Giới thiệu truyện
Anh trai tôi gửi tin nhắn cho bạn gái, lại lỡ gửi nhầm cho tôi: “Bảo bối, anh ở cổng trường, em đang ở đâu vậy?”
Tôi nheo mắt, khóe môi cong lên một nụ cười đầy ác ý:
“Bảo bối, em vừa ra khỏi phòng học đây.”
Khung trò chuyện hiện dòng chữ đối phương đang nhập…
Tôi tiếp tục nhắn:
“Bảo bối là cố ý đợi em cùng về nhà sao? Cảm động quá đi!”
“Bảo bối, sao anh không nói gì vậy?”
Anh trai tôi vừa bực vừa xấu hổ: “Em bị bệnh à! Đủ rồi đấy!”
Năm phút sau, anh trai tôi chuyển khoản lì xì cho tôi:
“Cầu xin em, đừng nói với ba mẹ là anh yêu sớm.”
Tình thân đến muộn còn hơn cỏ rác. Cô tôi có 1 đứa con gái bị bệnh tim mất. Cả cô chú 2 người lẫn anh họ tôi thì vẫn nhớ đến cô bé. Không có bố mẹ hay anh trai yêu con/em gái mà đi nhận nuôi hết. Mà trong câu truyện thấy kinh tởm cái gia đình này. May nữ chính có nam chính như gia đình của đời mình.