Phù Dung Sớm Nở Tối Tàn - Chương 22
Đã quá muộn để cô thể giả vờ bình tĩnh
Mộng Gia nhẹ nhàng cắn răng từ ngoài bệ cửa sổ a một tiếng : “Nói đánh thức dậy tớ mang nước cho ”
Yêu cầu đột ngột khiến Quý Thính chút khó xử lần cô nhanh chóng rời khỏi gian nhỏ rút chân Đàm Vũ Trình cử động Quý Thính xuống thì Đàm Vũ Trình cũng tỉnh dậy ngả trông buồn ngủ và mệt mỏi
Mộng Gia ở bên ngoài gọi một tiếng ngước mắt lên Mộng Gia giơ tay ném chai nước khoáng Đàm Vũ Trình vô thức nhận lấy đó Mộng Gia liền rời
Quý Thính đặt tấm bưu cuốn sách cầm bút lên bắt đầu làm bài tập về nhà một cách lơ đãng
Ngày hôm đó là chuyện ngoài ý Đó cũng là bí mật ngoài ý vô tình tiết lộ của cô
Sau đó Thư Tiêu trở trường học trở thành một đôi với Đàm Vũ Trình Thỉnh thoảng Mộng Gia đến tìm Đàm Vũ Trình thỉnh thoảng cũng đến gặp Quý Thính cùng cô xem bóng rổ chen giữa Quý Thính và Vu Hy ôm cánh tay hai cùng mua kem và cùng ăn Mộng Gia Quý Thính gì về ngày hôm đó cũng mở miệng hỏi han gì Cũng phách lối chất vấn vv… họ hòa thuận với
Có lẽ lúc đó Mộng Gia cũng biết Quý Thính thích Đàm Vũ Trình nhưng Đàm Vũ Trình thích cô Đàm Vũ Trình thích Thư Tiêu
Không chuyện gì liên quan đến Quý Thính cũng chuyện gì xảy với cô
“Đến lượt đấy” Vu Hy ở bên cạnh nhắc nhở Quý Thính cầm lấy bình nước trái cây xoay một vòng trùng hợp là lặp lần xoay đến Long Không Long Không về phía Quý Thính chọn thật
Tuổi càng lớn càng ít sợ sự thật và càng sợ mạo hiểm hơn Người trưởng thành cần thể diện
Quý Thính mỉm hỏi một câu tương đối an hỏi mấy năm nay nguyện vọng gì đạt nhất
Long Không suy nghĩ một chút : “Là kết hôn tìm một thích hợp để kết hôn”
Vu Hy ở một bên vỗ tay cô cần hỏi cô cũng mong như Mộng Gia nhấp một ngụm cà phê lẩm bẩm: “Kết hôn gì vui Sao các chỉ nghĩ đến việc kết hôn ”
Vu Hy và Long Không cô cần hiểu
Cô nhàn nhạt liếc Đàm Vũ Trình : “Sao tớ hiểu… tìm đúng mới thể kết hôn”
Đáng tiếc là Đàm Vũ Trình đang tựa lưng ghế lau sạch tay bấm điện thoại trả lời tin nhắn tham gia chủ đề lẽ cũng cần tham gia Anh đã quen với việc tuỳ ý dì Tiêu cũng thể làm gì
Kết thúc bữa ăn khuya cũng là lúc nửa đêm đã gần 0 giờ một số công ty trong tòa nhà văn phòng Trác Duyệt vẫn còn sáng đèn còn tối đen đường phố Lê Thành cũng bước màn đêm tịch mịch chỉ vài bộ lác đác Trong các cửa hàng ở khu chỉ còn “Hoàng hôn” là vẫn sáng đèn khi Vu Hy và Long Không giúp Quý Thính dọn bàn xe của Mộng Gia đến đón đậu ở lối cách cửa xa đánh lái đầu
Mộng Gia cầm chiếc túi đắt tiền của lên mở cửa bước ngoài thì gặp Đàm Vũ Trình vứt rác về Mộng Gia mặt Đàm Vũ Trình mái tóc xoăn xõa ngang eo ngẩng đầu chuyện với qua tấm kính biết họ đang cái gì
Đàm Vũ Trình đút một tay túi quần đêm khuya đôi mắt tối đen như mực nhưng do ánh sáng ngược nên vẻ lạnh lùng
Vu Hy dựa sát gần Quý Thính : “Tối nay là trận chiến của Mộng Gia Cậu xin Thật thách cũng là của Mộng Gia Cậu biết thái độ hiện tại của Đàm Vũ Trình đối với Thư Tiêu vẻ như lần Mộng Gia đã va tường ”
Long Không ở một bên lắc đầu liếc Quý Thính Quý Thính mím môi mắt của Long Không cúi đầu thu dọn
Mộng Gia chặn Đàm Vũ Trình ở cửa lâu ít lời Vu Hy và Long Không giúp Quý Thính dọn bàn xong lấy đồ của họ đẩy cửa rời Vu Hy cần Long Không đưa về vì cô lái xe Họ mở cửa ngoài thấy Mộng Gia với mái tóc xoăn tung bay đang bước đôi chân dài như đôi đũa đôi giày cao gót mảnh mai về phía xe bảo mẫu
Long Không và Vu Hy tạm biệt Đàm Vũ Trình đang châm thuốc thấy họ thì gật đầu
Anh cạnh tấm kính bên ngoài Hoàng Hôn lưng về phía Quý Thính bờ vai rộng và đôi chân dài khói lượn mờ mờ Quý Thính phòng nghỉ lấy áo khoác của đến quầy cầm túi xách nhỏ tình cờ thấy chiếc túi Mộng Gia đưa cô cầm túi mua sắm màu trắng lên tắt hết đèn trong cửa tiệm Nương theo ánh đèn đường bên ngoài Quý Thính đẩy cửa khóa cửa
Sau khi khóa cửa cô sang thì thấy Đàm Vũ Trình đang tựa cửa kính tuỳ ý bấm điện thoại bên miệng còn ngậm điếu thuốc
Tim Quý Thính đột nhiên đập thình thịch cô về phía : “Anh ”
Đàm Vũ Trình ngước mắt lên: “Em định ”
Quý Thính mặt đối mặt với trong ngực còn ôm áo khoác của nhịp tim đập mạnh cô : “Anh ”
Đàm Vũ Trình cất điện thoại cô: “Em cứ ”
Nhìn một lúc như thể đoán suy nghĩ của đối phương Đàm Vũ Trình thẳng : “Về chỗ của em ”
Quý Thính lắng tay vẫn cầm chiếc áo khoác thơm mùi gỗ mun tiến về phía : “Đi thôi”
Cô rẽ cầu thang Đàm Vũ Trình theo khi bước thang máy dập tắt điếu thuốc trong thang máy yên tĩnh Quý Thính ở mặt chút tò mò biết Mộng Gia đã gì với lâu như nhưng cũng biết hoặc thể do cô sợ tăng thêm phiền não cho chính
Vào cửa
Quý Thính thay giày để chiếc túi nhỏ và túi mua sắm lên tủ giày khi cô Đàm Vũ Trình cũng thay giày xong ngước mắt lên dùng đầu ngón tay nới lỏng cổ áo giây tiếp theo ôm cô lòng một tay giữ lấy eo dẫn cô về phía
Tim Quý Thính đập thình thịch chống tay lên vai đèn ở lối mờ ảo hai cơ bắp lòng bàn tay cô nặng nề và vững vàng trong khi lòng bàn tay của Đàm Vũ Trình dần dần đưa lên nắm chặt vòng eo thon gọn của cô
“Chúng đã gặp mấy ngày ” Anh nhẹ nhàng hỏi
Quý Thính nhịn nuốt khan : “Ba ngày cũng tăng ca ”
“Ừm”
Anh gật gật đầu xuống khuôn mặt cô Quý Thính đỡ vai như thế cảm thấy chút phòng nhưng cũng chút nóng lòng đón nhận cánh tay của Đàm Vũ Trình đột nhiên dùng lực kéo cô lòng giây tiếp theo cúi đầu hôn lên đôi môi đỏ của cô Quý Thính ghé trong vòng tay thở nóng bỏng của nuốt chửng nâng cằm lên để lộ cần cổ thon dài trắng nõn
Anh m út lấy môi cô bàn tay còn đưa lên lướt qua cổ cô xuống chạm cúc áo trượt một cách dễ dàng
Quý Thính co rụt bả vai nụ hôn của Đàm Vũ Trình dần dần hướng xuống ngậm lấy vành tai bên tai cô điều gì đó khiến lỗ tai Quý Thính nóng bừng đó cô bế lên
Đến bên ghế sô pha Quý Thính chống đầu gối lên ghế sô pha lên đùi Đàm Vũ Trình thẳng hôn cô
Toàn thân cô run rẩy đôi mắt ươn ướt chiếc váy chữ A bó sát đùi để lộ đôi chân dài trắng nõn Quần của Đàm Vũ Trình thứ gì đó siết chặt đưa tay lấy một hộp nhỏ từ trong túi quần tùy ý ném sang bên cạnh một tay ấn giữ cổ ngậm lấy môi cô trong miệng đầu ngón tay Quý Thính run run nhưng vẫn vươn tay cởi cúc cổ áo sơ mi của
Đàm Vũ Trình nhận rời khỏi đôi môi đỏ mọng của cô cụp mắt
Đầu ngón tay thon dài trắng nõn đặt lên nút áo lật qua lật khóe môi Đàm Vũ Trình nhếch lên hai tay vòng eo cô cúi về phía dán môi cô : “Có qua ”
Xoẹt______
Sau đó Quý Thính đặt sô pha ôm lấy cổ từng giọt mồ hôi lăn xuống cơ bụng của đàn ông nhỏ xuống làn da non mịn nâng eo cô lên cúi một lần nữa chặn đôi môi đỏ mọng của cô đầu ngón tay cô tự chủ mà nắm lấy bờ vai
Đệm ghế sofa lún xuống
Cô thở cánh môi chỉ cắn mà còn chính cô cắn Đàm Vũ Trình ấn chóp mũi cô nheo mắt hỏi: “Em từng thích ai ”
“Tôi biết ”
Cơ thể Quý Thính nháy mắt cứng trong bóng tối trong mắt hiện lên một tầng sương mù mỏng Đôi mắt họ
Đàm Vũ Trình nhịn nữa một bên ngậm lấy vành tai cô một bên tấn công: “Vậy hỏi lần nữa hiện tại em còn thích ”
Quý Thính ôm lấy cổ trả lời chỉ thể run rẩy gấp gáp đến căng thẳng nhịn nghiến răng nghiến lợi thấp giọng mắng một câu
“Em thả lỏng một chút ”
Quý Thính nghẹn ngào : “Tôi đã cố gắng để thả lỏng ”
Đàm Vũ Trình nheo mắt hôn lên môi cô thuận tay xuống để cô thả lỏng đó mơ hồ ngửi thấy mùi nước hoa bên tai hương thơm nồng nàn quyến rũ cắn vành tai cô để dấu vết
“Em vẫn dùng nước hoa Lục Hải tặng ”
Quý Thính mơ mơ màng màng chìm đắm trong vòng tay căn bản thể trả lời chỉ gật đầu
Bàn tay Đàm Vũ Trình ấn d ái tai thơm mùi nước hoa lên cổ cô xoa đầu ngón tay cúi đầu cắn tạo dấu hằn cổ cô Cùng với sự đụng chạm mềm mại của cô dần mất chút sức lực nghịch nghịch mái tóc ướt đẫm cô trong ngực dù đã thấm mệt nhưng vẫn ôm lấy cổ buông
Những giọt nước vai và cổ trượt xuống rơi xuống bên cánh môi cô cô nhẹ nhàng dựa môi vết cắn mới của chính âm thanh phát nhẹ nhàng nhưng vô cùng êm tai
Yết hầu của Đàm Vũ Trình di chuyển như một lưỡi dao dán lên môi cô hôn từng chút một Móng tay cô trượt mạnh vai để những vết móng nông sâu cô ôm chặt lấy xoa xoa cổ mắt là một tầng nước cùng mồ hôi Anh giữ cổ tay cô trong lòng bàn tay dùng sức để dấu vết
Đêm nay thật sâu
Cả đêm Quý Thính mơ mơ màng màng lúc hôn cô vô thức ngẩng cổ lên nhận thở nóng hổi của cô mở mắt vô số lần trong bóng tối đôi lông mày của lần bắt gặp ánh mắt của Đàm Vũ Trình nghiêng đầu ghé sát tai cô
“Đi tắm nhé”
Quý Thính khẽ gật đầu
Một giây tiếp theo Đàm Vũ Trình bước xuống ghế sô pha bế ngang cô lên phòng tắm
Người đàn ông bật vòi hoa sen đỉnh đầu đặt cô vòi hoa sen dựa tường Quý Thính vô cùng mệt mỏi vịn vai nước nóng trút xuống hai Đàm Vũ Trình cúi đầu đó nâng mặt cô lên hôn lên môi cô xâm chiếm lần nữa một cách dễ dàng
Lần tắm tắm đến muộn
Lúc Quý Thính mệt tới mức cử động Đàm Vũ Trình bế tựa lưng ghế sô pha lười biếng với : “Tôi ăn chút gì đó”
Đàm Vũ Trình mặc chiếc áo sơ mi hôm nay cài cúc : “Muốn ăn gì”
Quý Thính lắc đầu: “Tôi biết chỉ là đói”
Đàm Vũ Trình rót một ly nước tới đưa cho cô cạnh cô lấy điện thoại bàn mở đưa cho cô chọn đồ ăn Quý Thính uống nước khuôn mặt của ly nước ban nãy mơ mơ màng màng nhưng bây giờ nghĩ tất cả đều là nóng cơ thể và mồ hôi của còn những giọt nước lấm tấm bụng cơ bắp
Cô uống từng ngụm nước
Sau khi Đàm Vũ Trình gọi đồ ăn xong nghiêng đầu cô ánh mắt hai chạm Quý Thính nắm chặt chiếc ly cô đang mặc một bộ đồ ngủ rộng rãi dấu vết của để cổ thể che giấu
Sắc mặt Quý Thính càng nóng hơn: “Anh cái gì ”
“Không em cũng đang ” Đôi môi Đàm Vũ Trình cong lên
Quý Thính nhịn đá một cái khẽ một tiếng lỗ tai Quý Thính càng nóng lên lúc điện thoại di động đặt bàn reo lên là của Quý Thính màn hình sáng lên hiển thị cuộc gọi đến Quý Thính : “Lấy giúp ”
Đàm Vũ Trình lấy điện thoại di động đưa cho cô liếc thấy gọi là Vu Hy Quý Thính nhận máy lập tức ấn nút xanh trả lời Vu Hy ở đầu bên : “Cậu vẫn ngủ ”
Quý Thính chút áy náy: “Ừ cũng ngủ hả”
“Tớ ngủ tìm tâm sự nên thử gọi điện cho ” Vu Hy ở đầu bên thở dài Quý Thính thấy tiếng thở dài của cô sợ bạn đang nghĩ đến Chu Chiếm coi như mấy năm nay cô bạn chỉ một như thế Vu Hy càng để ý nhiều Quý Thính do dự một chút “Có đang nghĩ đến…”
Chu Chiếm
“Chỉ một chút thôi” Vu Hy xoay thở dài ôm một cái gối trong ngực
Lúc chuông cửa vang lên hẳn là thức ăn đã giao tới Quý Thính thấy Đàm Vũ Trình dậy lấy Vu Hy ở trong điện thoại hỏi: “Muộn như ai bấm chuông cửa nhà thế”
Quý Thính : “Tôi gọi đồ ăn khuya”
“Ồ”
Đàm Vũ Trình nhận lấy đồ ăn đặt lên bàn ghế sô pha mở bên trong cháo và một ít đồ ăn kèm đúng là món mà Quý Thính Quý Thính càng đói bụng hơn đang định ăn chuyện với Vu Hy thì Vu Hy đã lên tiếng
“Này tối nay từng thích Người là ai Tớ thật sự tò mò”
Câu chỉ phát qua ống mà nãy Quý Thính còn vô tình chạm loa âm thanh trực tiếp khuếch đại Trước mặt là Đàm Vũ Trình đang chống khuỷu tay lên đầu gối bưng cháo cầm thìa ăn
Vu Hy ở bên đó còn định tiếp tục hỏi: “Là bạn cùng lớp của chúng Hay là…”
Quý Thính lập tức ngắt lời: “Chuyện đã lâu ”
Vu Hy dừng ồ một tiếng
Quý Thính thả chân dài xuống ghế sô pha đến gần bàn trà: “Tớ đói đồ ăn khuya đã giao đến lần chúng chuyện nhé”
“Được ăn ”
Quý Thính cúp điện thoại vẻ bình tĩnh cúi bưng bát cháo lên một bàn tay từ bên cạnh đưa những ngón tay thon dài khéo léo mở một gói đồ ăn kèm đổ bát giúp cô Giọng thản nhiên của Đàm Vũ Trình vang lên lưng cô: “Tôi cũng tò mò”
Tim Quý Thính đập thình thịch cô
Đàm Vũ Trình nhướng mày cổ áo sơ mi mở rộng đó vẫn còn vết cào của cô trong ánh sáng mờ ảo đầu ngón tay cầm mép bát cô
Ánh sáng mờ ảo Quý Thính cầm lấy thìa đầu ngón tay siết chặt cô thẳng : “Cái gì”
Đàm Vũ Trình nhíu mày
Quý Thính mím mím môi nhẹ giọng hỏi: “Rất quan trọng ”
Đàm Vũ Trình cầm thìa lên nhàn nhạt : “Không quan trọng lắm chỉ là tò mò thôi”
“Là Người đó ở Lê Thành ”
Anh cầm thìa lên chuẩn ăn cháo nóng phả lông mày cổ và cổ áo khiến cảm giác lười biếng hình như chỉ hỏi vì tò mò mà thôi trong mắt cảm xúc vẫn bình tĩnh giống như lúc trêu chọc cô và Lục Hải Quý Thính mắt trong đầu nhiều cảm xúc khác cô sợ sẽ biết
Anh là cô từng thích
Cô chỉ định nghĩa giai đoạn phát triển bất ngờ là sự dây dưa tạm thời ràng buộc nào khác và thể dừng bất cứ lúc nào Nếu như biết thể sẽ sớm kết thúc mối dây dưa đồng thời cán cân chắc chắn sẽ mất cân bằng vị thế quan hệ giữa hai sẽ thay đổi mạnh mẽ cho nên thể biết
Quý Thính giỏi dối nhưng vẫn bình tĩnh : “Không biết ở đây chúng đã lâu liên lạc”
Anh ăn cháo trả lời
Quý Thính thấy như giây tiếp theo đến gần cố ý hỏi: “Không đang ghen đấy chứ”
Đàm Vũ Trình cô tiến gần cổ áo trượt khỏi vai để lộ làn da trắng đầy dấu vết yên lặng chằm chằm khuôn mặt cô mấy giây mới : “Nếu ghen thì ”
Quý Thính ghế sô pha siết chặt đầu ngón tay