép lịch sự