Phận Nữ Nhi - Chương 2
Đích tỷ từ khi sinh đã định hôn với Thái tử còn đích từ năm tuổi đã cung làm thư đồng cho hoàng tử
Họ cần tranh giành gì cả sẽ luôn dâng những thứ đến mặt họ
Nếu cơ hội thực sự thấy cảnh họ rơi xuống vũng bùn
Còn hai vị đích tỷ của dường như họ ưa đích mẫu đối xử với như
Khi cha và đích mẫu ở đó họ luôn tỏ là những tỷ chăm sóc nhưng lưng thường xuyên chế giễu
Các nàng luôn vụng trộm mắng là con của kỹ nữ là thứ hạ tiện
Ta tám tuổi đã hiểu ý tứ trong lời của họ
Vì khi đích mẫu đến viện thăm sợ hãi lao vòng tay của bà
“Mẫu thân con của kỹ nữ kẻ ti tiện là ý gì”
Đích mẫu sắc mặt đại biến lập tức hiểu là chuyện gì bà gọi đến thấp giọng phân phó
“Gọi tất cả các nàng đến đây”
Nói xong bà xổm xuống hai tay đỡ lấy cánh tay ngẩng đầu
“Châu Châu con tin tưởng mẫu thân ”
Ta ngây thơ gật đầu
“Hài tử ngoan con về phòng lát nữa mẫu thân sẽ đến thăm con ”
Nói xong đích mẫu dậy để nha Tiểu Hà của đưa về phòng
Không biết đích mẫu đã làm gì từ ngày đó trở hai vị đích tỷ của dám nhạo chút kiêng kỵ mặt nữa
Ngay cả đích tỷ Phó Thế Vãn tối hôm đó cũng phá lệ đến viện của nàng với vẻ mặt phức tạp đó đưa cuốn sách tay cho
“Hôm qua ngang qua thư phòng vặn thấy cuốn tạp ký cũng dùng đến tặng cho ”
Ta nhận lấy sách cúi đầu thi lễ một cái
“Đa tạ đường tỷ”
Nàng đầu cứng nhắc vẫy vẫy tay
“Đi nghỉ sớm ”
Ta tại chỗ bóng lưng nàng xa hồi lâu gì
Những trải nghiệm từ nhỏ khiến đối với những trong tòa nhà lớn trời sinh đã địch ý
Mặc dù đích mẫu đối xử với nhưng vẫn luôn duy trì lòng cảnh giác
Ta bao giờ tin đời sẽ vô duyên vô cớ đối với ai mà lý do
Ba ngày hai vị thứ tỷ của thả diều trong vườn thì cả hai đều rơi xuống hồ bệnh nặng một trận
Đích mẫu biết tin cũng chỉ thở dài vội vàng gọi mời đại phu
5
Từ khi Phó phủ mẹ thường nhờ gửi thư cho
Đơn giản chính là nghĩ cách để cha tìm nàng hoặc nghĩ cách để nàng cũng Phó phủ
hiểu rõ đây là chuyện thể nào
Mà cũng cuộc sống nữa
Từ khi phủ mới hiểu mẹ chính là nữ tử bước từ thanh lâu mà những nhà quyền quý kiêng kỵ nhất chính là con cháu trong nhà dính dáng đến nữ nhân trong thanh lâu
Ta biết tại Phó gia đồng ý để cha đón về nhưng biết đời bữa trưa nào miễn phí
Từ khi phủ thái độ của cha đối với vẫn luôn nhạt nhẽo khi giao cho đích mẫu thì bao giờ hỏi han thêm một câu nào nữa
Những di nương trong phủ đều xinh nhưng họ vẫn giữ chân bước chân của cha
Ta đầu đích mẫu dường như bà bao giờ để ý đến những chuyện
Bất kể cha ở bà đều là một bộ dáng nhàn nhạt
Ta thấu bà nghĩ gì nhưng biết rằng bà sống thoải mái hơn mẹ và những di nương
Ta nghĩ nhất định thể trở thành như mẹ và các nàng
Đối với mẹ trong lòng phức tạp
Ta thường mừng vì thoát khỏi những ngày tháng khinh thường bản thân vì đã bỏ rơi mẹ ruột của
Sau đó mỗi lá thư mẹ gửi đều trở thành gông cùm xiềng xích ngày qua ngày khác
Cho đến khi đích mẫu phát hiện ngày hôm đó
Đích mẫu nắm chặt những lá thư đó với vẻ mặt phức tạp hồi lâu bà đuổi hết nô bộc trong phòng xuống đối diện
“Châu Châu con oán mẹ con ”
Đây là lần đầu tiên bà chủ động nhắc đến mẹ với
Ta cúi đầu gì
Oán Có lẽ là nhưng tư cách gì để oán bà chứ
Nếu như thể thà rằng bà từng sinh
“Châu Châu kể cho con một câu chuyện nhé”
Đích mẫu thở dài dậy bên cạnh kể cho câu chuyện của nhiều năm
Mười tám năm ngoài phủ An Viễn hầu Giang gia ở kinh thành còn một phủ Uy Viễn tướng quân cũng họ Giang gia chủ chính là Giang Minh trấn thủ biên cương nắm trong tay quyền chỉ huy hai mươi vạn binh mã
Giang Minh một đích nữ tên là Giang Ngôn Mi hiểu biết lễ nghĩa tài mạo song
Giang Ngôn Mi từ nhỏ một thanh mai trúc mã tình cảm sâu đậm
Thiếu niên lang tài trí hơn dung mạo tuấn tú chỉ chờ Giang Ngôn Mi cập kê là sẽ đến cửa cầu hôn
trời chiều lòng Giang gia nắm binh quyền nhiều năm thánh thượng đã kiêng kỵ từ lâu
Một thánh chỉ buộc tội thông đồng với địch giáng xuống cả nhà Giang gia chém đầu
Giang gia to lớn dùng hết lực cuối cùng cũng chỉ giữ một huyết mạch
Chính là Giang Ngôn Mi
Nàng cầu cứu vì đã cầu xin thanh mai trúc mã năm xưa
thông đồng với địch là đại tội mưu phản ai dám dính dáng đến nửa phần
Thiên kim tiểu thư năm xưa cuối cùng chỉ thể lưu lạc thanh lâu đồng thời gây một cơn chấn động ở kinh thành
Vô số bỏ đá xuống giếng đều chứng kiến phong thái của nàng trong lâu
“Cứ như ba năm trôi qua đến khi còn ai ở kinh thành chú ý đến chuyện nữa thiếu niên đưa nàng khỏi lâu nuôi dưỡng ở bên ngoài”
Nói đến đây lắp bắp đích mẫu thử dò hỏi
“Mẫu thân Giang gia đích nữ là…”
Đích mẫu gật đầu
“Châu Châu tên thật của mẹ con là Mai Nương nàng tên là Giang Ngôn Mi từng là nữ tử lóa mắt nhất kinh thành ”
“Vậy thiếu niên thanh mai trúc mã của bà chính là… chính là cha ”
Ta chút thể tin nổi
Đích mẫu tiếp tục gật đầu
“Cho nên Châu Châu đừng oán mẹ con những năm nàng đã sống khổ ”
Trong đầu bắt đầu ngừng hiện lên hình ảnh của mẹ những năm
Trong ký ức bà lười biếng thích chưng diện tính tình lời với vô cùng cay nghiệt đối xử với cha là bộ dạng nịnh nọt hết mực thể là Giang gia đích nữ hiểu lễ nghĩa tươi kiêu ngạo mà đích mẫu
Trong lòng dần dần dâng lên một cảm giác chua xót thậm chí còn một chút oán hận đối với mắt
“Vậy mẫu thân còn thì ”
Đích mẫu dường như đã đoán sẽ hỏi như bà
“Có kỳ lạ tại nhiều như với con cũng kỳ lạ cuối cùng là gả cho cha con đúng ”
“Châu Châu đời đa số mọi chuyện đều thể theo ý ”
“Ta tuy quá quen biết mẹ con nhưng cũng từng ngưỡng mộ phong thái của nàng thời khuê phòng đã kết giao với nàng lúc đó nàng tươi xán lạn tài hoa là một nữ tử khiến gặp đã tự chủ mà thích”
“Ngay cả bản thân cũng nghĩ tới còn kịp quen biết nàng thì số phận của chúng đã rẽ sang những con đường khác gả cho cha con xuất phát từ ý nguyện của bởi vì biết cha con từng là vị hôn phu của nàng nhưng trong thời buổi chúng là nữ tử nào nhiều quyền lên tiếng ”
“Ta cũng từng nghĩ cách để mẹ con Phó phủ ít nhất thể bảo vệ nửa đời của nàng vô ưu nhưng thánh ý khó lường… Có thể đưa nàng khỏi thanh lâu đã là cực hạn ”
Nói đến đây bà dừng một chút nghiêm túc
“Châu Châu mẫu thân biết con cái gì cũng hiểu nhưng mẫu thân vẫn cầu xin con hãy thử tin tưởng ”
Một khắc đột nhiên hiểu những tâm tư nhỏ nhen và ác ý của bao giờ thoát khỏi đôi mắt của đích mẫu
Trong lòng bỗng chút cam lòng chút bối rối
6
Ngày hôm đó qua biết đích mẫu đã làm gì còn nhận thư của mẹ nữa
Ta khỏi phủ gặp mẹ thử dò hỏi đích mẫu nhưng bà chỉ mà im lặng
Ta biết nhất định là ý của cha
Cha bao giờ nghĩ đến chuyện đưa mẹ cánh chim của Phó phủ ông một mặt đắm chìm trong việc thanh mai trúc mã ngày xưa cao cao tại thượng lấy lòng một mặt sợ hành vi của chọc giận thánh thượng
Còn đại khái cũng chỉ là một ngoài ý mà thôi
Ta im lặng khỏi viện của đích mẫu trong lòng bắt đầu chút hoang mang
Tại nữ tử nhất định dựa sắc mặt của nam nhân mới thể sống
Trong lòng nảy sinh một câu hỏi tìm một câu trả lời
Những trải nghiệm đây khiến từ nhỏ đã hiểu rằng sống thì tự thay đổi bản thân
ngay cả đích mẫu và mẹ những nữ tử từng phong hoa tuyệt đại như giờ đây đều thoát khỏi gông cùm thể làm gì đây
Ta còn cố tình đối đầu với đích mẫu nữa cũng còn cố ý nịnh nọt bà bắt đầu nghiêm túc theo học tập vị sư phó mà bà mời về dạy
Theo tuổi của càng lúc càng lớn dần phát hiện đích mẫu giống như lời mẹ là một nữ nhân độc ác ngược bà phóng khoáng độ lượng ôn nhu tài hoa
Thậm chí còn phát hiện bà biết võ công
Bà bao giờ hà khắc với thứ tỷ và những vị di nương ngay cả với một đứa trẻ từ bên ngoài đến bà cũng tận tâm dạy dỗ
Lúc đầu hiểu tại khiến bản thân sống mệt mỏi như giống như một con rối biết
theo thời gian trôi qua hiểu
Đích mẫu yêu cha vì yêu nên sinh lo lắng vì yêu nên sinh sợ hãi
Chính vì yêu nên khi đối mặt với tất cả những điều bà mới thể bình thản như
Năm mười hai tuổi đích mẫu đã ghi tên danh nghĩa của bà
Ta trở thành đích nữ thứ hai của Phó phủ đích tỷ
Có lẽ là biết lo lo mất đích mẫu thường mang theo bên hề keo kiệt thể hiện sự thiên vị của bà đối với mặt mọi
Ngay cả đích đích tỷ cũng còn coi thường nữa gặp sẽ chủ động chào hỏi
Còn sự ngoan ngoãn và thông minh của cuối cùng cũng khiến cha một lần nữa chú ý đến với sự giúp đỡ của đích mẫu cũng cơ hội tự do Phó phủ
Ngay khi khỏi phủ việc đầu tiên làm là gặp mẹ
Mẹ vẫn ở trong căn tiểu viện như vẫn thích gương thong thả chải đầu
Mấy năm gặp bà dường như già nhiều
Nhìn thấy bà quá nhiều ngoài ý chỉ nhướng mắt qua gương đánh giá từ xuống
“Cao hơn cũng trắng hơn A ngươi thích ứng nhanh thật”
Ta nắm chặt góc áo cúi đầu trong lòng chút bất an
Bà liền cau mày đầu về phía
“Bỏ cái bộ dáng gì hẹp hòi đó giờ đã là đích nữ Phó gia cũng đừng đến đây nữa”
Lời của mẹ khiến đột nhiên sửng sốt
“Mẹ con…”
Mẹ phẩy tay lưng nữa
“Về đừng đến nữa”
Ta tại chỗ bà gì