Phù Dung Sớm Nở Tối Tàn - Chương 33
Đàm Vũ Trình dựa đảo bếp nghiêng đầu cô
Quý Thính đầu : “Được ”
Đàm Vũ Trình những giọt nước cánh hoa gật đầu: “Được”
Quý Thính cũng đang tựa đảo bếp hai tay đang ướt ngại dáng vẻ lười biếng dựa đảo bếp của cô vài giây đó đột nhiên bước tới một chút nhón chân hôn lên đôi môi mỏng của Đàm Vũ Trình sửng sốt đó giữ nguyên tư thế cúi đầu hôn lên đôi môi đỏ mọng của cô Cô chống một tay lên đảo bếp nghiêng về phía ngẩng cổ lên
Đàm Vũ Trình buông cánh tay một tay bế cô lên đảo cọ cọ chóp mũi hôn cô lần nữa Quý Thính duỗi hai tay đang đặt lên vai đầu ngón tay đan lòng bàn tay ẩm ướt
Hồi lâu
Anh rời khỏi môi cô thấp giọng hỏi: “Hôm nay nghỉ ”
Hơi thở của Quý Thính hỗn loạn mở mắt : “Buổi chiều cửa tiệm”
Anh ừ một tiếng Bàn tay đang nắm eo cô mu bàn tay đường nét rõ ràng một tay đã thể ôm trọn eo cô
Lúc robot hút bụi phát cảnh báo sớm hình như sắp hết điện kêu bíp bíp thể về chỗ sạc hai đều đầu Quý Thính ấn vai nhắc nhở: “Giúp nó ”
Đàm Vũ Trình nhạt một tiếng buông eo Quý Thính bước tới xách con robot hút bụi bốn chân vẫn đang di chuyển lên đỉnh đầu con robot đã báo đèn đỏ đến chỗ sạc điện ở đằng cúi xuống đẩy con robot bên trong
Quý Thính nhớ đến những thỏi son môi còn vương vãi khắp sàn ghế sô pha cầm hộp đựng son nhặt may là lấy nhiều son Có tin nhắn từ máy tính xách tay phía nó kêu bíp hai tiếng
Quý Thính gọi một tiếng: “Máy tính của thông báo”
Đàm Vũ Trình xổm cắm điện đáp một tiếng đó dậy trở ghế sô pha ngang qua cô hai ở nhà ăn mặc đơn giản mơ hồ cảm giác như đang sống chung Đầu ngón tay Quý Thính dừng một chút chiếc hộp đã đặt túi mua sắm Đàm Vũ Trình ghế sô pha cầm máy tính đặt lên tay vịn bấm mở
Tin nhắn gửi bởi Trần Phi
Quý Thính đẩy mấy cái túi mua hàng sang một bên xuống thảm tấm thảm đã robot hút bụi dọn dẹp tương đối sạch sẽ nhưng thảm sáng màu vẫn mơ hồ thấy một ít dấu vết cô chăm chú khuôn mặt đỏ lên Cô Đàm Vũ Trình đang ghế sô pha
Anh đang gõ bàn phím bằng những ngón tay thon dài thỉnh thoảng cầm điện thoại lên xem hình như tin nhắn đó
Quý Thính một lúc hôm nay mặc áo sơ mi đen quần dài cả trông nhàn nhã và thư thái còn vẻ lạnh lùng thường ngày nữa Quý Thính nghiêm túc vài giây cô dậy lên sô pha trực tiếp lên đùi Đàm Vũ Trình dừng cúi đầu cô Quý Thính mà cầm điện thoại lên hỏi: “Căn hộ cũng dì giúp việc dọn dẹp theo giờ chứ”
Đàm Vũ Trình đưa tay vuốt những sợi tóc rối trán cô gõ bàn phím đáp: “Ừ ”
Quý Thính lắc đầu: “Không gì”
Cô thở phào nhẹ nhõm xác nhận hẳn là bất kể là Thiên Vực tiểu khu nơi ở căn hộ đều bảo mẫu trông coi ngày thường bảo mẫu chủ yếu ở Thiên Vực
Cô bấm điện thoại hỏi: “Chơi Magepunk Vandal ”
Đàm Vũ Trình trả lời tin nhắn trả lời cô: “Em chơi ”
“Ồ”
Quý Thính bấm game lang thang bên trong một lát dạo cô quá bận rộn nên đã lâu chơi là để giải trí nhưng phần lớn thời gian chơi Parkour cao Trò chơi của Từ Nhữ bên yêu cầu nhiều lần thử nghiệm Các nhiệm vụ trong Magepunk Vandal bỏ xó Quý Thính mở nhiệm vụ ánh nắng mặt trời dần dần chiếu chiếu lên hai ghế sô pha
Ấm áp
Một số nhiệm vụ ngày càng trở nên khó hơn bao giờ Quý Thính chơi mãi một nhiệm vụ mà qua như thế
Mở danh sách bạn bè lên một hình đại diện xinh báo lên mạng Mộng Gia vẫn còn ở thành phố mới hình như để điểm danh Quý Thính vô tình nhấp thành phố mới khi tìm kiếm nhiệm vụ và nhân vật đã hạ cánh bên cạnh Mộng Gia Mộng Gia điều khiển nhân vật trông vẻ như đã bỏ nhiều tiền để mua chằm chằm nhân vật trò chơi vốn đã cao cấp
Quý Thính mất cảnh giác chạm mặt cô Cô định bấm bản đồ và rời nhưng chào hỏi một câu
Thính: Chào buổi sáng
Gia Gia: Ở đó còn sớm còn sớm
Thính: Hình như gần 10 giờ
Gia Gia: Ừm
Thính: Tớ đang làm nhiệm vụ nhé
Đang định bấm một bản đồ khác Mộng Gia thấy cô đang rời lắc lắc nhân vật lấp lánh của : “Sáng nay tớ ngang qua Trác Duyệt thấy ở cửa tiệm còn ở khu phố Văn Hoá thì Cửa tiệm lẽ vẫn mở vì buổi chiều khách thường tới nhỉ”
Nhân vật do Quý Thính điều khiển tạm dừng
Mộng Gia ít khi hỏi thăm lịch trình của khác như thế cô chỉ quan tâm đ ến lịch trình của Đàm Vũ Trình hỏi như lúc giống như một cuộc kiểm tra Bó hoa hồng đỏ đó thể là điểm thử thách của cô Cô quan tâm đ ến Mèo thần tài
Quý Thính dừng một chút gõ chữ: Tớ ở cả hai nơi tớ về nhà
Gia Gia: Ồ muộn như về nhà Dì và chú vẫn ngủ
Thính: Nhà tớ điều hành siêu thị
Gia Gia: À tớ nhớ
Thính: Đi đây
Gia Gia: Tạm biệt
Cô còn kịp gửi xong tin nhắn thì nhân vật Quý Thính điều khiển đã bay cô đáp xuống một thành phố mới và tiếp tục tìm kiếm nhiệm vụ Đàm Vũ Trình làm xong việc đóng máy tính ngước mắt lên phụ nữ đang đùi cổ áo choàng tắm rộng tuột sang một bên xương quai xanh lộ ngoài còn mấy dấu hôn đỏ đặc biệt rõ ràng Đàm Vũ Trình thưởng thức mấy giây trong mắt hiện lên ý với tay lấy chiếc điện thoại bên cạnh bấm giao diện game
Thao tác nhân vật đáp xuống cạnh cô
Bên Mộng Gia đang chuẩn rời khỏi trò chơi thấy đang online liền bấm bản đồ Anh và Quý Thính đang ở cùng một bản đồ logo cũng đánh dấu cùng một địa điểm nghĩa là hai nhân vật trong trò chơi lúc đang cạnh
Sắc mặt của Mộng Gia đột ngột thay đổi Vài giây cô giận dữ ném chiếc điện thoại Sự hoài nghi ngày càng gia tăng
–
Buổi trưa Đàm Vũ Trình đưa Quý Thính xuống lầu đến một nhà hàng tư nhân dùng bữa Quần áo của Quý Thính mới cho máy sấy còn đang hong khô gì mặc nên cô đành mặc áo sơ mi và quần đùi của xuống Cũng chút hổ Tóc Quý Thính dài xõa vai đối diện
Đàm Vũ Trình đưa thực đơn cho phục vụ khi cửa đóng bóc một viên kẹo trong hộp nhỏ đưa cho cô giọng điệu thản nhiên : “Cũng là từng mặc”
Vừa xong đã nhận một cú đá từ cô Đáy mắt Đàm Vũ Trình ý
Quý Thính mím môi ngậm kẹo hai má ửng hồng khuôn mặt nhỏ nhắn khi mặc áo sơ mi đen của trông khuôn mặt càng nhỏ hơn cô xinh thậm chí để mặt mộc cũng thu hút nên dù mặc gì cũng thế Chỉ cần khuôn mặt
Chuyện nhắc là một năm khi họ nghiệp đại học hai gia đình cùng đến một khu nghỉ dưỡng suối nước nóng cô cùng Khâu Đan và Tiếu Hy ngâm trong một suối nước nóng còn hai ông bố cùng Đàm Vũ Trình ở một suối nước nóng khác Ở giữa một bức tường ngăn cách nên thể thấy
Quý Thính ngâm hồi lâu chợt cảm thấy choáng váng Tiếu Hi và Khâu Đan lo lắng dậy đỡ cô Cô choáng váng xuống Khâu Đan dỗ cô uống nước còn Tiếu Hy lấy quần áo cho cô Vali của họ đều đóng bằng mật khẩu Tiếu Hy hỏi Khâu Đan nhưng bà nhất thời quên mất
Tiếu Hy lo lắng đến quýnh quáng trực tiếp qua khu đàn ông cầm một chiếc áo sơ mi trắng mặc cho Quý Thính Khi Quý Thính mặc cô mặc đồ lót cũ chợt ngửi thấy mùi gỗ mun thoang thoảng cổ áo lúc cô thời gian quan tâm đ ến điều đó cũng động đậy cô vẫn mặc váy của phần ướt thể mặc
Hai ông bố qua xem tình hình thấy cô thì bắt đầu dựng bếp nướng BBQ
Lúc Quý Thính uống nước ngước mắt lên thấy Đàm Vũ Trình khoanh tay dựa cửa cô nhướng mày: “Cậu thấy đỡ hơn ”
Quý Thính gật đầu
Đàm Vũ Trình đưa mắt xuống thấy chiếc áo sơ mi rộng thùng thình của cô đó nếp nhăn ở cổ tay áo nhận đó là áo của nhưng cũng gì
Lúc đó Quý Thính biết đó là áo của Chỉ là cảm thấy mùi hương quen thuộc cô cũng nghĩ nhiều Cho đến ngày hôm khi gấp chiếc áo và trả cho Tiếu Hy bà mới ho khan một tiếng chiếc áo là của Vũ Trình Quý Thính tức khắc liền hổ nên cô lấy chiếc áo sẽ giặt trả cho
Tiếu Hy gật đầu
Đó cũng là lúc Tiếu Hy nhận rằng con trai và Quý Thính dường như thể thử một chút nên ba ngày bố mẹ hai gia đình hỏi liệu Đàm Vũ Trình/Quý Thính khả năng cả hai đều trả lời rằng họ ý đó bố mẹ hai bên đành từ bỏ ý định
Chỉ là biết nhớ chuyện gì xảy đó Quý Thính chống mặt nhai kẹo ngước mắt điện thoại đặt bàn reo lên cầm máy trả lời Anh cũng mặc quần áo ở nhà xuống chiếc áo sơ mi đen lộ vẻ sắc sảo vài phần giống sinh viên đại học nhiều hình ảnh thời đại học của hiện lên trong tâm trí Quý Thính
Có cảnh ở trạm xe buýt hút thuốc đợi vài Dáng cao bất cần và cực kỳ bắt mắt Cô cũng thấy một cô gái tỏ tình với và xin WeChat Lúc đó đang dựa biển báo dừng ở trạm xe buýt Cô gái ngẩng đầu giơ mã QR điện thoại lên đút một tay túi quần và mã QR mấy giây ngước mắt lên vẻ mặt khá lãnh đạm điện thoại đã hết pin
một lần cũng từng thấy trao đổi WeChat với ai đó Cô bên cạnh trái tim nhảy dựng vẫn nhớ khuôn mặt vui vẻ của cô gái đó nhưng đó cũng thấy cô gái đó xuất hiện bên cạnh
Người phục vụ mở cửa mang thức ăn đặt lên bàn
Đàm Vũ Trình trả lời tin nhắn xong đặt điện thoại di động xuống cầm đũa gắp cho Quý Thính món thịt kho còn đang nóng hổi
Ăn xong bữa trưa
Sau khi rời khỏi phòng ăn riêng hai trở về nhà bước cửa Quý Thính đã ngáp dài Đàm Vũ Trình dùng điều khiển từ xa đóng cửa sổ kính suốt từ trần đến sàn đang ánh nắng gay gắt chiếu cô: “Ngủ chứ”
Khóe mắt Quý Thính ngấn nước cô gật đầu đêm qua đã lăn lộn cả đêm sáng cũng ngủ nhiều Cô dựa sát vai yết hầu của Đàm Vũ Trình khẽ động rũ mắt cô đó vòng tay qua eo ôm cô phòng ngủ chính cửa sổ kính suốt từ trần đến sàn đóng kín ánh sáng mờ nhạt Vào trong phòng ngủ Quý Thính xuống giường liền động đậy Đàm Vũ Trình bộ dạng lười biếng của cô điều hiếm thấy
Anh cúi xuống ôm lấy eo cô Cô bò như thế áo của trượt đến hông khi ôm thể cảm nhận làn da mỏng manh non mịn cô vài giây kéo chăn đắp cho cô Sau đó Đàm Vũ Trình dậy phòng tắm dì giúp việc đến dọn dẹp phòng tắm cần dọn dẹp một chút khắp nơi đều vết nước
Mặt trời chiếu gay gắt
Thời tiết lúc là nóng nhất Đàm Vũ Trình tranh thủ tắm khí nóng tràn ngập cả phòng tắm đó bước ngoài lau tóc những giọt nước trượt xuống theo sống mũi cao thẳng
Anh thói quen ngủ trưa thân hình mềm mại giường lớn vẫn đặt khăn tắm lên kệ xốc chăn lên Cô ở trong chăn ấm áp Đàm Vũ Trình vùi đầu cổ cô vòng tay ôm lấy eo
Mùi thơm vốn của [Dấu ấn đặc biệt] cô đã nhạt hơn nhiều thêm mùi gỗ mun từ phòng tắm của mùi hương cũng thích hợp với cô tăng thêm cảm giác tươi mát dịu dàng ôn hòa
Dần dần cũng chìm giấc ngủ
Tiếng máy tạo độ ẩm trong phòng vang lên thời gian nhích dần và trôi qua trong vô thức Không biết từ lúc nào hương thơm khơi dậy cảm xúc nào đó lòng bàn tay lướt qua eo và bụng cô Quý Thính mơ màng hôn lấy
Cô vô thức vòng tay qua cổ nâng vai lên cơ bắp phía lưng lộ rõ cúi m út lấy môi cô chiếc áo lộn xộn của cô trượt lên lộ nửa vòng eo trắng trẻo và thon gọn
Nhiệt độ trong phòng tăng lên
Máy tạo độ ẩm phun đầy nước giường phản chiếu hình bóng hai lộn xộn cổ ngẩng lên đầy mồ hôi Quý Thính giống như con cá chết đuối gắt gao bám chặt lấy Đàm Vũ Trình cúi đầu gì đó tai cô
Cánh tay Quý Thính vô lực mà giáng cho một đòn mỉm hôn lên cổ cô Những giọt nước nhỏ xuống phần bụng thon gọn của cô