Phù Dung Sớm Nở Tối Tàn - Chương 21
Quý Thính kéo chăn lên : “Tớ tắm ”
“Có mùi thơm của gỗ mun đặc biệt là ở quanh cổ” Vu Hy ngửi cổ cô Quý Thính khựng Mùi nước hoa gỗ mun là mùi mà Đàm Vũ Trình sử dụng buổi tối ôm cổ cô nghĩ tới đây hai bên tai cô càng trở nên nóng hơn Vu Hy lẩm bẩm: “Kỳ lạ mùi giống mùi nước hoa của Đàm Vũ Trình…”
Quý Thính dám gì vỗ vỗ Vu Hy : “Ngủ ”
Vu Hy ừ một tiếng đó suy nghĩ một lúc : “Đàm Vũ Trình dùng loại nước hoa tớ thấy nó hợp với giọng điệu thì lạnh lùng nhưng cố ý hớp hồn Có một từ để gọi cái đó là…”
“Thợ săn cao cấp đúng chính là thợ săn cao cấp”
Quý Thính kéo chăn bông của cô dỗ dành: “Ngủ ”
“Được ” Vu Hy vùi hõm cổ Quý Thính ngửi thấy mùi thơm của gỗ mun Quý Thính cảm thấy hổ dùng mu bàn tay lau cổ Vu Hy mơ mơ màng màng thêm một câu: “Có điều Đàm Vũ Trình quan hệ với thật đấy Cậu dường như coi là bạn”
Quý Thính một lúc khẽ ừ một tiếng
–
Sáng sớm hôm
Điện thoại của Vu Hy đã hơn 30 cuộc gọi hơn 50 tin nhắn WeChat tất cả đều do Chu Chiếm gọi và gửi tới Vu Hy tỉnh dậy với mái tóc rối bù cầm điện thoại lên thấy những tin nhắn và cuộc gọi đến ngược cô chợt cảm thấy trong lòng thật bình tĩnh
Vu Hy Quý Thính đang pha cà phê : “Bỏ tiên kiếm tiền cho cái đã”
Quý Thính mang cà phê tới mặt cô : “Cậu cũng đừng vội vã kết luận chỉ cần bình tĩnh thì mọi chuyện sẽ thôi”
“Còn tớ mới hai mươi tám chứ bốn mươi tám tớ còn trẻ” Vu Hy bấm điện thoại gửi tin nhắn cho Chu Chiếm đó cất điện thoại cầm cà phê lên uống
Tin nhắn đã gửi quả nhiên Chu Chiếm bên đã chịu im lặng trả lời
Quý Thính biết Vu Hy đã nhắn cái gì nhưng cuối cùng cô cũng bình tĩnh cô cũng cảm thấy yên tâm
Uống xong ly cà phê Quý Thính cửa hàng còn Vu Hy thì về khách sạn vội vàng thu dọn một phen Quý Thính lấy chìa khóa xe tủ giày Vu Hy thoáng qua kinh ngạc : “Xe của Đàm Vũ Trình”
Quý Thính ừ một tiếng xỏ giày ngoài
Vu Hy trở tay đóng cửa xách theo chiếc túi nhỏ : “Không tệ nha còn để chìa khóa xe cho ”
Quý Thính đến thang máy: “Tối qua uống rượu”
“À uống rượu xong thì tìm ” Vu Hy đầu Quý Thính Quý Thính liếc Vu Hy “Kỳ lắm hả”
Vu Hy dừng một chút mỉm : “Không kỳ”
Chỉ điều
Đàm vũ Trình và Quý Thính vốn mối quan hệ Bố mẹ hai họ còn quen biết và luôn thân thiết với khác làm gì đãi ngộ như Quý Thính Vu Hy biết tại ý nghĩ buồn như
Quý Thính đưa Vu Hy đến khách sạn
Khi đỗ cửa khách sạn Quý Thính với Vu Hy: “Nhớ cảm ơn nam đồng nghiệp đã ở cùng đêm qua nhé”
Vu Hy suy nghĩ một chút đó mới phản ứng : “A là học trò nhỏ ”
“Tớ nhớ ”
“Tạm biệt” Cô vẫy tay với Quý Thính
Quý Thính xua tay khởi động xe Vu Hy tại chỗ theo Xe của Đàm Vũ Trình đen tuyền mọi gọi bằng cái tên côn đồ mặc vest và đắt tiền bình thường khó thể mua Lúc Quý Thính mở cửa xe vẫn còn ngửi thấy mùi xe mới
–
Hai ngày tiếp theo Đàm Vũ Trình chút bận rộn Chiếc xe vẫn luôn đậu ở gara của Quý Thính Tháng 11 thời tiết vẫn nóng nực mùa đông ở Lê Thành đến muộn nhưng ban đêm thì dài hơn
Hôm nay khi ăn cơm tối xong đèn mới thắp sáng lên
Quý Thính cầm một miếng bánh mousse socola bước ngoài cửa tiệm mở Mộng Gia mặc một cái áo dây cùng với quần jean đeo kính râm bước trong tay xách theo một chiếc túi mua sắm cao cấp dùng đầu ngón tay tháo kính râm xuống tủm tỉm Quý Thính: “Đã lâu gặp bạn yêu ”
Quý Thính sửng sốt vài giây đó mỉm : “Gần đây công tác với mẹ ”
“Có tớ với bà hai ba ngày chút nhàm chán nên về ” Mộng Gia đặt túi mua hàng lên quầy “Cho đó xem thử thích ”
Bên trong túi mua sắm là một chiếc túi sang trọng cao cấp
Quý Thính một cái : “Rất nhưng đắt quá”
“Ây dà mommy của tớ đã mua nó khi bà nước ngoài miễn nhiều loại thuế nên rẻ lắm Tớ cũng mua cho Vu Hy một chiếc” Mộng Gia móc kính râm lên cổ áo chiếc bánh mousse sô cô la tay cô: “Tớ ăn cái ”
Cô một chút khách khí nào
Quý Thính chiếc bánh đ ĩa đẩy cho cô : “Đây”
“Cám ơn” Mộng Gia nhận lấy bánh ngọt tới bàn bên xuống Quý Thính lấy túi mua hàng quầy đặt lên ghế sô pha bên cạnh Cô hỏi Mộng Gia uống cà phê Mộng Gia cà phê đá kiểu Mỹ
Cô xoay pha đồ uống cho Mộng Gia
Tiểu Chu nghiêng thăm dò : “Chị Thính bạn cùng lớp của chị thật xinh còn hào phóng nữa nha”
Quý Thính mỉm
Cô cúi đầu tiếp tục pha cà phê một lúc bưng một ly cà phê đá kiểu Mỹ bước ngoài đặt lên bàn Mộng Gia Mộng Gia gọi cô: “Ngồi xuống xuống”
Quý Thính xuống đối diện cô cô dùng nĩa chậm rãi ăn bánh mousse sô cô la một tay vẫn bấm điện thoại Mộng Gia ngước mắt Quý Thính : “Tớ gọi điện cho Vu Hy và Long Không gọi cua lớn và tôm hùm đất tối nay đóng cửa quán cùng ăn nhé “
Quý Thính sửng sốt: “Cậu đã gọi ”
“Ừm tan làm bọn họ sẽ đến đây” Mộng Gia đặt điện thoại xuống Quý Thính “ việc tớ cần giúp mời qua đây ăn cùng ”
Quý Thính trong lòng dự cảm nhưng vẫn hỏi như để xác nhận: “Ai”
“Đàm Vũ Trình” Mộng Gia chống cằm chớp mắt đưa tay nắm lấy đầu ngón tay của Quý Thính “Mau gọi điện thoại cho mời đến đây cùng ăn tối”
“Long Không gọi ” Quý Thính hỏi ngược
Mộng Gia nhún nhún vai “Gọi để đề phòng thì cũng gọi một cuộc chúng cứ ở đây chờ là ”
Đầu ngón tay của Quý Thính Mộng Gia kéo đôi mắt đeo kính áp tròng của Mộng Gia cô rút đầu ngón tay : “Để tớ thử xem”
“Đi ”
Mộng Gia tủm tỉm
Quý Thính dậy đến phía quầy nhấc điện thoại bên cạnh lên bấm ảnh đại diện của soạn tin nhắn
Quý Thính: Tối nay ăn khuya
Đàm: Ăn
Anh trả lời nhanh chắc Long Không đã với Quý Thính thở dài đặt điện thoại xuống ngước mắt lên gật đầu với Mộng Gia Khuôn mặt Mộng Gia sáng lên rạng rỡ
Còn mấy tiếng nữa cửa hàng mới đóng cửa cho nên Mộng Gia ở cửa hàng cho tới khi mặt trời lặn Cô dựa quầy sách đằng lật giở mấy cuốn tạp chí mái tóc xoăn gợn sóng xõa lưng tạo cho cô cảm giác lười biếng khí chất trông như một đại tiểu thư bẩm sinh Lúc cô và mẹ đến sống ở Nam An khi nhập học ở trường trung học Nam An lâu đã nhiều em trai vì cô mà theo làm tùy tùng
Tính cách cô từ đến nay luôn nóng bỏng và nhiệt tình mặt hiện rõ sự chán ghét đối với Thư Tiêu đặc biệt là khi biết Đàm Vũ Trình và Thư Tiêu ở bên suýt chút nữa Mộng Gia đã chạy đến gây sự Đàm Vũ Trình liếc nhẹ một cái cô liền dừng chân
Ở trong trường trung học cơ sở số 1 Nam An Đàm Vũ Trình cũng là ứng cử viên sáng giá
Mộng Gia là kẻ “thức thời mới là trang tuấn kiệt” đối đầu trực diện với Đàm Vũ Trình Lần lẽ vì tìm Đàm Vũ Trình nên mới nghĩ chiêu
Đến chín giờ Quý Thính bảo Tiểu Chu và Trương Dương tan làm hai bọn họ giúp dọn dẹp ngoan ngoãn rời Mộng Gia ngoài khi trở thì mang theo cua lông tôm hùm đất và một số món ăn kèm cửa hàng theo là Long Không và Vu Hy Long Không gõ gõ bàn Quý Thính: “Chào buổi tối”
Quý Thính mỉm : “Chào buổi tối”
Vu Hy đặt túi xách nhỏ xuống tới ôm lấy eo Quý Thính : “Tớ uống một ly latte làm cho tớ ”
Quý Thính kéo cánh tay cô : “Được xuống Long Không uống cái gì”
“Tôi cũng một ly latte”
Mộng Gia đầu : “Tớ 1 ly Americano”
“Được”
Quý Thính cầm lấy chiếc ly
Vu Hy và Long Không đến bàn bên chuẩn bao tay dùng một lần và thùng rác hai bàn gộp vặn thể sáu ba bọn họ xuống lấy đ ĩa dùng một lần đổ hết đồ ăn để lát nữa ăn mùi cay của tôm lấn át mùi thơm cà phê trong cửa tiệm
lúc chuông cửa vang lên
Quý Thính từ trong quầy pha cà phê ngước lên thấy Đàm Vũ Trình một tay cầm áo khoác đẩy cửa ánh mắt chạm mắt cô trong vài giây Quý Thính dừng một chút : “Tới ”
“Ừm”
Tầm mắt hướng về phía bên
Nhìn thấy Mộng Gia dậy vẫy tay chào nhẹ nhàng kéo cổ áo liếc Quý Thính thuận tay đưa áo khoác cho cô Quý Thính đặt ly xuống cầm lấy Đàm Vũ Trình ngước mắt lên giọng điệu bình tĩnh: “Cậu biết cô đến đây”
Quý Thính mắt cảm thấy chút chột
Đàm Vũ Trình xoay tới Long Không lập tức kéo ghế cho Đàm Vũ Trình lấy chân khều ghế xuống cách đó xa là Mộng Gia Mộng Gia đưa găng tay dùng một lần cho Đàm Vũ Trình thản nhiên cầm lấy Long Không hỏi: “Tối nay tâm trạng nhỉ”
Long Không : “Tớ mới xong việc Mộng Gia ít khi trở Lê Thành mới mời chúng ăn khuya”
Đàm Vũ Trình xong tùy tay bóc vỏ tôm
Mộng Gia chớp mắt hy vọng sẽ ngẩng đầu cô một cái Trong thời gian cô theo đuổi mãnh liệt như còn gây rắc rối trong công ty của quả thật cho lắm cho nên mới triệt để tránh mặt cô như Cô cần phá vỡ cục diện nên hô lên: “Đàm Vũ Trình”
Đàm Vũ Trình tựa lưng ghế dùng đôi chân dài dẫm lên lan can bàn giọng điệu thản nhiên : “Nói”
Mộng Gia khuôn mặt góc cạnh của mím môi: “Không gì chỉ gọi một tiếng thôi”
Đàm Vũ Trình khẽ
Quý Thính đem áo khoác của cất trong phòng nghỉ ngoài cà phê cũng đã chuẩn xong cô bưng tới mặt bọn họ đưa cho mỗi một ly Vu Hy kéo tay cô xuống cạnh cô tình cờ đối mặt với Đàm Vũ Trình
Đàm Vũ Trình giơ tay di chuyển cái đ ĩa bàn ném thịt tôm đã bóc vỏ Nhẹ nhàng bâng quơ mà liếc cô một cái
Quý Thính đeo bao tay ăn tôm ngay mà cầm con cua lông mở Long Không lập tức đưa cho cô bộ dụng cụ và dặn dò: “Mở nó từ đây ”
Quý Thính cúi đầu làm theo
Vu Hy bên cạnh Quý Thính đến gần Quý Thính : “Đàm Vũ Trình đối với Mộng Gia thật là lạnh nhạt nha”
Quý Thính mở vỏ cua gì
Bầu khí trong bàn ăn cũng đến nỗi tệ Long Không đang trò chuyện với Đàm Vũ Trình Mộng Gia thành thật hơn nhiều cô uống cà phê thỉnh thoảng đưa tay gắp con tôm mấy đàn ông bọn họ bóc vỏ ở đ ĩa Những cái cô gắp đều là do Đàm Vũ Trình bóc vỏ Mi mắt cô cong cong ăn mỉm Quý Thính bóc con cua lông ăn liền hỏi: “Bạn yêu ăn ngon ”
Quý Thính dùng thìa nhỏ thọc miếng thịt ậm ừ : “Rất ngon”
Cô đập nát vỏ một chiếc chân cua khác đặt lên đ ĩa tiện tay gắp con tôm mà Đàm Vũ Trình bóc vỏ cho miệng Đàm Vũ Trình nhặt những chiếc chân cua cô bỏ lấy thịt cua khỏi vỏ
Nhìn thấy Đàm Vũ Trình đang ăn Mộng Gia lập tức chống cằm chớp chớp mắt : “Là đặc biệt từ Trừng Hải gửi đến mới hạ cánh mấy canh giờ”
Vu Hy cảm thán : “Đi theo đại tiểu thư đúng là lúc nào cũng thể ăn nhiều món ngon nha”
“ lúc nào mọi ăn thì cứ cho tớ biết”
Những lời là Mộng Gia với Vu Hy nhưng ánh mắt đang về phía Đàm Vũ Trình Đàm Vũ Trình lười biếng dựa lưng ghế cũng đáp ánh mắt và lời của cô
Lúc Vu Hy mỉm : “Này chi bằng chúng chơi trò chơi ”
Mộng Gia là đầu tiên giơ tay tán thành
Long Không cũng hứng thú Quý Thính dùng khăn giấy lau tay Vu Hy Đàm Vũ Trình cầm lấy cà phê uống Vu Hy ho khan : “Thật thách trò cũng lâu chúng chơi”
Mộng Gia gật đầu : “Được chơi trò ”
Vu Hy Quý Thính mỉm lên đến phía quầy tìm một chai nước trái cây mở Bọn họ dọn dẹp đống bừa bộn bàn đặt chai nước trái cây xuống
Vu Hy là đầu tiên xoay cái chai xoay trúng Mộng Gia
Mộng Gia trợn to hai mắt : “Tớ chọn thật”
Vu Hy Quý Thính và Long Không đều chút kinh ngạc bọn họ vốn cho rằng nếu Đàm Vũ Trình mặt tại hiện trường nhất định cô sẽ chọn thách ai thể ngờ rằng cô chọn thật Vu Hy : “Được tớ hỏi hiện tại trong lòng đang nghĩ tới nào gì với đó”
Mộng Gia đưa mắt Đàm Vũ Trình
Đàm Vũ Trình khoanh tay đôi chân dài dang rộng tư thế ngang ngược khó thuần chằm chằm Mộng Gia
Mộng Gia nuốt nước bọt mặt chút đỏ lên nhưng nhất định cô chằm chằm : “Điều tớ đang nghĩ đến là… tớ tớ xin vì đã gây rắc rối cho công việc của vài ngày đừng giận nhé”
Khóe môi Đàm Vũ Trình khẽ nhếch lên
“Ồ”
Thái độ của rõ ràng
Mộng Gia gật đầu: “Đây chính là điều với ”
Đàm Vũ Trình gì
Vu Hy thấy : “Được tới lượt Mộng Gia”
Mộng Gia lập tức hưng phấn cô chằm chằm chai nước trái cây dùng đầu ngón tay đã sơn móng cầm lấy thân chai đó nhẹ nhàng xoay nó trong ánh mắt đầy mong đợi của cô đúng như dự đoán miệng chai nước trái cây hướng về phía Đàm Vũ Trình
Quý Thính hít sâu một
Đàm Vũ Trình liếc miệng chai nước tỏ vẻ thích Mộng Gia ho khan mấy cái hỏi: “Muốn chơi thật thử thách”
“Nói thật”
Đàm Vũ Trình ngước mắt lên
Mộng Gia mắt nín thở hỏi: “Có ai mà thể quên ”
Những lời tim Quý Thính cũng theo đó đập thình thịch cô yên lặng Đàm Vũ Trình Đàm Vũ Trình chậm rãi thả con tôm hùm đang cầm tay ánh mắt trầm lặng của mọi : “Có”
Quý Thính vô thức cắn răng siết chặt chiếc thìa trong tay
Mọi ở tại đó khỏi nghĩ tới Thư Tiêu cũng là lần đầu tiên thừa nhận
Mộng Gia nghiến răng nghiến lợi biết rõ còn cố hỏi: “Đó là ai”
Đàm Vũ Trình bỏ thịt tôm cái đ ĩa gần đó lười biếng : “Đây là câu hỏi thứ hai ”
Mộng Gia lập tức im lặng ánh sáng trong mắt dường như vụt tắt lúc
Vu Hy thở dài một chút chọc chọc Quý Thính Quý Thính hồn cúi đầu tiếp tục im lặng dùng thìa múc thịt trong chân cua Long Không phá vỡ sự im lặng : “Anh Trình đến lượt ”
Đàm Vũ Trình tháo đôi găng tay dùng một lần bàn tay thon dài cầm chai nước trái cây xoay nó
Miệng chai nước trái cây chậm rãi chỉ Quý Thính Đàm Vũ Trình ngước mắt lên gõ đầu ngón tay lên bàn Quý Thính ngẩng đầu mắt đêm nay đèn trong cửa hàng đã bật hơn một nửa màu sắc tương đối ấm áp
hai cái bàn ở cạnh quầy sách nên đổ chút bóng
Tim Quý Thính đập chậm
Đàm Vũ Trình nhướng mày hỏi: “Cậu đã từng thích ai ”
Quý Thính chiếc bàn nhỏ cô mơ hồ thấy bóng dáng trong mắt đối phương Quý Thính im lặng vài giây bình tĩnh trả lời: “Từng ”
Từng
Những còn đều ngạc nhiên mở to mắt
Đàm Vũ Trình ngửa cô gật đầu
Vu Hy che miệng kinh ngạc lay bả vai Quý Thính: “Trời ạ là thật ”
Quý Thính đầu Vu Hy nhẹ nhàng mỉm : “Tất cả đều đã là quá khứ ”
Long Không Quý Thính với ánh mắt tò mò
Mộng Gia chống cằm lặng lẽ Quý Thính nhiều tò mò cô liếc mắt Đàm Vũ Trình Đàm Vũ Trình cầm ly cà phê đã thấy đáy lên biểu cảm cũng gì
Giống như hề tò mò quan tâm đ ến mà Quý Thính thích Mà đúng là cũng gì đáng để ý đến Anh đối với Quý Thính cũng giống như là em gái là bạn bè duy chỉ là tình yêu
Quý Thính bắt gặp ánh mắt của Mộng Gia cô giả vờ bình tĩnh uống ly cà phê đã nguội bàn đến chuyện Mộng Gia sẽ biết chuyện Quý Thính đã từng thích Đàm Vũ Trình xem như một lần ngoài ý
Tiết tự học buổi tối ngày hôm hôm đó cũng thật là trùng hợp Trong lớp nhiều bạn học xin nghỉ Thư Tiêu hình như cũng xin nghỉ vì lý do trong nhà việc nên nhóm của bọn họ chỉ còn sáu thưa thớt Sau khi chơi bóng rổ cùng xong Phó Diên và Đàm Vũ Trình đầy mồ hôi trở lớp học Anh và Phó Diên trò chuyện dáng vẻ cà lơ phất phơ Quý Thính nhàn rỗi ở bên cạnh làm bài tập cô chép vài tên bài hát yêu thích của một tấm bưu xinh khi đó những bài hát cô yêu thích nhất đều là bài hát của Châu Kiệt Luân
Chỉ điều cô một trang các bài hát của Trần Dịch Tấn trong đó bài hát cô thích nhất là “Tình yêu dời ” tai của Đàm Vũ Trình thỉnh thoảng phát “Phù Hoa” của Trần Dịch Tấn cô liền dùng bút màu đỏ đánh dấu tên “Phù Hoa” làm cho nó đặc biệt bắt mắt Đàm Vũ Trình đang trò chuyện với Phó Diên thì liếc tình cờ thấy nên cầm lấy
Tấm bưu lúc đó còn dính đầy nước hoa cô xịt mùi nước hoa xộc thẳng mặt Quý Thính ngước mắt thấy sửng sốt một chút cô nắm chặt bút Đàm Vũ Trình thản nhiên từ xuống Tấm bưu chỉ tựa đề bài hát mà còn trích đoạn những câu thích nhất Quý Thính thấy chăm chú như nên cứ để đó tập trung làm bài tập thỉnh thoảng mới chú ý đến động tĩnh bên cạnh
Có một đề Quý Thính giải lâu nhưng giải chờ đến khi giải xong cô ngước mắt lên lớp học yên tĩnh thiếu niên bên cạnh càng im lặng hơn cô thì thấy đang bàn ngủ Trước khi chìm giấc ngủ chắc hẳn vẫn đang xem tấm bưu trong danh sách bài hát của cô hai tay vắt ngang bàn đầu ngón tay thì cầm tấm bưu
Khi đó nam sinh đeo một chiếc đồng hồ màu đen cổ tay cánh tay những đường gân hiện lên rõ ràng Anh ngủ ngon lành tóc mái che khuôn mặt bất cần đời của
Quý Thính mím môi tấm bưu cuối cùng cô lo tấm bưu sẽ rơi xuống sàn các bạn cùng lớp giẫm lên Vì thế cô dậy vươn tay qua bàn lấy tấm bưu tay đôi chân dài của dang rộng chỗ vốn đã chật hẹp đối với tay dài nên Quý Thính lần đầu với tới lấy lần thứ hai Càng di chuyển cô càng căng thẳng sợ đánh thức cũng sợ tấm bưu sẽ rơi xuống
Cô tập trung đủ sức lực dự định sẽ giải quyết trong một lần vì gần như nửa nghiêng tới nhanh chóng cầm lấy tấm bưu tấm bưu rời khỏi đầu ngón tay cuối cùng trong tay cô Cô thở dài một nhẹ nhõm chuẩn dậy xoay mặt hiểu đôi chân dài đẩy sang một bên ép đôi chân đang mặc váy đồng phục của Quý Thính
Một khắc làn da như xuyên qua lớp vải chạm Quý Thính nín thở dám cử động thiếu niên mặt nhưng vẫn đang ngủ say Cô mắc kẹt ở vị trí nhỏ hẹp giống như một tác phẩm điêu khắc
Đôi mắt tóc mái của cô khuôn mặt tim đập như sấm