Phù Dung Sớm Nở Tối Tàn - Chương 17
Khoá kéo của váy vẫn kéo hết Quý Thính đỏ mặt kéo khóa lên sơ vin chiếc áo xộc xệch eo đó cô phát hiện đồ lót của thấy cảm thấy phía đau tìm một lúc thì thấy nó ở cuối ghế sô pha vội vàng mặc Đi cửa lấy chìa khóa xe cẩn thận mở cửa Quý Thính cảm nhận bên ngoài gió đang thổi mạnh cô bước nhẹ nhàng đóng cửa
Gió lớn bên ngoài trời vẫn còn tối Quý Thính đồng hồ bốn giờ sáng Cô chỉnh trang áo sơ mi nhanh chóng xuống cầu thang lái xe trở về Trác Duyệt
Vào trong nhà
Quý Thính mới phịch xuống ghế sô pha kéo chăn điều hòa đắp lên mùi hương êm dịu trong phòng khiến cô tỉnh táo cũng thả lỏng một chút
Cô từng thích Đàm Vũ Trình khi họ còn học cấp 3 lúc vẫn đang cà lơ phất phơ thích trêu chọc Thư Tiêu cô bên cạnh trêu chọc cô bất cần đời kiêu ngạo vô tư cắn kẹo m út như thể đang hút một điếu thuốc và thành công ôm Thư Tiêu lòng cũng tại thời điểm đó cô dần dần thích
Mùa hè năm từng trèo tường ngã xuống nếm vị kẹo họ là những duy nhất Còn cả cô chỉ là của họ thì ngọt còn của cô thì chua
Cứ như cô thích hai năm chứng kiến cuộc chia tay bi thương của bọn họ Vào mùa hè mới cô nhận một trường đại học ở Kinh thị vô tình ở cùng một thành phố với Giống như mẹ cô vô tình kết bạn với mẹ và trở thành bạn thân
Cô và thân thiết hơn một chút suốt những năm đại học mối quan hệ giữa hai bà mẹ nhanh chóng phát triển cô và dần dần cũng gần gũi hơn tất nhiên điều cũng là do công lao của lớp trưởng Long Không yêu thích tổ chức mấy buổi họp lớp lôi kéo nhóm bạn từng học ở Nam An tụ tập cô dần dần trở thành thành viên trong nhóm bạn của Đàm Vũ Trình
Là bên phía chính vì điều mà cô đã thấy rõ ràng trong mấy năm nay trong mắt chỗ cho cô ngay cả cái bóng cũng nở hoa rực rỡ ngạc nhiên liếc đến lần thứ hai cô chỉ là một bạn ở bên cạnh Một bạn thân phân biệt giới tính dù ở cùng một chỗ qua đêm với cũng ý nghĩ gì
hiện tại sự cân bằng đã cô phá vỡ trong đêm nay
Sự hỗn loạn và chủ động lúc như một con dao treo đỉnh đầu cô bất cứ lúc nào cũng thể xé bỏ lớp mặt nạ Quý Thính phịch xuống ghế sô pha đầu gối che mặt cô mọi việc diễn như bình thường
Thật sự hy vọng hy vọng thể khoảnh khắc khi cô ám ảnh bởi nó lẽ trong lòng cô ôm tia hy vọng may mắn cũng chút tham lam tình yêu của Thư Tiêu giống như một quả bom khiến cô nổ tung thay đổi
Cô giống Mộng Gia những hy vọng xa vời
Thật sự nực
Chẳng biết trời đã sáng từ lúc nào Quý Thính đang cuộn tròn ghế sô pha nhúc nhích Tiểu Uyển gửi tin nhắn cô bé quên chìa khóa hỏi cô đã dậy cô bé lên lấy chìa khóa
Quý Thính đang ngủ chợt tỉnh táo trả lời cô bé: [Chị đưa em đến]
Sau đó cô đặt chiếc gối sang một bên chân trần bước xuống đất phòng lấy một bộ quần áo phòng tắm tắm rửa mãi đến khi nước nóng trút xuống cơ thể cô mới nhận cơ thể nhiều dấu vết Da của Quý Thính từ đến nay đều nhạy cảm môi và răng của lăn qua mọi nơi giờ cơ thể giống như dâu tây nở rộ
Đầu ngón tay của Quý Thính run lên cô dùng khăn lau những giọt nước
Bước khỏi phòng tắm da đỏ nóng vội vàng bôi chút kem che khuyết điểm lên cổ buộc mái tóc dài còn ướt dùng kẹp cá mập kẹp lấy chìa khóa xuống nhà
Cửa tiệm đã mở
Trương Dương tháo khẩu trang phía trong để làm món tráng miệng
Tiểu Uyển vươn vai ngáp dài một cái : “Chị Thính em gọi đồ ăn sáng ở McDonald’s chị ăn ”
Quý Thính đặt điện thoại di động góc tủ đeo tạp dề : “Cứ gọi chị sẽ trả tiền nhân tiện đặt một phần cho Trương Dương”
“Được ạ yêu chị chị Thính Nhân tiện Tiểu Chu hôm nay xin phép nghỉ Chị Thính chị nhận tin nhắn Cậu sợ chị xem điện thoại nên nhờ em với chị” Tiểu Uyển cầm điện thoại lên bấm
Quý Thính sắp xếp hạt cà phê : “Chị nhận tin nhắn em đã gửi lúc chị rời khỏi cửa hàng hôm qua”
“Ừm chị quên trả lời ”
“Ừ”
Khi đó cô đang mua đồ tạp hóa ở siêu thị tiểu khu của Đàm Vũ Trình cô qua định lát sẽ trả lời nhưng cuối cùng quên mất Cô đang đeo khẩu trang lông mi thỉnh thoảng chạm viền khẩu trang
Khoảng 9h30 sáng
Cửa tiệm dần dần các đơn giao hàng nhận hàng và dùng tại chỗ
Bận rộn cả sáng mãi đến giữa trưa Quý Thính mới thời gian cầm điện thoại lên xem tin tức gì khác ngoài việc đẩy APP Quý Thính điện thoại ở quầy một lúc mới từ từ đặt điện thoại xuống
Đối diện Trác Duyệt là toà nhà lớn Quý Thính tháo khẩu trang vuốt thẳng tóc mái tòa nhà nơi ánh nắng phản chiếu từ kính đầy bắt mắt cô từ từ thu ánh mắt
Bây giờ là hai giờ chiều
Quý Thính nhận tin nhắn của Lục Hải hỏi chi nhánh thứ hai đang dỡ tường đúng
Khi thấy cái tên Lục Hải cô sửng sốt một chút đó mới nhận dù còn liên quan đến chuyện tình cảm nhưng cô vẫn là bên B của sẽ quan hệ công việc
Cô trả lời: [Có đang đập tường]
Lục Hải: [Tình cờ cũng ở gần đây đến chi nhánh xem một chút em rảnh Nếu tới chúng bàn bạc một chút về vấn đề trang trí]
Quý Thính: [Được đợi một lát]
Cô giơ tay cởi tạp dề với Tiểu Uyển rằng trong cửa hàng bớt một sẽ bận Quý Thính bảo nếu bận quá thì gọi Trương Dương giúp Tiểu Uyển làm động tác đồng ý
Cô cầm chìa khóa xe ngoài lấy xe hướng về khu văn hóa
Ở đây nhiều cửa hàng vẫn đang sửa sang cửa hàng của Quý Thính là bận rộn nhất một số tầng hai hoặc ba đang sơn và lắp kính khi Quý Thính bước các bức tường bên trong đã đập bỏ bụi bặm nhiều
Lục Hải cầm bản thiết kế trong tay sang một bên trong ánh sáng lờ mờ sang
Quý Thính : “Cảm ơn vất vả ”
Khi ký hợp đồng Quý Thính đã giao phần trang trí cho xưởng vẽ của Lục Hải Lục Hải là nhà thiết kế cần đích thân đến xem mà vẫn tự đến biểu thị thành ý của bản thân Quý Thính vốn đã ngại giờ càng ngại hơn
“Tôi biết gì Đây là lần đầu tiên tham gia thiết kế loại cửa hàng cũng hy vọng thấy cảnh Hoàng hôn thành hình” Lục Hải cô trong bộ váy dài dáng vẻ thanh nhã khuôn mặt vẫn như trong lòng vẫn xao động nhưng lý trí biết rằng họ thể đến với làm bạn bè lẽ thành vấn đề
Anh chỉ bức tường với Quý Thính: “Em xem đã thay đổi nó và xin chủ nhà chừa một trống Tôi một ý tưởng mới”
Quý Thính theo đầu ngón tay chỗ đó dành một trống cho vật trang trí vốn dĩ bằng phẳng nhưng nếu đập vỡ thì sẽ còn nữa ánh mắt cô dịu dàng mỉm : “Có thể gian nhỏ như cứ sắp xếp là ”
Lục Hải Quý Thính “Vậy thì sẽ quyết định Ngoài nghĩ cây cột nên làm trần treo thì hơn chúng làm theo kiểu Syria để lộ cột ngoài cho lắm ở Lê Thành khá chú trọng phong thủy cột thường mang ý nghĩa trấn áp con ”
Quý Thính gật đầu: “Được vốn dĩ giữ một thời gian nhưng bây giờ xem diện tích quá nhỏ giữ sẽ trở thành một trở ngại”
“Chính là như ”
Quý Thính mỉm
Lúc một thợ gọi Quý Thính và Lục Hải tới Lục Hải lúc điện thoại tín hiệu ngoài máy tình cờ thấy Đàm Vũ Trình đang ở ngã tư với một chiếc xe điếu thuốc kẹp giữa các đầu ngón tay đóng cửa xe chiếc Porsche màu đen lái lướt qua lớp bụi mặt đất
Đàm Vũ Trình đưa điếu thuốc miệng đôi chân dài hướng về phía chạm ánh mắt của Lục Hải
Lục Hải lúc cúp điện thoại buông tay xuống chào hỏi: “Anh Đàm thật trùng hợp”
Đàm Vũ Trình ngước mắt dòng chữ “Hoàng hôn” lệch bên đó mới Lục Hải hỏi: “Anh Lục đến đây làm gì ”
“Xem cách trang trí” Lục Hải mỉm
Đàm Vũ Trình khuôn mặt tươi của Lục Hải ý tứ của nhà thiết kế nhà trang trí hiểu đầu ngón tay búng điếu thuốc ồ một tiếng
Lúc một bóng mảnh khảnh từ trong cửa tiệm bước Quý Thính mặc váy ngoài hướng về phía bóng lưng Lục Hải hỏi: “Anh gọi điện xong ”
Lời xuất hiện cùng với hình ảnh
Quý Thính ngước mắt lên thấy Đàm Vũ Trình đang ở lưng Lục Hải đàn ông cao lớn cầm điếu thuốc vẻ mặt chút gợn sóng cô trong lòng Quý Thính run lên
Lục Hải : “Xong thật trùng hợp gặp Đàm ở đây”
Anh nghiêng hiệu cho Đàm Vũ Trình ở phía Quý Thính mất cảnh giác lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi cảnh tượng tối qua mạnh mẽ hiện lên trong đầu cô bình tĩnh cố vẻ bình thường hỏi Đàm Vũ Trình: “Sao đến đây”
“Gặp khách hàng” Giọng của Đàm Vũ Trình thản nhiên điếu thuốc đầu ngón tay cũng tùy ý ngước mắt dòng chữ đó: “Chi nhánh thứ hai chọn ở đây”
Quý Thính ừ một tiếng: “Tôi từng làm ở khu cộng đồng văn hóa thử xem”
“Ồ”
Đàm Vũ Trình đưa điếu thuốc lên miệng cắn một cái liếc Lục Hải mặt cô ánh mắt hai chạm : “Buổi tối về công ty tìm thời gian chúng chuyện”
Đầu ngón tay của Quý Thính vẫn siết chặt
Cô gật đầu: “Được”
Đàm Vũ Trình lấy chìa khóa xe về phía bãi đậu xe bên
Tích tích
Tiếng mở cửa xe vang lên Quý Thính chợt tỉnh táo Lục Hải về phía cô : “Vừa thợ tìm chúng việc gì”
Quý Thính vội vàng về phía bãi đậu xe đó thu hồi ánh mắt theo Lục Hải : “Anh đang chuyện điện nước”
“Ồ điện nước nhất định làm ”
–
Sau khi bàn bạc với Lục Hải về việc trang trí thì trời đã tối nên họ ghé qua một quán mì hoành thánh gần đó để ăn tối lần Lục Hải cố ý chọn nhà hàng nữa Quý Thính cũng thích bữa tối giản dị bình thường như
Trong bữa ăn
Điện thoại của Lục Hải vang lên mấy lần mẹ gửi cho ảnh các cô gái là đối tượng xem mắt Quý Thính úp điện thoại xuống Quý Thính giả vờ như thấy dùng thìa múc canh
Ăn tối xong
Khu cộng đồng văn hóa đang thắp đèn cách trang trí của một cửa hàng ở đây đặc biệt bên ngoài cửa hàng là những ngọn đèn màu khổng lồ nhiều màu sắc giống như những ống khói mỗi lớp một màu Đây là điểm trung tâm của cộng đồng văn hóa
Quý Thính và Lục Hải đó một lúc Lục Hải : “Có thể sẽ tổ chức nhiều hoạt động ở đây”
Quý Thính gật đầu: “Nghe đang chuẩn cho giao thừa”
“Vậy ”
Lục Hải liếc Quý Thính : “Đêm giao thừa đến xem thử”
Quý Thính khẽ mỉm : “Được”
Sau đó hai bộ về Hoàng hôn công việc trang trí buổi tối hề dễ dàng nên hầu hết các thợ đều đã rời Quý Thính và Lục Hải ở ghế cửa trò chuyện một lúc mới rời khỏi cộng đồng văn hóa
Quý Thính và Lục Hải theo hai hướng khác một hướng về phía một cái đầu Quý Thính lái xe về Hoàng Hôn đẩy cửa Tiểu Uyển ngẩng đầu cô với vẻ mặt ranh mãnh chỉ phòng nghỉ: “Có đang tìm chị”
Đầu ngón tay Quý Thính nhảy lên đặt chìa khóa xe lên quầy đến phòng nghỉ ở cửa vài giây đẩy cửa bước
Trong phòng Đàm Vũ Trình đang dựa tủ lật qua cuốn sách cô để hộc tủ miệng còn đang cắn điếu thuốc tay áo xắn lên để lộ cánh tay rắn chắc Anh thấy động tĩnh thì nhướng mày nhưng vẫn lật một trang sách
Quý Thính mím môi đóng cửa tới đóng cửa sổ nhỏ duy nhất tóc rối cô giơ tay buộc xoay
Bụp
Đàm Vũ Trình đóng sách ngước mắt cô
“Ăn cơm ”
Quý Thính cách xa buộc tóc vài sợi tóc rơi xuống má cô ừ một tiếng im lặng một lúc: “Còn thì ”
“Ăn ” Anh thản nhiên nghiêng
Tim Quý Thính đập thình thịch cô hoảng hốt nhưng vẫn giả vờ vô cảm trong đầu cô hiện lên nhiều cảnh tượng trong đó cảnh cô thích cảnh Mộng Gia vì theo đuổi mà màng hình tượng nên làm như thế nào mới thể điềm nhiên như việc gì mới thể giấu giếm tâm sự
Đàm Vũ Trình đặt một tay lên quầy liếc cô Quý Thính chăm chú
Tư thế của Đàm Vũ Trình càng buông lỏng lật đầu ngón tay bóp điếu thuốc : “Tôi và Lục Hải em tính thế nào”
Quý Thính sửng sốt ngay cả đầu ngón tay đặt sang một bên chạm gấu váy cũng khựng
“Hay là em định coi như từng xảy chuyện gì” Đàm Vũ Trình ngước mắt lên tư thế gần giống như khoanh tay sự thả lỏng càng rõ ràng hơn thấy cảm xúc trong mắt nhưng Quý Thính biết từ tư thế thoải mái của cho thấy quá quan tâm đ ến vấn đề đang hỏi về sự lựa chọn của cô
Mấu chốt là cô thích cũng thích cô mà là sự lựa chọn của cô một cho Lục Hải và một cho chỉ coi như chuyện đó từng xảy
Lòng Quý Thính run lên
Vì mới sự thúc đẩy ban đầu của cô chính là nguyên nhân dẫn đến tai họa khiến bản thân rơi tình thế tiến thoái lưỡng nan bao nhiêu năm qua cô hiếm khi rơi trạng thái khó lựa chọn như Cô cụp mắt xuống đang suy nghĩ
Trên cổ vẫn còn lưu vài vết đỏ từ đêm qua mùi thơm xộc thẳng mũi cảm giác co rúm nụ hôn Đôi mắt đen của Đàm Vũ Trình rơi đôi mày đang suy nghĩ của cô Đầu ngón tay của thon dài các khớp nối rõ ràng khi cầm điếu thuốc thoải mái nhưng trong cổ họng chút tức giận
Cần suy nghĩ lâu như
Tàn thuốc rơi xuống thuốc lá bay lên hình vòng cung rơi về phía thùng rác gần đó
Lông mi của Quý Thính rung lên những lời của Mộng Gia biết vì lý do gì hiện lên trong đầu: Có tồn tại mãi mãi cũng thành vấn đề quan trọng là những gì đã từng
Câu tuy xa xăm nhưng ý nghĩa sâu sắc
Quý Thính ngước mắt lên
Đàm Vũ Trình nhướng mày cô Quý Thính mím môi : “Tối qua khá thích”
Đàm Vũ Trình: “Ồ”
Quý Thính đó : “Tôi cũng nóng lòng chuyện kết hôn”
Khóe môi Đàm Vũ Trình nhếch lên nhẹ lông mày của cô thấp giọng : “Lại đây”
Quý Thính cố kìm nhịp tim đang đập dồn dập của bước về phía giữa hai ch@n dài của Đàm Vũ Trình nghiêng đầu chặn đôi môi đỏ mọng của cô Quý Thính rùng nhắm mắt cánh môi m út lấy nhẹ nhàng xoa xoa lúc đầu là dụ dỗ cô mở miệng đó đầu lưỡi của xâm nhập hút đầu lưỡi cô và m út lấy
Nhịp tim Quý Thính đập nhanh đến mức cô biết phản ứng thế nào cô giơ tay lên vô thức chống lên vai khoảnh khắc giống như đêm qua giơ tay lên dùng bàn tay to lớn ấn đầu cô ôm lòng hôn càng lúc càng mãnh liệt hơn Quý Thính dùng đầu ngón tay níu chặt áo hôn đến thấm mệt
Lúc Đàm Vũ Trình rời áp trán trán cô cúi đầu đôi môi đỏ mọng Quý Thính ngước mắt lên trong mắt ướt đẫm cắn môi cô trầm giọng : “Nhớ rõ với ”
Quý Thính gật đầu
Đàm Vũ Trình mỉm cùng cô chạm môi nhỏ giọng : “Quý Thính”
“Hả” cô nhẹ nhàng hỏi
Đàm Vũ Trình thêm gì nữa thẳng lên đồng hồ : “Về nhà”
Nghe Quý Thính liếc cổ áo của Đàm Vũ Trình đã lỏng đang cài cúc chú ý đến ánh mắt của cô trong mắt hiện lên một tia đùa cợt “Hôm nay vẫn chuẩn gì em giống như tối qua ”
Quý Thính hồi hộp một lúc lắc đầu
Đàm Vũ Trình mỉm buông cô Quý Thính lùi một bước chỉnh váy hai tai đỏ bừng Cô thấy tiếng lau sàn bên ngoài đang định mở cửa ngoài thì dừng đặt tay lên nắm cửa
Đàm Vũ Trình dập thuốc lá
Quý Thính dừng một chút nhẹ giọng : “Chúng thể dừng bất cứ lúc nào ”
Đàm Vũ Trình ngước mắt cô im lặng một lúc suy nghĩ vài giây gật đầu: “Đương nhiên em thể dừng bất cứ lúc nào”