Phù Dung Sớm Nở Tối Tàn - Chương 38
Nơi từ bình minh đến hoàng hôn đều một diện mạo khác Tương tự với nó giá tiểu khu nhà ở mới xây dựng bên cạnh cũng hề rẻ dù là khu trường học đại học môi trường sống cảnh quan Do đó khu nhà nơi Đàm Vũ Trình sống đã tự nhiên trở thành một khu dân cư cực kỳ nổi tiếng
Quý Thính bước con đường tràn ngập hương hoa Tâm trạng của cô thoải mái cũng trống trải như thể con dao treo đầu cuối cùng đã chính cô tháo xuống Cô lựa chọn phát triển mối quan hệ tạm thời với mối quan hệ tình bạn ở tình yêu ở giữa ranh giới cô nhất định đường lui
Có một số duyên phận Lê Thành lớn như nhiều quận như ngoại trừ phố cổ còn nhiều chung cư gần Đại học Lê Thành đối diện thậm chí còn những căn hộ giáo viên chất lượng cao giá cả chăng đặc biệt cung cấp cho giáo viên Thư Tiêu cố tình thuê nhà ở phố cổ cách nhà thường ở chỉ một con phố
Phải biết rằng thuê nhà ở phố cổ cực kỳ khó khăn từ khi cải tạo đến nay một phòng cũng khó tìm thấy nhưng Thư Tiêu thuê Thật giống như đây dường như mọi thứ đã sắp đặt sẵn vì cô Người đã định sẵn để gặp chắc hẳn là cô
Vào mùa hè năm đó ăn kẹo là bọn họ
Một từ nước ngoài trở về một công tác trở về Mỗi ngày biết bao nhiêu chuyến bay Một tháng ba mươi ngày một năm ba trăm sáu mươi ngày bọn họ thể chạm mặt cùng một ngày một giờ một phút Dường như một bàn tay vận mệnh đang lần nữa cố gắng đẩy hai họ đến với
Cũng làm cô buông tay
Nếu thể trùng hợp đến thế khi cô thấy vòng tay đàn hương đỏ ở trong ga- ngầm Mọi thứ dường như đều thúc giục cô buông tay bao gồm sáng nay gặp Thư Tiêu ở phố cổ gặp
Cô nên tin cũng nên tin đường tình duyên ngắt quãng lòng bàn tay
Có thể trong thời gian như hơn ba tháng là đủ một quý từ mùa từ thu đến đông cô đã thỏa mãn Quý Thính ngẩng đầu hoa tường vi về phía chiếc xe đậu trong siêu thị
_
Một chiếc taxi đột nhiên dừng ở bến xe buýt Trần Phi ôm máy tính xách tay và tài liệu trong tay lao khỏi xe chạy về phía Đàm Vũ Trình Đàm Vũ Trình ngậm điếu thuốc ngước mắt lên
Trần Phi kịp phòng cách bước chân dần thu nhỏ thấp giọng hỏi: “Anh Đàm”
Đàm Vũ Trình liếc một cái gì về phía chiếc xe màu đen đang sáng đèn Trần Phi vội vàng đuổi theo nhưng chút cảnh giác thể tâm tình của Đàm Vũ Trình nhưng tại tâm trạng tồi tệ đến như chẳng lẽ là vì đã đến quá muộn
Cửa tài xế đóng sầm
Trần Phi tim đập thình thịch vội vàng mở cửa ghế phụ ghế vẫn còn vương vãi tài liệu nhích mông dọn dẹp đống tài liệu chiếc xe màu đen đã nổ máy lái ngoài Đến bãi đậu xe của siêu thị chiếc ô tô màu đen dừng một chút đó rẽ một con đường rợp bóng cây xanh khác cũng chính là con đường hoa leo tường ở cổng trường Đại học Lê Thành
Trần Phi vội vàng thắt dây an ngẩng đầu liền cảm thấy chụp ảnh
Không cần vội như chứ Đàm
_
Quý Thính ban đầu khi mặt trời lặn nhưng cuối cùng gửi tin nhắn cho Trương Dương siêu thị tìm Khâu Đan Hôm nay Quý Lâm Đông tìm nhà cung cấp nên ở đây Khâu Đan cũng mặt ở quầy thanh toán mà là ở dãy dầu gội bên bên cạnh còn một nhân viên kiểm đếm mặc quần áo làm việc ở siêu thị Khâu Đan nhặt một chai dầu gội lên và dùng khăn lau sạch với nhân viên kiểm đếm: “Mỗi lần mang tới lúc nào cũng nhớ kiểm tra nhé đặc biệt nếu nó rò rỉ hoặc dính ngoài thì để lên kệ hàng ngày sản xuất cũng trông rõ ràng Di chuyển những cái hạn sử dụng cũ bên ngoài và đặt những cái hạn sử dụng xa hơn bên trong Khu vực phụ trách thì nhớ trong tay bao nhiêu sản phẩm và giới thiệu cho những khách hàng khuyến mãi mới gần đây càng sớm càng …”
“Tôi biết biết ” Người kiểm đếm gật đầu
Quý Thính lặng lẽ đến gần thấy Khâu Đan đang chuyện khóe mắt chuyển liền thấy cô đầu cô hỏi: “Đồ đã đưa hết ”
Quý Thính gật đầu
Người kiểm đếm đầu theo thấy như Quý Thính thì vô cùng kinh ngạc
Khâu Đan đưa dầu gội và khăn lau trong tay cho kiểm đếm về phía Quý Thính Quý Thính nắm lấy cánh tay bà Khâu Đan kéo cô đến văn phòng “Đồ gửi Không cần đến cửa hàng ”
Giọng Quý Thính dịu dàng: “Con nghỉ ngơi một ngày”
Khâu Đan cau mày cô Quý Thính khẽ mỉm mở tờ giấy vẽ trong tay đưa cho bà xem: “Tiểu Viên vẽ”
Khâu Đan cúi đầu : “Tranh lắm giống con”
“Có điểm giống bạn cùng lớp mà con đã vẽ đó”
Quý Thính dừng một chút đó mỉm
Khâu Đan mở cửa văn phòng hai mẹ con bước trong văn phòng ghế sô pha bàn làm việc máy in các loại Khâu Đan sắp xếp sổ sách kế toán bàn Quý Thính bên cạnh bà Khâu Đan con gái nhấc điện thoại gọi quản lý bên ngoài bảo mang một ít trái cây và salad đến Quý Thính dựa vai Khâu Đan : “Mẹ con ăn”
“Ăn chút gì con mệt Nếu con mệt thì bên trong giường nghỉ ngơi ” Khâu Đan liếc con gái hiếm khi nào cô nhếch nhác như
Quý Thính lắc đầu “Con buồn ngủ”
Cô nghiêng một lúc sợ Khâu Đan nhịn hỏi cô cũng biết trả lời thế nào nên thẳng dậy Quay ghế sô pha xuống cầm lấy gối ôm ôm lòng lật xem những bức tranh trong tay
Quản lý mang salad và hoa quả còn trộn tới Khâu Đan nhận lấy đặt lên bàn trộn salad và hoa quả lần nữa dặn dò: “Sáng mai nhớ về nhà ăn mì trường thọ “
“Vâng ạ” Quý Thính tựa cằm gối gật đầu đưa tay lấy mấy lát táo
Khâu Đan đưa cho cô một cái nĩa: “Dùng cái ”
“Ồ”
Quý Thính cầm nĩa ăn
Sau đó ở bên ngoài tìm Khâu Đan bà bảo Quý Thính ăn dậy ngoài Ước chừng mười phút mới Quý Thính gần như đã tiêu diệt sạch hoa quả trong bát
Khâu Đan tức giận : “Không con ăn ”
Quý Thính cầm nĩa mỉm với mẹ
“Con thể để mất công mẹ làm ”
Khâu Đan gật đầu với cô xuống bên cạnh Quý Thính diệt nốt chút trái cây cuối cùng Khâu Đan cô : “Vừa bà chủ nhà đến đây bà đến mua đồ”
Ngón tay Quý Thính khựng
Khâu Đan do dự vài giây đó vẫn : “Có suy xét cũng đừng lâu quá kẻo cho rằng nhà chúng đang bám lấy con của bà Giữa hai nhà còn mối quan hệ nữa “
“Trước tiên thêm một bạn cũng ”
Khi Quý Thính di chuyển cái nĩa một chút trầm giọng đáp: “Được để con thêm bạn với ”
Khâu Đan thở phào nhẹ nhõm
Nhìn cô con gái xinh nhà mẹ nào con gái lấy một chồng
Cô ở siêu thị cùng mẹ nguyên một ngày Quý Lâm Đông ở đây nên Khâu Đan bận rộn Quý Thính giống như một cái đuôi nhỏ theo phía bà hỗ trợ chuyện sang chuyện dáng vẻ và quần áo của Quý Thính bắt mắt Cô mặc một chiếc áo sơmi màu cam với một chiếc quần tây màu xám áo buộc ngang eo áo khoác trông thời trang và xinh Đi cũng theo
Quý Thính mang cho Khâu Đan một chiếc túi nhựa để giúp khách đóng gói đồ đạc Người khách chằm chằm cô chớp mắt Khâu Đan nhịn nên kéo cô tự làm để Quý Thính làm việc khác Quý Thính còn cách nào khác đành rời khỏi khu vực thu ngân
Buổi tối Khâu Đan nghỉ ngơi hai tiếng đưa Quý Thính đến một nhà hàng nổi tiếng mới mở gần đó Quý Thính một bên lật xem thực đơn một bên : “Mẹ đây là lần đầu tiên mẹ đãi con một bữa ăn lớn đó”
Khâu Đan trợn trắng mắt: “Đồ ăn mẹ nấu là bữa ăn lớn ”
Quý Thính mỉm nhanh chóng trấn an: “Là yến tiệc Mãn Hán”
Khâu Đan: “Ăn ăn xong về nghỉ ngơi”
“Vâng ạ”
Ăn tối xong cô cùng bà tản bộ đó đưa Khâu Đan trở siêu thị Quý Thính lấy xe trở về căn hộ lúc màn đêm buông xuống cả thành phố đều nhấp nháy ánh đèn neon Xe của Quý Thính hòa dòng xe cộ đang chạy một ngày cứ như trôi qua phảng phất như tỉnh cơn mơ Cô trở căn hộ lấy bộ đồ ngủ tắm khi tắm xong cô đến tủ kế bên pha cho một ít cà phê Căn phòng yên tĩnh tối tăm một chút ánh đèn nào
Ở một là thoải mái nhất
–
Đêm khuya
Đàm Vũ Trình cầm máy tính xách tay và tài liệu mở cửa trong nhà yên tĩnh tiếng động bật vài ngọn đèn trong phòng trở tay đóng cửa thay giày cửa Ném máy tính và tài liệu lên bàn thân hình cao lớn của tựa lưng ghế sô pha một cách mệt mỏi
Một chút ánh sáng chiếu mặt giữa hai lông mày mệt mỏi chút lạnh lùng Anh nhắm mắt mấy giây mới giơ tay kéo cà vạt mép cổ áo sơ mi thỉnh thoảng chạm yết hầu Anh cởi cà vạt ngón tay thon dài dễ dàng cởi hai nút áo sơ mi lúc mới cảm thấy thoải mái hơn một chút
Anh nghiêng một lúc dậy cúi mở máy tính Có thông tin WeChat hoạt động đó mới tới Xương ngón tay của trượt trong ánh sáng mờ ảo đầu ngón tay bấm mở
Người quản lý nhà hàng gửi cho một bức ảnh khung cảnh bữa tiệc sinh nhật trang trí
Người quản lý nhà hàng nhắn: Anh Đàm xong hết
Đàm Vũ Trình bức ảnh thần sắc bất động
Một lúc lâu mới cầm chiếc điện thoại di động bên cạnh lên dậy đến chiếc bàn cao phía đó rót nước bấm số di động của Quý Thính gọi
Nước chảy một chiếc ly trong suốt
Đàm Vũ Trình cụp mắt xuống nhạc ở đầu bên mười giây thì đầu bên mới bắt máy giọng Quý Thính chút mơ hồ cô ngủ quên ghế sô pha
Thấp mềm và nhẹ Một câu “Alo” vang lên
Nước ngừng chảy Đàm Vũ Trình đặt chiếc ly xuống vẻ mặt rõ ràng hỏi: “Ngủ ”
Quý Thính thấy giọng của thì dừng Cảm giác như lột tr@n đột nhiên kịp phòng ngừa trả lời: “À vô tình ngủ quên ghế sô pha”
Đàm Vũ Trình đáp
Quý Thính cầm điện thoại yên lặng chờ đợi cũng biết chuyện gì Lúc cô cảm thấy chút hối hận là bạn bè mà dây dưa với nếu chỉ là bạn bè bình thường thì trực tiếp chặn đó là
Đàm Vũ Trình nghịch chiếc ly trong suốt vài giây mới : “Vẫn là bạn đúng ”
Trong lòng Quý Thính khẽ run lên Nửa giây cô ừ một tiếng
“Nếu đã như vẫn sẽ giúp em tổ chức sinh nhật tối mai”
Qúy Thính thì cơn buồn ngủ cũng tiêu tan Cô dậy tựa tay vịn chiếc điều hòa trượt xuống đùi cô mím môi nắm chặt điện thoại từ chối nhưng câu đó mới gật đầu rằng họ vẫn là bạn bè với
Cô im lặng đó hít một hào phóng : “Được”
Một tiếng “Được” cất lên
Ngón tay cầm ly của Đàm Vũ Trình cũng trở nên lỏng lẻo hơn một chút cầm ly lên uống một ngụm nước Lúc thời gian bước sang 0 giờ hai bên đều đồng hồ thông minh và một lời nhắc nhở phát
Đàm Vũ Trình đặt ly xuống dùng giọng thản nhiên như mấy năm : “Chúc mừng sinh nhật Quý Thính”
Quý Thính ở bên đang cầm điện thoại di động Trong nháy mắt trong lòng cô xúc động thôi mỉm : “Cảm ơn”
Đàm Vũ Trình: “Đừng quên tối mai”
“Được”
Sau đó họ cúp điện thoại
Đàm Vũ Trình khi buông điện thoại xuống cởi khuy cổ áo một chút tiện tay cởi luôn cà vạt vẻ mặt chút nóng nảy và hung dữ cũng biết đang bực bội vì cái gì thật sự khó chịu
–
Sau khi Quý Thính ở đầu bên cúp điện thoại chiếc chăn nhanh chóng trượt xuống thảm Cô ngơ ngác tựa lưng ghế hình như thế cũng khá hai lui về phía trở vị trí làm bạn của Khoảng thời gian dây dưa coi như là niềm an ủi cho nỗi cô đơn của những đàn ông phụ nữ độc thân
vốn dĩ quả thực là như cô tin rằng khi gật đầu thể dừng bất cứ lúc nào cũng đã biết rõ ràng về ngọn nguồn của đoạn dây dưa hơn nữa cũng đoán kết cục của nó
Điện thoại kêu bíp một tiếng
Nửa đêm trôi qua cũng là ngày sinh nhật của Quý Thính tin nhắn gửi đến lan truyền như bông tuyết
Vu Hy là đầu tiên: Nghe em yêu sinh nhật vui vẻ nhé Chúc thể sáng ngời như đóa hoa mùa hạ phú quý quyền thế tài hoa nở rộ làm gì thì làm nghĩ gì thì nấy tiền nhàn hạ tự do tự tại đàn ông trai nào đó [Chụt chụt]
Quý Thính lời chúc phúc cô gửi tới mỉm đáp: Cảm ơn Hy Hy
Vu Hy: A a a tớ thích câu đó nhất
Quý Thính mỉm gửi cho cô một biểu tượng cảm xúc
Long Không cũng gửi tin nhắn đến: Quý Thính chúc mừng sinh nhật Tuổi mới bình an Cầu mong một năm mới suôn sẻ bình an và khỏe mạnh
Quý Thính mỉm và trả lời: Cảm ơn
Long Không: Tối mai sẽ tặng quà Tôi sẽ giữ nó một ngày
Quý Thính: Thật ngại quá
Long Không: Đừng mà ngại
Phong Dĩnh Dĩnh: Quý Thính chúc mừng sinh nhật chúc mỗi năm đều thành công tuổi mới đều vui vẻ[Yêu]
Quý Thính: Cảm ơn
Phong Dĩnh Dĩnh: Cảm giác thật tuyệt khi tổ chức sinh nhật mùa đông
Quý Thính: Có chút lạnh
Phong Dĩnh Dĩnh: Cũng mà~
Mộng Gia: Chúc mừng sinh nhật
Mộng Gia: [Đã chuyển 5688 cho bạn]
Quý Thính: Cảm ơn nhưng mà cần bao lì xì
Mộng Gia: Vậy tối mai chỉ thể tặng quà cho thôi
Quý Thính: Cũng cần
Mộng Gia: Tối mai sinh nhật tổ chức ở
Quý Thính: Đến lúc đó sẽ biết
Mộng Gia: [nháy mắt]
Mộng Gia ở bên đang gõ chữ nhưng Quý Thính cũng đợi Mộng Gia hồi âm khi biết tin Thư Tiêu trở về Mộng Gia trầm mặc hơn nhiều
Lục Hải cũng gửi tin nhắn đến: Chúc mừng sinh nhật Quý Thính hình như nhớ là ngày hôm nay hy vọng nhớ lầm
Quý Thính: Cảm ơn là hôm nay
Lục Hải: Gần đây thấy việc kinh doanh của cửa hàng
Quý Thính: Tôi còn cảm ơn lần rảnh sẽ mời ăn tối
Lục Hải: Được
Lục Hải: Vậy em ngủ ngon
Quý Thính: Ngủ ngon
Theo đó cũng một số bạn cùng phòng ở trường đại học còn nhớ rõ ngày sinh nhật của cô những ngủ đều gửi tin nhắn cho cô Ôn Nam Tịch cái mà dạo gần đây thức khuya xem phim truyền hình cũng tranh thủ thời gian gửi lời chúc sinh nhật tới Quý Thính
Quý Thính chuyện với cô vài câu thì điện thoại của Ôn Nam Tịch Phó Diên tịch thu khiến cô thể chuyện nữa chỉ thể ngoan ngoãn ngủ Quý Thính ở bên cũng sắc trời cũng đã muộn
Thỉnh thoảng tin nhắn gửi đến nhưng cô nữa rửa mặt xong liền ngủ