Phận Nữ Nhi - Chương 1
1
Từ nhỏ đã cùng nương sinh sống ở một con hẻm hẻo lánh ngoại ô kinh thành
Kể từ khi ký ức luôn ép sinh bệnh
Bởi vì mỗi lần bệnh cha sẽ đến ngôi nhà thăm và mẹ
Vì mẹ luôn mặc cho ít quần áo cũng bao giờ cho ăn no
Điều khiến đến năm bảy tuổi vẫn gầy yếu như một đứa trẻ bốn tuổi
Những ngày cha đến bà sẽ trong viện ngừng lóc kể lể số phẩn của bà khổ như nào hung tợn trừng mắt
“Đều tại ngươi thứ bồi tiền hàng nếu ngươi là một đứa con trai cha ngươi thể đối xử với như ”
Ta luôn cho rằng là do làm cho nên nương mới đối xử với như
Vì luôn luôn cẩn thận từng li từng tí lấy lòng bà
Thời điểm cha đến cũng sẽ cố tình giả bệnh để kéo dài thời gian ông rời
dường như bà vẫn thích
Thế nhưng là đời làm gì mẫu thân nào thương nữ nhi của
Vì nghĩ chắc chắn là làm đủ
Mẹ thích chưng diện tiêu tiền chừng mực số bạc cha để mỗi lần đều bà tiêu sạch chỉ trong vòng hai ngày
Từ khi bắt đầu hiểu chuyện liền chủ động đảm nhận việc giặt giũ nấu nướng thậm chí còn học cách hầu hạ mẹ rửa mặt
Sau khi bà rửa mặt xong kiểu gì cũng sẽ soi gương kẻ lông mày vô tình qua gương
“Châu Châu đừng trách mẹ ngươi ngươi vốn thể sống một cuộc sống đều tại nữ nhân xa đã cướp cha của ngươi ”
“Cho nên ngươi hận nàng đợi đến khi ngươi trưởng thành nhất định giúp mẹ ngươi rõ ”
Ta gật gật đầu hóa thể sống một cuộc sống đều đàn bà trong tòa nhà phá hỏng
Theo thời gian mẹ cũng dần dần mất vốn liếng để giữ chân cha
Năm bảy tuổi cha lần đầu tiên dừng mặt lâu lẽ vì dáng vẻ gầy yếu và nhút nhát của khiến ông động lòng thương ông cúi xuống xoa đầu
“Châu Châu con về nhà với cha ”
2
Về nhà ư
Ta ngạc nhiên ngẩng đầu lên
“Cha đây là nhà của Châu Châu ”
Cha lời của làm cho nghẹn họng đó ông kiên nhẫn giải thích với
“Đây nhà của cha nếu Châu Châu đồng ý thì nhà của cha chính là nhà của Châu Châu”
Ta chút hiểu
“Vậy còn mẹ thì ”
Sắc mặt cha dần trở nên nghiêm ông gọi một nam nhân trung niên đang chờ bên ngoài cửa
“Phó An thu thập hành lý cho tiểu thư”
Lúc sắp mẹ đuổi theo bà nắm chặt lấy vạt áo cha ánh mắt đầy vẻ cam lòng
“Tầm Lang thật sự nhẫn tâm như Châu Châu chính là mạng sống của ”
Cha đầu bà sắc mặt lạnh nhạt
“Mai Nương đừng tưởng rằng biết những năm qua ngươi đối xử với Châu Châu như thế nào mặc dù nàng là do ngươi sinh nhưng cũng là hài tử của Phó gia để nàng ở bên ngươi những năm qua đã là hết sức nhân từ ngươi cũng biết với thân phận của ngươi thể phủ của ngươi yên tâm sẽ để ngươi sống cả đời lo cơm ăn áo mặc”
Sắc mặt mẹ lập tức tối sầm lẽ biết cha sẽ thay đổi chủ ý bà ngẩng đầu cầu xin
“Lang quân thể để riêng với Châu Châu hai câu ”
Cha im lặng như ngầm đồng ý
Sau khi mẹ lên xe ngựa bà gì trong một lúc lâu hai mắt đỏ hoe tức giận
“Ta đã cố gắng lâu mà để cho tiểu nha đầu ngươi nhặt chỗ ”
“Nhà đầu chết tiệt ngươi nhớ kỹ cho cuộc sống của ngươi đều là nhờ cho nên khi ngươi Phó phủ hãy cố gắng giành lấy một phần tiền đồ cho rõ ”
Nói xong bà đổi sắc mặt dịu dàng ôm lòng
“Châu Châu nương mới là thân nhất của con thế gian đúng ”
“Đám Phó gia ai là thật lòng thích con cả con đến đó cũng chỉ là ăn nhờ ở đậu của khác vì con tự phấn đấu con nhớ nương mới là duy nhất đời đối với con”
“Vì con sẽ giúp nương đúng ”
Ta gật đầu cái hiểu cái
3
Hôm đó cha dẫn một ngôi nhà lớn lớn hơn ngôi nhà nhỏ mà và mẹ ở gấp mười lần
Trước cửa còn hai con sư tử đá khổng lồ
Trong phủ nhiều thấy cha dắt tay đều cúi đầu hành lễ
Đó là lần đầu tiên nhận cha hẳn là giàu hoặc là một quan chức lớn
Đi một nén nhang cuối cùng chúng cũng đến tiền sảnh
Trong sảnh nhiều cũng một số đứa trẻ trạc tuổi
Điều khiến chú ý nhất chính là nữ tử cao
Bà mặc một chiếc váy màu tím trang phục lộng lẫy làn da trắng nõn đôi mắt đào hoa sáng lấp lánh hoa mai kiểu dáng hoa điền trán khiến cả bà trở nên càng tươi tắn hơn
Giống như mẹ bà là một nữ nhân vô cùng xinh
khác với dáng vẻ luôn luôn nhu nhược thường thấy của mẹ nữ nhân bước ngay ngắn đôi mày thanh tú chút hào sảng
Bà thấy cha dẫn vội vàng dậy hành lễ với cha
“Lang quân”
Cha vội vàng đỡ bà dậy
“Phu nhân xin dậy”
Nói xong kéo chút áy náy và bất an hướng về phía nữ nhân đó giới thiệu
“A Thư đây là Châu Châu”
Sau đó cha kéo
“Châu Châu đây là phu nhân của chính là mẹ của con con lời bà biết ”
Người phụ nữ đó nhíu nhíu mày đó tháo chiếc vòng ngọc tay đưa cho
“Hài tử ngoan đây là của hồi môn lúc xuất giá mẫu thân đã tặng cho con xem thích ”
Ta chằm chằm chiếc vòng ngọc mặt cuối cùng cũng phản ứng
Người nữ tử mắt đại khái chính là mà mẹ vẫn là nữ nhân xa đã cướp cha
Vì khi bà đưa chiếc vòng ngọc tay cố tình giữ chắc làm rơi chiếc vòng ngọc xuống đất
Chiếc vòng ngọc màu xanh lục rơi xuống đất lập tức vỡ thành nhiều mảnh hoảng sợ quỳ xuống vội vàng nhặt những mảnh vỡ của chiếc vòng ngọc
Cha định mở miệng quở trách sắc mặt phụ nữ thoáng hiện vẻ lo lắng vội vàng xuống nắm lấy tay
“Chảy máu mau lên Trần ma ma gọi đại phu”
Nói xong bà thổi thổi vết thương của
“Châu Châu đau ”
“Không hết việc gì thổi một chút là sẽ hết đau thôi”
Ta bà trong lòng thoáng qua một tia khác lạ bàn tay bà nắm lấy cũng như lửa đốt vội vàng rụt
Cha cau mày về phía
“Châu Châu đây là đích mẫu của con cấp bậc lễ nghĩa của con hết ”
Ta cúi đầu xuống lui về phía
Đích mẫu lắc đầu với cha đó đỡ dậy
“Lang quân còn việc thì mau làm việc Châu Châu ở đây cứ giao cho ”
Cha như trút gánh nặng gật đầu với đích mẫu
“Vất vả cho A Thư Nghiêm hôm nay hẹn việc quan trọng bàn ngoài ”
Sau khi cha xung quanh ngừng truyền đến những tiếng chế giễu
“Thật đúng là biết hổ”
“Là con của lớn lên như cũng gì lạ”
“Thật sự cho rằng lang quân đối với nàng tình cảm sâu nặng lắm hài tử đều đã sinh mà vẫn cửa Phó gia”
Ta còn nhỏ tuổi lẽ còn hiểu hết ý tứ trong lời của họ nhưng thể cảm nhận rằng những lời là thiện ý
“Đủ ”
Đích mẫu giận dữ quát lớn đưa tay che chở ở phía xung quanh lập tức yên tĩnh
“Châu Châu đã cửa Phó gia chính là hài tử của Phó gia cũng là con của Giang Thư nếu để thấy ai trong các ngươi dám linh tinh sẽ tha”
Ta ngẩng đầu bóng lưng của bà nhớ đến lời mẹ
Ta tin đời chuyện mà lý do ngay cả mẹ ruột của còn đối xử với như huống chi là đích mẫu tôn quý
Mẹ từng những gia tộc lớn như thế coi trọng nhất là danh tiếng bà bảo vệ như lẽ là vì giữ gìn thanh danh của bà
Lúc đó còn biết một lần tay một lần che chở của đích mẫu chính là mười năm
4
Vào Phó phủ mới biết cha là trưởng tử của Phó quốc công Phó Tầm Nghi
Ba năm Phó quốc công qua đời cha kế thừa tước vị Phó quốc công
Đích mẫu tên là Giang Thư là đích nữ của An Viễn hầu Giang Nguyên
Gả cho cha hơn mười năm sinh một trai một gái
Đích tên là Phó Giang Lưu năm nay mười hai tuổi học rộng tài cao tám tuổi liền tiến cung làm thư đồng cho thái tử
Đích tỷ tên là Phó Thế Vãn năm nay mười tuổi mỹ mạo vô song cầm kỳ thi họa mọi thứ đều tinh thông tuổi còn nhỏ đã là tài nữ nổi tiếng kinh thành
Trừ cái đó cha còn ba phòng di nương sinh ba trai và hai gái
Còn chỉ là một đứa con ngoài giá thú mà thôi
Sau khi phủ sống những ngày tháng ăn nhờ ở đậu khác như mẹ
Cha đổi tên cho gọi là Phó Thế Tri
Ta biết ý của cha là hiểu chuyện biết lễ nhưng đích mẫu vẫn như cũ gọi bằng nhũ danh là Châu Châu
Không biết để duy trì danh tiếng của đích mẫu đối xử với
Bà mời những sư phó giỏi nhất dạy sách lễ nghi cầm kỳ thi họa
Thậm chí bởi vì theo kịp tiến độ của các tỷ tỷ mà đích thân mời lão sư mở lớp riêng cho
Đích tỷ cũng thiếu thứ gì
Đích tỷ đích mẫu cũng sẽ thỉnh thoảng tìm lý do khen thưởng cho
Hai vị đích đích tỷ cũng làm khó họ đối với luôn nhàn nhạt
Dường như để ý đến việc trong phủ thêm một như
họ đều là những thiên chi kiêu tử xuất thân cao quý quả thực cần để như mắt