Phế Thái Tử Truy Tình - Chương 3
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
LÃO PHẬT GIA XIN CHÂN THÀNH CẢM ƠN QUÝ ĐỘC GIẢ!
5
Điều nhất mong ước duy nhất của chỉ một là Chu Triêu Tự
điều Chu Triêu Tự nhất mong ước duy nhất của cho tới giờ bao giờ là
Ta cau mày thong thả khe khẽ lên tiếng hỏi: “Chu Triêu Tự còn nhớ đang mang thai chứ”
Không cần ai dạy cũng học cách của nữ nhân hậu viện lấy con trẻ làm công cụ trói buộc nam nhân
Ta hỏi : “Có quên đã chờ mong con chào đời”
thật đáng tiếc khi dứt lời vẻ mặt Chu Triêu Tự vẫn hề thay đổi
Ta chỉ thấy trong đáy mắt dường như lóe lên một tia tăm tối vụt tắt mau đến độ chính cũng hoài nghi lẽ đó chỉ là ảo giác
Chu Triêu Tự bóp nhẹ tay : “A Ngô quãng đời còn dài chúng còn thể nhiều nhiều con”
Ta ngây thẳng gương mặt trong dĩ vãng gương mặt là thứ khiến theo đuôi từng thời khắc quen thuộc hơn cả chính giờ đây gương mặt chỉ còn sự xa lạ
Không còn cách nào khác run tay rút d//ao găm trong tay áo kề lên cổ Chu Triêu Tự
Lưỡi dao vô cùng sắc bén mà thì đã nắm rõ từng nhược điểm trí mạng thân
Chỉ cần nhẹ nhàng ấn lưỡi dao thế gi//ết ch//ết Chu Triêu Tự
Cầu xin thì cưỡng chế
Dao găm kề sát cổ với : “Chuyện gì cũng thể làm cho ngoại trừ chuyện… rời xa ”
Chu Triêu Tự chỉ lẳng lặng đó dường như chẳng hề để tâm đến lưỡi dao lóe sáng sát bên cổ chỉ thậm chí còn mỉm
Dường như nghĩ thật buồn
Lắc đầu hỏi : “A Ngô nàng gi//ết ”
Trong lúc lắc đầu lưỡi dao tay c//ắt da m//áu tươi túa vô thức rụt tay
Ngay khi rút tay Chu Triêu Tự đã túm chặt cổ tay khéo léo khiến cho tay mất lực
“Xoảng” một tiếng con dao rơi xuống sàn Chu Triêu Tự đã triệt để khống chế
“Ta dạy nàng một chuyện cuối cùng” Chu Triêu Tự khống chế tay lấy một chút năng lực phản kháng
Từ cao xuống với : “Lúc gi//ết tuyệt đối phân tâm”
Ta bao giờ biết Chu Triêu Tự cũng võ công
Mấy trăm ngày đêm thân cận ở chung chỉ cho rằng là một văn nhân nho nhã
Hắn thích uống trà thích chơi cờ thậm chí thích khoác chăn mỏng tựa gốc cây ngô đồng chợp mắt một chốc
Duy chỉ võ nghệ đao thương bao giờ động đến
lần động tác của thành thạo mẫn tiệp thậm chí còn mang một uy áp lớn
Chỉ trong một chiêu đã biết ngay cả chính cũng là đối thủ của
Một tay khống chế hai tay tay nhặt bút vẽ rơi bàn trang điểm
Thật tỉ mỉ thật cẩn thận vẽ một vệt đỏ cho
Từ khi theo Chu Triêu Tự luôn mặc đồ trắng từng trang điểm ngay cả trang sức trâm cài cũng ít dùng gì đến điểm trang diễm lệ
Trang điểm xong Chu Triêu Tự đặt tay lên vai xoay để tự kẻ xa lạ xuất hiện trong gương
Đây là lần đầu tiên Chu Triêu Tự tự tay trang điểm cho lộng lẫy đến thế
là vì để tặng cho khác
Ta đầu Chu Triêu Tự giữ chặt mặt cứng rắn đối mặt với gương đồng
Ánh mắt chăm chú như thể khắc ghi từng đường nét nhỏ nhất đáy lòng
Đầu ngón tay nâng cằm lên mặt ghé xuống sát bên tai
Ta giọng vang lên bên tai: “A Ngô là mỹ nhân”
6
Chu Triêu Tự lời cũng là kẻ chút do dự tặng cho khác
Căn phòng tĩnh lặng ánh nến chao đảo chiếu sườn mặt cô độc cháy suốt một đêm
Ta cúi thấp đầu ngây bên mép giường đợi thật lâu đợi đến khi sắc trời từ ảm đạm xám xịt chuyển thành sáng sủa quang đãng mới rốt cuộc nhận thấy gian ngoài tiếng bước chân tới gần
Bình thản nhấc mắt chạm ánh mắt sắc bén như chim ưng
“Hắn còn dám trói nàng” Nam nhân cao lớn bước qua cửa chính là vị tướng quân luôn ở vị trí cao nhất triều mấy ngày qua
Giọng y thô lậu tính tình vẻ phóng khoáng chú ý nhưng thận trọng đến khác thường
Chỉ một cái y đã nhận trói chặt tay chân
phóng qua tường viện chuyện gì khó khăn với
Chu Triêu Tự sợ trốn sợ chịu phối hợp còn đích thân lấy xích bạc trói chặt tay chân
Ta hé răng chỉ lặng nơi đó vị tướng quân kéo ghế xuống
Y ngoắc tay hai nữ hầu phía bước tới
Hai nàng nữ hầu bình thường động tác nhanh nhẹn lưu loát dứt khoát thoáng chốc đã trả tự do cho
Như thể đã dặn các nàng kéo vai áo của xuống
Gương đồng lưng chiếu rõ những vết sẹo trắng chằng chéo rõ quy tắc vai
“Còn nhớ cái ” Tướng quân hỏi nhưng đợi câu trả lời từ
Y : “Năm sáu tuổi nàng theo lên giáo trường đá rơi khỏi đài thí võ cánh tay trật khớp vai tì xuống cát lê xa nửa dặm”
Tướng quân tiếp: “Khi đó nàng còn bé lắm cả bên vai m//áu me be bét nửa tháng còn dậy nổi nhưng nàng rơi một giọt nước mắt”
Y hừ lạnh một tiếng rõ là vì giọng hùng hồn như đá tảng nện xuống: “Giờ nàng xem xem hiện giờ trông bộ dạng của nàng thế nào”
Ta lặng ở đó từ đầu đến cuối vẫn nhúc nhích lấy một chút để mặc hai nữ hầu hai bên tháo những trang sức tinh xảo đầu xuống
Tướng quân tự rót cho một chén trà bảo: “Chu Triêu Tự dùng nàng đổi lấy 5000 binh mã thật là ngu xuẩn biết giá chẳng lẽ nàng chỉ đáng giá thế thôi ”
Uống xong chén trà y ném chén trà sứ tinh xảo lên khay tiếng leng keng giòn giã vang khắp phòng: “Ta cho hai vạn binh mã”
Y : “Hoàng thất Chu gia khuynh bại chẳng cần tốn một binh một mã cái gì bọn chúng cũng dâng ”
“ Đế nữ Yến quốc nô lệ yêu cơ tùy ý mang trao đổi” Tướng quân thẳng “Hai vạn binh mã đây chỉ là lễ diện kiến nghênh đón ngài về mà thôi”
Ta vẫn chẳng một lời chỉ lạnh nhạt nhấc mắt thẳng mắt y
Tướng quân khụy gối quỳ xuống mặt tay chống đất hành đại lễ
Y cúi đầu : “Thần Nỗ Cáp Xích đến đón đế cơ thần đến muộn vạn mong thứ tội”
7
Người đánh mất ký ức vốn chẳng một con chỉnh
Ta thấy tương lai quá khứ cũng chẳng bất kì thân thuộc
Mở mắt chỉ thấy một mờ mịt mê mang
Khi đó là Chu Triêu Tự đã nâng lên
Hắn từng là trói buộc duy nhất của giữa biển thế gian
Vì thế ỷ cố túm chặt yêu
Hắn là minh chứng duy nhất chứng minh rằng đang sống đang tồn tại
lần Nỗ Cáp Xích với nhà quá khứ thậm chí còn sứ mệnh thành
Vậy là ngoài Chu Triêu Tự và thế giới còn trói buộc khác
vẫn nhớ nổi dù chỉ một chút
Chỉ là thâm tâm cảm thấy dường như đã còn chìm nổi lênh đênh
Ta hỏi Nỗ Cáp Xích: “Làm thể tin lời ngươi”
Nỗ Cáp Xích biện giải thay nửa lời chỉ : “Mẫu hoàng của ngài còn đang ở cố quốc chờ ngài thần dân của ngài cũng đang chờ ngài chiến thắng trở về biên giới Yến quốc còn đợi ngài khai mở”
Y : “Ngài là đế nữ ngàn vạn thần dân chính là bằng chứng”
thực cần đến nhiều bằng chứng như thế bởi vì thân đã chính là bằng chứng
Trên tay những vết chai dày do luyện võ gi//ết hết sức lưu loát thản nhiên cần ai dạy cũng hiểu mỗi chuyện của Chu Triêu Tự khi làm việc hành vi tự nhiên kín đáo lưu vết tích…
Ngay cả thời điểm mất trí nhớ thân rơi tình cảnh chật vật nhất cũng từng sợ hãi cường quyền và sức mạnh
Thì là bởi tự thân chính là cường quyền và sức mạnh
Nửa tháng đó bước khỏi nơi nửa bước
Ban đêm tập võ ban ngày học văn Nỗ Cáp Xích phái những thầy nhất đến cho
Ta ngấu nghiến hấp thu tri thức hòng bù hai năm trống rỗng
Nỗ Cáp Xích cho một chút thời gian giảm xóc và thích ứng y tận dụng từng chút vận hết khả năng
Ban đêm luyện võ cùng vài vị cao thủ ban ngày kéo lê thân thể đầy vết thương nghiên cứu thế cục quân chính những năm qua còn dành thời gian để thảo luận cùng các vị tướng quân và quan văn khác
Lịch trình đầy quy luật và mệt mỏi khiến chẳng rảnh mà nghĩ tới chuyện khác
Thậm chí cũng chẳng thời gian nghĩ tới Chu Triêu Tự càng đừng đến nhớ nhung
Buổi tối ngày đại quân khởi hành về Yến quốc Chu đế thiết yến trong điện tiễn đại quân
Nỗ Cáp Xích đưa tới dự
Trước khi đến y hỏi lấy thân phận nào để xuất hiện tại yến tiệc
Ta gương hai bộ đồ mà nữ hầu trình lên
Trầm mặc thật lâu ngón tay chỉ về bộ bên trái
“Chu Triêu Tự đã đích thân đưa phòng ngươi” Ta trong gương “Vậy hãy lấy thân phận đã chọn cho để từ biệt ”
Hai bộ đồ một là bộ đồ gọn ghẽ khoáng đạt của thiếu nữ chồng Yến một là bộ đồ dành cho thất của triều Chu