Phù Dung Sớm Nở Tối Tàn - Chương 27
Trong gian nhỏ hẹp cô nụ hôn của làm cho run rẩy một lúc lâu Đàm Vũ Trình mới rời một chút cắn môi cô nhỏ giọng hỏi: “Em ngoài để ”
Môi Quý Thính đỏ bừng cô trợn mắt
“Anh ”
Đàm Vũ Trình : “K1ch thích ”
Quý Thính nghiến răng nghiến lợi nâng gối đá Đàm Vũ Trình ấn eo cô thẳng xắn tay áo bước ngoài Anh rời cơ thể Quý Thính mềm nhũn cô đó vài giây mới theo ngoài
Khâu Đan qua thấy bọn họ tới lập tức vẫy tay: “Làm gì Vừa ban công nhỏ ”
Đàm Vũ Trình nhàn nhạt : “Vâng Quý Thính xem ban công nhỏ con dẫn ”
Anh bước tới bàn ăn kéo ghế xuống
Quý Thính ở phía vẻ mặt coi như chuyện gì ngoại trừ đôi môi đỏ mọng cô vốn đã thoa son nhưng lúc son trôi mất để màu môi nguyên bản Cô xuống cạnh Khâu Đan
Khâu Đan liếc cô: “Con xem gì ở ban công nhỏ thế”
Quý Thính suy nghĩ một chút : “Có hồ”
Tiếu Hi cầm bát canh bưng tới cho Quý Thính : “Hồ phía ban công nhỏ tuy lớn nhưng ban ngày còn thiên nga ở đó ngày mai dì dẫn con xuống xem”
Quý Thính mỉm “”
Đàm Vũ Trình ở bên cạnh mở chai rượu cầm ly rượu nhỏ rót cho hai ông bố đưa cho mỗi một ly cũng để một ly mặt Hai ông bố uống rượu trắng chỉ thể uống cùng họ Tay áo xắn lên để lộ cánh tay rắn chắc và khỏe khoắn
Hiếm dịp mọi cùng quây quần bên bàn tròn trò chuyện đùa hai bà mẹ trêu chọc hai ông bố một khi đã chạm là thể buông rượu Đàm Huy và Quý Lâm Đông cụng ly mỉm nhấp một ngụm lớn Đàm Huy : “Uống cùng Lão Quý là thoải mái nhất”
Quý Lâm Đông gật đầu: “Một chút lạc thú như là ”
“Đi” Khâu Đan trợn mắt
Tiếu Hi gắp đồ ăn cho Khâu Đan hai gần hai ông chồng bàn ăn náo nhiệt đồ ăn cũng dần vơi Mọi còn đang chuyện bàn Quý Thính đã ăn no cô và Đàm Vũ Trình dậy rời khỏi bàn ăn ban công lớn cửa ban công mở bên ngoài hai chiếc ghế xếp
Quý Thính ngoài xuống thoải mái ngả về phía
Đàm Vũ Trình dựa cửa cô vài giây mỉm bước tới xuống bên cạnh hai chiếc ghế xếp cách gần Anh xuống cô đã ngửi thấy thoang thoảng mùi thuốc lá trộn với mùi gỗ mun Quý Thính liếc một cái đôi chân dài của Đàm Vũ Trình bắt chéo khiến chúng trông càng dài thêm ban công rộng lớn Cổ áo sơ mi của hé mở cánh tay rắn chắc
Quý Thính thoáng qua thu mắt về mặt nóng lên ngước mắt lên đã thấy bầu trời đầy thật khó tin cô thể thấy những ngôi như ở Lê Thành Lấy điện thoại di động chụp bầu trời đầy ở giữa ngôi sáng nhất cô điều chỉnh tiêu cự và nhắm nó
Đàm Vũ Trình nghiêng đầu ống kính đầu ngón tay cô Quý Thính biết nhắm điểm nào để chụp hỏi: “Như ”
Đàm Vũ Trình thấp giọng lười biếng : “Sang bên trái một chút”
Quý Thính làm theo lời khuyên của dịch sang trái một chút quả nhiên bắt một hàng bấm chụp hai bức ảnh đó thấy mặt trăng ẩn những vì mắt cô sáng lên: “Đợi mặt trăng ló ”
Đàm Vũ Trình ừ một tiếng kiên nhẫn đợi cùng cô
Trong phòng khách nhỏ bốn vị phụ cuối cùng cũng rời khỏi bàn ăn Quý Lâm Đông và Đàm Huy uống nhiều tới phòng khách nhỏ pha trà Tiếu Hi và Khâu Đan cũng đến phòng khách nhỏ gọi hai đứa trẻ Khi họ bước tới thấy Quý Thính và Đàm Vũ Trình đang hai chiếc ghế xếp ở ban công rộng Quý Thính đang chụp ảnh Đàm Vũ Trình thì nghiêng đầu xem cách một cánh cửa ban công lớn hình như hai đang trò chuyện
Đàm Vũ Trình đưa tay cầm lấy quả quýt chiếc bàn tròn nhỏ đặt chân xuống đó cúi bóc vỏ Quý Thính vẫn đang chụp ảnh Đàm Vũ Trình bóc xong quả quýt mới ngả đưa một miếng cho Quý Thính
Quý Thính xoay Hai lưng về phía phòng khách nhỏ ánh sáng chút mờ ảo Đàm Vũ Trình trực tiếp đút một miếng quýt cho cô Quý Thính chút sợ hãi cúi thấp đầu cắn miếng quýt tiếp tục chờ trăng lên để chụp ảnh
Tiếu Hi và Khâu Đan thấy cảnh Đàm Vũ Trình đút miếng quýt cho cô nhưng khi thấy bóng lưng của hai đứa trẻ họ Khâu Đan nhún nhún vai Tiếu Hi thở dài kéo Khâu Đan xuống cả hai đều cảm thấy tiếc nuối trong lòng Hai đứa trẻ đã nhiều năm quen biết Khâu Đan cũng tiếc nhưng thấy cũng Đàm Vũ Trình tuy rằng nhưng quá khó kiểm soát
Bà vẫn lo lắng Quý Thính sẽ nắm giữ vì hơn hết là dây dưa sâu hơn quan hệ là
Đáng tiếc Tiếu Hi chút khó chịu bà lấy điện thoại bấm một bức ảnh đưa cho Khâu Đan xem : “Gần đây một bạn giới thiệu cho tớ cô gái tớ thấy cũng giúp xem thử”
Khâu Đan cầm điện thoại lên xem đó là một cô gái xinh tóc dài mặc váy trắng dịu dàng
Ăn xong quả quýt Đàm Vũ Trình dùng khăn giấy lau đầu ngón tay dậy chuẩn rửa tay cửa ban công mở Tiếu Hi thấy liền : “Mẹ gửi ảnh một cô gái điện thoại của con con xem nhé”
Đàm Vũ Trình ngước mắt nghiêng ngoài để ý tới Tiếu Hi
Quý Thính đang chụp ảnh mặt trăng lời đầu ngón tay dừng mặt trăng trong ống kính nhúc nhích
Hai tiếng bíp
Điện thoại di động của Đàm Vũ Trình đặt bàn tròn vang lên cô liếc thấy ảnh đại diện của Tiếu Hi đó gửi ảnh Đàm Vũ Trình rửa tay xong ngoài ban công tới bàn tròn cầm điện thoại di động lên xem thản nhiên bấm bức ảnh vẻ mặt thay đổi xem xong liền bấm tắt
Giọng Khâu Đan từ phòng khách truyền đến bà với Quý Thính: “Con cũng xem một chút Mẹ gửi ảnh cho con Dì Tiêu cũng Lần nhớ thêm nhé”
Di động Quý Thính cũng khẽ rung kêu bíp hai lần Cô sửng sốt
Đàm Vũ Trình ở bàn tròn liền Quý Thính Quý Thính chớp mắt bấm bức ảnh của một đàn ông màn hình điện thoại xuất hiện một đàn ông mặc vest đang mỉm rạng rỡ trông vẻ tự tin về bản thân Quý Thính bức ảnh đến ngây ngốc
Đàm Vũ Trình dựa lan can chằm chằm cô
“Nhìn lâu như Đẹp trai lắm ”
Quý Thính hồn
Sau lưng Đàm Vũ Trình là bầu trời đầy rộng lớn dựa lan can đôi mắt nheo gió thổi tung cổ áo khớp ngón tay đang cầm điện thoại rõ ràng Anh đã quen với việc tùy ý bất cứ lúc nào cũng đều mang vẻ thản nhiên nhưng bá đạo Quý Thính dỗ dành : “Vẫn là trai hơn”
Yết hầu của Đàm Vũ Trình khẽ động đôi mắt sâu thẳm
Họ
Quý Thính dời mắt khỏi chiếc điện thoại di động trong tay nơi khác và tiếp tục chụp bức ảnh cuối cùng mặt trăng và các ngôi bằng điện thoại của Đàm Vũ Trình cô vài giây đó thu hồi ánh mắt tựa lan can lấy điếu thuốc và bật lửa cúi đầu châm lửa ngẩng đầu bầu trời đầy lông mày hiện lên một tia ý mà chính cũng nhận
Nụ cô lấy lòng
Cuối cùng Quý Thính cũng chụp xong ảnh chỉnh màu hỏi: “Tôi chụp xong gửi cho nhé”
“Được” Đàm Vũ Trình trả lời
Quý Thính nhấp ảnh đại diện của chọn ba tấm ảnh nhất và gửi hộp trò chuyện của Sau vài tiếng bíp Đàm Vũ Trình cắn điếu thuốc bấm ba bức ảnh thản nhiên chúng
Quý Thính dậy về phía chỉ từ góc độ mới thể thấy hồ nước bên mặt hồ lấp lánh những ngọn đèn treo lơ lửng cành cây
Đàm Vũ Trình ngậm điếu thuốc trong miệng xem ảnh xong thì nghiêng đầu cô Quý Thính dựa lan can ngước mắt trong ánh sáng lờ mờ môi cô đỏ bừngHai Quý Thính làn khói bay ngũ quan của càng sâu hơn càng lưu manh cô hỏi: “Tôi thử nhé”
“Thử cái gì” cắn điếu thuốc trong miệng hỏi
Quý Thính chỉ điếu thuốc đang cắn
Đàm Vũ Trình nhướng mày vài giây để xuống đưa cho cô Quý Thính miệng điếu thuốc tiến về phía một chút cắn lấy Đàm Vũ Trình vô thức đưa tay ôm lấy vòng eo thon gọn Quý Thính ngước mắt lên cắn điếu thuốc trong ánh sáng mờ ảo yết hầu Đàm Vũ Trình khẽ động cô chạm
Anh chằm chằm cô bàn tay đang ôm eo cô siết chặt hơn Tất cả những gì làm là ôm cô lòng mặt hai gia đình
Quý Thính rít một thuốc lá Điều ngạc nhiên là điếu thuốc mùi thơm nhẹ chứ mùi nicotin hăng nồng nhưng vì cô từng hút thuốc nên vẫn sặc Đàm Vũ Trình đưa tay lấy điếu thuốc trong miệng cô vỗ nhẹ vai cô nhếch môi: “Không thì đừng thử”
Anh cắn điếu thuốc chỗ cô cắn
Quý Thính đặt tay lên lan can mỉm
“Nhiều khách hàng nữ trong cửa hàng của chúng cũng hút thuốc”
“Ừm”
Quý Thính chút uể oải dựa lan can cùng ngắm cảnh đêm xa xa
Khu căn hộ tương đối nổi tiếng ở khu vực ngưỡng đầu cao giữa tiểu khu một cái hồ phía ngọn núi gần đó còn một công viên nhân dân rộng lớn nối liền với trung tâm mua sắm lớn nhất khu Tuy nhiên nơi đây ở một vị trí tương đối yên tĩnh là khu dân cư nổi tiếng phồn hoa ở thành phố thịnh vượng Lê Thành
Phía vang lên tiếng bố mẹ chơi cờ vây Tiếu Hi tìm cờ liền gọi Đàm Vũ Trình: “Vũ Trình con để bàn cờ vây ở ”
Đàm Vũ Trình ngậm điếu thuốc trong miệng trong tìm cờ cho bọn họ Trong gió đêm Quý Thính cảm thấy dễ chịu trang phục cô mặc cũng thoải mái bầu trời đêm tuyệt Bước trở phòng khách đến ghế dài lên
Nghĩ đến bà đã mất của bà yêu thương cô khi bà còn nắm tay Quý Thính chỉ ngôi sáng nhất ngoài cửa sổ và từ nay về bà sẽ sống ở đó cháu chỉ cần ngẩng đầu là thể thấy bà Quý Thính vì sáng nhất bầu trời đầy chút buồn ngủ trong phòng khách vang lên tiếng bố mẹ bày bàn cờ tiếng động khiến cô dần dần chìm giấc ngủ
Đàm Huy và Quý Lâm Đông lúc đầu thích chơi cờ tướng mấy năm nay mới hứng thú chơi cờ vây họ khoanh chân ghế sô pha đặt bàn cờ vây ở giữa và bắt đầu tập trung chơi ván cờ Tiếu Hi và Khâu Đan cạnh chồng để trợ lực
Đàm Vũ Trình thấy bọn họ chật vật rút điếu thuốc vứt gạt tàn hai ông bố một đen một trắng chơi cờ đút hai tay túi quần xem
Sau khi xem họ hạ đối phương vài lần khóe môi nhếch lên thu hồi ánh mắt bước ngoài ban công
Tiếu Hi thấy như gần chồng : “Con trai đang nhạo đấy”
Đàm Huy cầm quân cờ đen lên : “Em kệ nó nó cũng dạy ”
Tiếu Hi bật
Đàm Vũ Trình ban công thấy Quý Thính đang ngủ ghế dài cô đang đắp áo khoác vest đen dép lê móc ở ngón chân đầu nghiêng sang một bên váy gió thổi tung mái tóc xõa xuống lướt qua má và đôi lông mày dịu dàng Đàm Vũ Trình cô vài giây đó bước phòng khách cầm chiếc chăn bông màu đen ghế sô pha mở đắp lên đến đường viền cổ áo của cô
Trong bóng tối một tay chống lên lưng ghế dài ánh mắt rơi chóp mũi lông mày và cánh môi gió thổi qua của cô Vài giây thẳng dậy xuống chiếc ghế dài gần đó lấy điện thoại di động
Khi mở thấy những bức ảnh cô gửi Đàm Vũ Trình lưu từng bức một
Đồng thời Đàm Vũ Trình cũng phớt lờ bức ảnh mà Tiếu Hi gửi cho và danh của cô gái
Đêm đang trở nên tối hơn
Đàm Huy đã Quý Lâm Đông đánh bại Đàm Huy ở trong phòng kêu gọi giúp đỡ Tiếu Hi thò đầu ngoài : “Con trai hãy cứu bố con một chút”
Đàm Vũ Trình tặc lưỡi cất điện thoại dậy phòng khách
Quý Lâm Đông thắng ván thứ ba Đàm Huy chơi cờ vây tệ giỏi bằng cờ tướng Đàm Huy nhường chỗ cho con trai khi Đàm Vũ Trình lên đó cài vài nút cổ áo ván cờ : “Chú xin hãy chỉ giáo”
Quý Lâm Đông ho khan : “Chú dám cho cháu lời khuyên cháu là cao thủ ”
Đàm Vũ Trình mỉm thản nhiên cầm lấy quân đen
Một cục diện mới bắt đầu
Khâu Đan thấy Quý Thính vẻ đang ngủ nên dậy tới xem cô đắp chăn điều hòa vuốt tóc cho cô Sau đó bà phòng khách xem chồng chơi cờ
Đêm càng lúc càng muộn
Ván đấu ngay từ đầu đã khó kết thúc Quý Lâm Đông cuối cùng cũng gặp đối thủ chân chính thậm chí Đàm Vũ Trình ở bên hình như còn nhường ông Trước khi hai nhà tụ tập nếu đánh cờ thì là đánh mạt chược uống một chút rượu và trò chuyện Tối nay vẫn
Khoảng 11 giờ tối kết thúc cuộc vui Tiếu Hi ban công thấy Quý Thính đang ngủ say khi phòng khách bà nắm tay Khâu Đan kéo : “Tối nay cứ ở đây nghỉ ngơi năm nay cũng nhiều thời gian nghỉ ngơi thư giãn xem Quý Thính ngủ mất chắc con bé cũng mệt mỏi”
Khâu Đan thấy con gái đang ngủ say thời gian lẽ ngày nào con gái cũng thức khuya hơn nữa Quý Lâm Đông và bà đã uống một chút rượu nên thể lái xe bà cũng đành lòng đánh thức Quý Thính đang ngủ lúc
Khâu Đan suy nghĩ một chút Quý Lâm Đông Quý Lâm Đông mấy ngày nay bận rộn ông xoa xoa trán : “Nếu con bé ngủ say về nữa để nó ngủ ngon một giấc”
Khâu Đan ừ một tiếng
Tiếu Hi Đàm Vũ Trình : “Con đưa Quý Thính nhà ngủ ngoài đó như ”
Đàm Vũ Trình dựa cửa ban công khoanh tay gật đầu
Tiếu Hi kéo Khâu Đan : “Ở đây mấy gian phòng cũng biết ở tớ đưa xem đều là phòng ẩn”
Đàm Vũ Trình buông tay về phía phụ nữ đang ghế tựa cô vẫn ngủ ngon lành trong tay còn cầm một góc chăn điều hòa Anh dịch chiếc ghế tựa còn cúi xuống bế Quý Thính đang bọc trong chăn lên Quý Thính mềm mại vùi lòng bảo mẫu mở cửa ban công rộng một chút bước
Đi về phía phòng ngủ của khách
Tiếu Hi và Khâu Đan đang chuyện ở cửa phòng ngủ dành cho khách thấy tới Tiếu Hi đẩy cửa bí mật Đàm Vũ Trình đang định bước ngửi thấy mùi bụi nhà thoang thoảng bên trong dừng về phía Tiếu Hi và Khâu Đan: “Tối nay để ngủ ở phòng ngủ chính còn con sẽ ngủ ở phòng ”
Tiếu Hi ngửi thấy trong phòng mùi lạ cau mày : “Trong phòng từng ở thật sự ”
Khâu Đan cũng cảm thấy khó chịu nhưng bà vẫn : “Không con bé thể ngủ ở phòng khác tớ với Lâm Động sẽ ở phòng ”
“Để cháu ngủ”
Đàm Vũ Trình xong xoay đôi chân dài về phía phòng ngủ chính gần đó Tiếu Hi mở cửa cho bước đặt Quý Thính lên chiếc giường cực lớn của
Quý Thính mơ màng tỉnh
Đàm Vũ Trình đưa tay tắt đèn bàn đầu giường cởi cúc áo bước ngoài Tiếu Hi và Khâu Đan vẫn ở cửa trong hỏi: “Con bé vẫn ngủ ”
Đàm Vũ Trình một tiếng
Tiếu Hi và Khâu Đan thở phào nhẹ nhõm màn đêm ngày càng tối hơn Tiếu Hi kéo Khâu Đan trở về phòng Đàm Vũ Trình phòng thay đồ đối diện lấy quần áo ngủ phòng tắm cạnh ban công nhỏ
Hơn mười phút đàn ông mới từ phòng tắm bộ sảnh của căn hộ hai tầng vô cùng yên tĩnh nước theo cơ thể Đàm Vũ Trình bay ngoài đang dùng khăn lau Thuận tay mở cửa phòng ngủ chính lấy chiếc áo màu đen do bộ đồ ngủ ướt trong lúc tắm Anh lau tóc bước khỏi phòng thay đồ chiếc giường lớn trong bóng tối
Quý Thính tỉnh một lần cô cởi áo khoác lúc đang cuộn tròn giường đôi chân dài lộ ngoài tấm chăn màu xám
Vạn vật lúc đều tĩnh lặng
Đàm Vũ Trình về phía cô dừng bên mép giường lau bọt nước bả vai cô một lúc vài giây trực tiếp đặt chiếc khăn tắm thùng đựng đồ gần đó xốc chăn lên xuống bên cạnh