Phù Dung Sớm Nở Tối Tàn - Chương 32
Quý Thính thắt dây an lên xe khởi động xe
Chỉ một lúc chiếc SUV đồ sộ đã khỏi khu văn hóa dòng xe cộ đông nghẹt Đại lộ phía Nam sáng hơn chút đèn đuốc luôn sáng rực cả đèn chiếu hậu của xe ô tô ánh đèn neon Quý Thính chút kiệt sức hai ngày bận rộn qua khi mệt mỏi cũng sẽ ít chuyện hơn Cô sang đàn ông bên cạnh
Đàm Vũ Trình mặc vest chỉ mặc áo sơ mi đen cổ mở khuy măng sét mở cổ tay lấp ló chiếc đồng hồ cô hỏi: “Em đang gì ”
Anh thật sự thích hỏi câu hỏi
Quý Thính lắc lắc đầu “Nhìn ”
Khóe môi Đàm Vũ Trình nhếch lên “Được thì cứ ”
Khoé môi Quý Thính nở một nụ mềm mại dịu dàng cổ áo sơ mi của cô cài hết cúc tóc búi đã xõa từ lâu cổ áo còn mấy sợi tóc xõa xuống
Đôi mắt của Đàm Vũ Trình tối sầm trong ánh sáng mờ ảo Anh thu hồi ánh mắt tình hình giao thông phía khi qua mấy quán ăn khuya hỏi: “Em đói ”
Quý Thính cũng thấy những quán ăn khuya đó lướt qua : “Tôi đói thì ”
“Còn tùy ý em” Anh trả lời
Nghĩa là nếu cô đói thì sẽ ăn cùng cô còn nếu cô đói thì cũng ăn Quý Thính ăn buổi tối uống quá nhiều cà phê lúc đóng cửa Tiểu Uyển còn nhét bánh ngọt cho cô ăn
Đàm Vũ Trình hỏi nữa bẻ lái chiếc SUV màu đen phóng nhanh qua dòng xe cộ nơi đến là một căn hộ của ở tòa cao ốc Tân Cách căn hộ thời gian sở hữu ngắn nhưng diện tích hề nhỏ ở khá cao Nơi đó gọi là căn hộ lãng mạn
Lúc chuyển đến Quý Thính từng đến đây một lần phong cảnh cao bộ khu vực trung tâm Lê Thành gần khu phố văn hóa
Đến gara
Quý Thính ôm bó hoa hồng xuống xe Đàm Vũ Trình xuống ghế ôm quà cho cô đưa tay nắm lấy tay cô Quý Thính đột ngột kịp đề phòng ngước mắt Lòng bàn tay họ chạm nóng từ lòng bàn tay truyền đến Tim Quý Thính đập thình thịch cũng hỏi thêm gì cùng bước thang máy
Ổ khóa căn hộ sử dụng nhận dạng khuôn mặt ngay khi đến gần cánh cửa sẽ tự động mở với hai tiếng bíp Toàn bộ đều bố trí theo mô hình căn hộ thông minh cửa sổ kính suốt từ trần đến sàn tự động mở sang hai bên Ánh đèn dịu nhẹ và thoải mái chiếu thành dải màu be dài đối diện với cửa kính ghế sô pha máy điều hòa đặt tấm thảm sáng màu lò sưởi sát tường bật lên một vài ngọn đèn trong bếp cách đó xa cũng bật
Vào nhà
Đàm Vũ Trình đặt quà lên sô pha hỏi: “Uống nước nhé”
Quý Thính buông tay trong lòng bàn tay vẫn còn nóng cô nắm các ngón tay gật đầu: “Uống ”
Đàm Vũ Trình cởi cúc tay áo bếp Quý Thính hít một thay dép đặt bó hoa hồng lên góc ghế sô pha tim vẫn đập nhanh như thể họ đang hẹn hò khiến cô thoải mái như thường ngày tấm thảm mềm mại thu hút cô xếp bằng lên đó chuyển hướng sự chú ý
Cô với lấy những món quà mở chúng Trong đó Vu Hy là tặng nhiều nhất tổng cộng sáu túi mua sắm qua túi mua sắm thể thấy nhãn hiệu lần Vu Hy ở Quảng Châu chắc là đã đến Taikoo Hui tất cả những thứ đều mua ở đó
Đàm Vũ Trình cởi cúc tay áo xắn lên rót một ly nước ấm tới xuống ghế sô pha đưa ly cho cô thấy cô đang mở quà liền lấy ống hút để ly di chuyển nó về phía Quý Thính ngước mắt thấy ống hút cô tiến tới uống nước
Đàm Vũ Trình cụp mắt cô giọng tuỳ ý mắt đống quà: “Ai tặng ”
Quý Thính uống nước ấm làm dịu cổ họng đó trả lời: “Vu Hy”
“Cậu tặng một lần nhiều”
Đàm Vũ Trình nhướng mày đặt tay lên đùi cầm chiếc ly cũng di chuyển cô mở quà Vẫn là quà của Vu Hy còn là một chiếc hộp thắt chiếc nơ xinh đầu ngón tay thon dài trắng trẻo của Quý Thính nhẹ nhàng kéo chiếc nơ hình con bướm và mở nắp để lộ một loạt thỏi son bên trong
Tổng cộng sáu thỏi đều là những màu xu hướng Quý Thính thích nhất là màu đỏ lì cô lấy thoa một chút lên mu bàn tay ánh đèn nhẹ màu sáng và
Quý Thính nghĩ nghĩ một chút bôi một ít lên đầu ngón tay đó thoa lên môi tán đều cô ngước mắt Đàm Vũ Trình hỏi: “Thế nào”
Đàm Vũ Trình cầm ly nước tư thế ngang ngược chân dài dang rộng đôi môi đỏ mọng của cô Cô đang thảm cổ áo mềm mại nhưng váy bó chặt do cử động Cô nghiêng đôi chân dài kề sát bộ quần áo làm việc màu xanh nhạt lúc càng tôn lên nước da trắng
Đàm Vũ Trình chăm chú mấy giây: “Rất ”
Trong mắt Quý Thính hiện lên ý đang định chuyện Đàm Vũ Trình nhéo cằm cô cúi đầu hôn lên môi Quý Thính sửng sốt một giây nhắm mắt ngẩng đầu hôn Đàm Vũ Trình thuận tay đẩy ly nước sang một bên thảm nhưng vẫn đổ nước ấm làm ướt một bên thảm một ít chảy xuống đầu gối Quý Thính làm ướt một góc váy
Cửa sổ kính suốt từ trần đến sàn phía phản chiếu đôi vai trắng ngần và chiếc áo sơ mi lỏng lẻo của cô Đàm Vũ Trình dựa sô pha một tay ôm lấy eo hôn lên môi nghiêng đầu tìm đến cổ cô cô ôm lấy cổ cơ thể khẽ run rẩy gắt gao ôm chặt lấy
Cô quỳ tấm thảm chiếc váy trượt lên Cô cúi đầu hôn môi đó phần eo ôm lấy nâng lên má cô phiếm hồng chống tay lên vai giọng đều đều cổ Anh ấn cổ cô hôn môi và chặn âm thanh của cô
Đầu ngón tay cô chạm yết hầu thở hòa quyện với cô ngước mắt nhẹ giọng hỏi: “Anh sẽ nhớ chứ”
Đàm Vũ Trình mở mắt ôm chặt eo cô hỏi: “Cái gì”
Mồ hôi chảy xuống cổ
Quý Thính lắc đầu trả lời Đàm Vũ Trình cô vài giây ôm eo cô lúc đè cô xuống ghế sô pha phủ thân lên dùng sức m út đôi môi đỏ mọng Hơi thở phả tai cô
Đêm đã khuya cửa sổ kính suốt từ trần đến sàn vẫn mở phản chiếu bóng những cửa sổ kính thế chỉ thể thấy từ bên trong bên ngoài thể thấy gì là một sự hiện diện lãng mạn bầu trời
Son môi ly nước và chăn điều hòa rơi vương vãi sàn
Người đàn ông cao lớn dậy bế Quý Thính ghế sô pha bước phòng tắm của phòng ngủ duy nhất ở đây phòng tắm bồn tắm tiện nghi hơn nhà Quý Thính Quý Thính chủ động đến gần Đàm Vũ Trình cô ôm eo cô hôn nước ấm bao quanh hai Sự quấn quýt si mê của cô khiến đ ộng tình ngạc nhiên thích thú
Đêm dài
cô buồn ngủ thấp giọng hỏi : “Có thể uống rượu ”
Đàm Vũ Trình ngước mắt lên thấy giọt nước rơi lông mày của cô : “Được”
Vài giây dậy xua nhiều nước cầm chiếc áo choàng tắm màu đen lên mặc Quý Thính dựa mép bồn ngoài nhắm mắt nghỉ ngơi một lát Một lúc cô cũng dậy bên ngoài treo một chiếc áo choàng tắm màu đen cỡ của một đàn ông tuy cao nhưng chiếc áo choàng tắm vẫn lớn hơn cô nhiều cô buộc thắt lưng bước ngoài
Đàm Vũ Trình đang khui rượu vang trong bếp ánh đèn mờ ảo Quý Thính tới đó
Đàm Vũ Trình đầu cô: “Em mệt ”
Quý Thính lắc đầu đôi chân dài run rẩy Đàm Vũ Trình nhận nhếch môi thèm vạch trần cô nhanh chóng mở chai rượu cầm hai ly rượu đến ghế sô pha đặt ly và chai rượu lên tủ cạnh sô pha
Quý Thính đến bên cạnh sô pha mà vẫn thảm tấm thảm to và mềm mại cô thích ở nhà cô cũng thích sự mềm mại của tấm thảm
Đàm Vũ Trình rót rượu đưa cho cô Quý Thính cầm ly uống một ngụm là rượu vang đỏ mùi vị thiên ngọt Đàm Vũ Trình cũng uống rượu hai một một cổ áo cô hé mở chút phòng trong ánh sáng mờ ảo càng cảm giác mê hoặc
Quý Thính uống rượu nhẹ giọng hỏi: “Anh còn nhớ Thư Tiêu ”
Đàm Vũ Trình cầm ly rượu đối diện cô một lúc nhướng mày nhưng trả lời ngay
Quý Thính dường như cần câu trả lời của cô dựa đầu gối : “Đôi khi ký ức về thời trung học những ngày vô tư đó chiếc quạt lớn đỉnh đầu tờ giấy thi tung bay một ca khúc thật vui thích một ca sĩ nổi tiếng bài tập về nhà dài vô tận những cuốn sách dày cộp và những tờ giấy nháp chất đầy trong ngăn kéo”
Đàm Vũ Trình tựa lưng ghế cô ánh mắt rơi khuôn mặt cô giọng trầm thấp lười biếng: “Em nhớ cuộc sống đại học của ”
Quý Thính ngước mắt thẳng : “Nhớ nhưng sâu đậm”
Đàm Vũ Trình đáp Anh nhấp một ngụm rượu đặt lên tay vịn cổ vẫn còn dấu vết do vết cắn mạnh của cô để Anh cụp mắt xuống như thế khiến vẻ xa cách và hoang dã
Quý Thính suy nghĩ một chút dùng tư thế hỏi : “Anh bao giờ cảm thấy cam lòng Đối với một chuyện nào đó”
Đàm Vũ Trình cô thần sắc rõ ràng nhưng vẫn thản nhiên : “Từng ”
Đầu ngón tay của Quý Thính dừng Cô nhưng hỏi đang về đồ vật con Cô dường như đã biết kết quả nhưng cũng vẻ biết
Quý Thính suy nghĩ một chút định thần thẳng lên sô pha Đàm Vũ Trình động tác biết cô định làm gì nhưng Quý Thính quỳ xuống ghế sô pha lên đùi Đàm Vũ Trình mất cảnh giác đặt ly rượu tay lên tủ ghế sô pha
Quý Thính vòng tay qua cổ : “Hôn ”
Đàm Vũ Trình dựa lưng ghế một tay giữ eo cô cô cố ý hỏi : “Nếu làm thì ”
Quý Thính ôm thật chặt cổ tự cúi xuống hôn khóe môi Đàm Vũ Trình cong lên m út lấy môi cô đầu lưỡi trao đổi vị rượu chút ngọt ngào trong nụ hôn nồng nàn của Quý Thính Áo choàng tắm tuột khỏi vai nghiêng đầu hôn lên cổ cô vết đỏ ban đầu càng hằn sâu cần cổ Quý Thính nóng bỏng cũng nóng
Cô thấy hình ảnh bọn họ cửa sổ kính suốt từ trần đến sàn Cô thuận tay lấy điện thoại bấm một cái chụp một màn hôn cô Mà chiếc áo choàng tắm của cô tuột tạo nên những gợn sóng lăn tăn
_
Sáng sớm hôm
Sau một hồi cuồng hoan trong căn phòng tối tăm Quý Thính đàn ông ôm trong vòng tay một chiếc chăn mềm mại đắp lên hai Quý Thính khẽ cử động Đàm Vũ Trình vòng tay qua eo cô vùi sâu cổ cô thật lâu ngủ
Quý Thính tỉnh ngắm ngũ quan của trong bóng tối cuối cùng chai rượu cũng họ uống hết rượu vang tuy ngọt nhưng dễ say cảm giác gần gũi khi say càng điên cuồng hơn Tất nhiên chắc chắn say còn dán tai cô trò chuyện chỉ cô là mơ mơ màng màng cuối cùng chỉ biết xin tha trong vòng tay
Căn phòng lúc tối om rèm cửa đóng chặt trong phòng tắm truyền đến chút ánh sáng Quý Thính rúc trong lòng ngủ một lát nhưng bụng kêu lên ọc ọc
Mặt nóng cô thì thầm: “Tôi đói”
Đàm Vũ Trình còn đang ngủ chút mơ hồ vẻ mặt lười biếng mơ màng trả lời: “Muốn ăn gì”
Quý Thính suy nghĩ một lát
“Ở lầu tiệm bánh cuốn đúng ”
“Ừm một cái”
“Chúng ăn cái nhé”
“Ừm”
Hai đang chuyện trong bóng tối đáp im lặng dường như ngủ say chỉ mấy giây cọ cọ cổ cô mới từ từ dậy Quý Thính vẫn còn buồn ngủ đầu nửa thân mặc gì chỉ mặc một chiếc quần rộng màu đen lộ bờ vai rộng và eo hẹp lấy áo móc treo mặc Anh gãi gãi đầu phòng tắm
Không ở bên cạnh Quý Thính cảm thấy chút lạnh lẽo kéo chăn lên buồn ngủ
Đàm Vũ Trình tắm rửa xong cảm thấy tỉnh táo hơn nhiều liếc phụ nữ vẫn đang ngủ giường mở cửa ngoài xuống lầu mua bánh cuốn cho cô
Hơn mười phút
Sau khi mua bánh cuốn Đàm Vũ Trình đặt chúng lên đảo bếp mở cửa phòng đó cô Thấy cô ngủ vốn định gọi dậy lúc mở cửa Quý Thính ánh sáng đánh thức mở mắt trong bóng tối tư thế ngủ của cô mềm mại gì đôi chân dài áp chăn cảnh tượng vô cùng hấp dẫn mê
Đàm Vũ Trình mở miệng trêu chọc: “Nếu dậy nổi chúng ngủ thêm chút nữa ”
Giọng điệu của phần ẩn dụ Nếu dậy nổi chúng vận động ngủ…
Quý Thính hiểu ý ôm gối đỏ mặt nghĩ nữa tối hôm qua cô đã gây chuyện cuối cùng mất khống chế nên kéo chăn dậy: “Một lát nữa sẽ ngoài đóng cửa ”
Đàm Vũ Trình nhúc nhích chỉ dựa cửa Quý Thính mặt càng đỏ hơn đối diện với vài giây đó ôm chăn dậy xuống giường bước tới giữ cửa đẩy ngoài
Sập
Đóng
Đàm Vũ Trình lùi một bước khẽ Quý Thính tiếng nghiến răng xoay phòng tắm
Đêm qua phòng tắm bừa bộn vết nước ở khắp nơi Trên bồn rửa mặt nhiều đồ như kem đánh răng bàn chải đánh răng và khăn mặt kem đánh răng và bàn chải mới màu đậm hơn nhạt hơn là của khăn mặt thì mới mở Không sản phẩm chăm sóc da nào giống như đồ dì Tiếu chuẩn ở Thiên Vực Quý Thính rửa mặt xong mấy hôm nay cô thức khuya khá mệt mỏi nhưng làn da bây giờ vẫn trắng hồng hào
Cô mặc áo choàng tắm ngoài Đàm Vũ Trình đang uống nước cạnh đảo bếp thấy cô liền mở lò vi sóng lấy bánh cuốn đã hâm nóng đặt bệ Đôi đũa cũng đã chuẩn
Quý Thính xuống ghế hỏi : “Anh thì Anh ăn ”
“Ăn ” Đàm Vũ Trình đặt ly xuống đẩy một phần canh cho Quý Thính
Quý Thính mở nắp bên canh gà ác
món canh của quán bánh cuốn ở tầng mà là của một quán canh hầm nổi tiếng kế bên cách khác là cũng mua canh Quý Thính húp một muỗng canh trong đột nhiên cảm thấy ấm áp Cô cầm đũa ăn bánh cuốn
Phần của Đàm Vũ Trình đã ăn xong bát đ ĩa đặt máy rửa bát Anh uống nước ấm và cô ăn
Căn hộ ban ngày và ban đêm trông khác biệt ban ngày ánh nắng mặt trời chiếu cả phòng khách đều sáng sủa xa xa thể thấy Trác Tuyệt và Trác Duyệt xuống thể thấy biển hiệu của khu văn hóa cộng đồng Ban ngày con phố vẻ im lặng lễ hội nhưng cũng chỗ khác biệt khu phố cải tạo từ một số nhà máy cũ bên cạnh những tòa nhà cao tầng mà căn hộ của ở vị trí cao tạo cảm giác thể núi non
Ăn sáng xong
Đặt đ ĩa đũa và bát canh máy rửa chén
Quý Thính dậy đến ghế sô pha máy hút bụi tự động đã xoay thảm hút bụi hút hết ẩm còn sót mấy túi quà đặt lung tung nhưng bó hoa hồng vẫn tươi Quý Thính cầm bó hoa lên sang hỏi: “Anh bình ”
Đàm Vũ Trình rửa tay lau khô: “Có”
Anh mở tủ lấy một chiếc bình màu tối đặt lên bệ quả nhiên đồ đạc của đều tối màu Quý Thính bước tới mở bó hoa cắm những bông hồng trong Cô từng học qua lớp cắm hoa nào chỉ sắp xếp chúng một cách ngẫu nhiên Đàm Vũ Trình dựa đảo bếp rũ mắt cô ánh mặt trời gần như chiếu xuống hai họ
Tại thời khắc đó chút thất thần giữa khung cảnh êm đềm