Phá Mộng Tình Thâm - Chương 4
13
Lý Tiểu Thiên tiếp tục lảng vảng rình mấy lần nữa cuối cùng thuê dạy cho một trận nên thân
Tối đó tình cờ ngang qua khi đang mặc bộ vest gọn gàng sạch sẽ
Hắn mẩy bê bết máu thấy ánh mắt sáng rực lết về phía
“Mẹ… mẹ ơi đừng bỏ con… con là Tiểu Thiên đây mà…”
“Trước đây mẹ thương con nhất mà giờ mẹ con học hành tử tế con sẽ học Con sẽ lời mẹ con…”
Tôi xổm xuống dùng khăn lau vệt máu nơi khóe mắt lạnh nhạt :
“Đi tìm ba Bảo mẹ ruột cút khỏi đó sẽ ”
“Thật… thật chứ mẹ” – Hắn tưởng cảm động thật nước mắt nước mũi dàn dụa
“Thật Tôi lừa làm gì”
Năm đó ba nhà họ Lý phán án tù với thời hạn khác nhưng khi tù thì đều sống thảm hại như
Cả đám chen chúc trong một tầng hầm ẩm thấp chẳng công việc đàng hoàng sống chẳng khác gì chuột trong cống – vật vờ qua ngày
Chỉ Lý Lộ là xem như khá hơn chút tuy tước giấy phép hành nghề nhưng lén lút mở một phòng khám nhỏ
Tôi đã nhiều lần tố giác đóng mở mở đóng
Sau cùng Lý Lộ leo lên giường của ai đó mới yên duy trì vài năm
Sự xuất hiện của Lý Tiểu Thiên một lần nữa khuấy đục vũng bùn nhà họ Lý lần mang đến một tin
Tin đó khiến Lý Phong Vũ như sống mắt lóe sáng niềm hy vọng:
“Thật Man Man thật sự ”
“Ba thật mà Mẹ đúng là đó”
“Mẹ giờ ghê gớm lắm mở văn phòng luật lái BMW ở biệt thự
“Mà mẹ vẫn kết hôn Con điều tra vẫn còn độc thân”
Lý Phong Vũ đến đó rơi nước mắt:
“Ba biết mà… Ba biết cô vẫn còn tình cảm với ba… Ngày xưa cô yêu ba sâu đậm đến mức hận nổi nữa…”
Hắn đầu Mạnh Ưu đang giặt đồ
Ra tù xong và Mạnh Ưu đã đăng ký kết hôn
Những năm qua cô luôn một lòng một với – giặt giũ nấu nướng chăm sóc bà già liệt giường – ngoan ngoãn hiểu chuyện
Nếu vì giữ “bảo mẫu miễn phí” Lý Phong Vũ đã đá văng cô từ lâu
Giờ – một “miếng bánh thơm phức” ở phía bỗng hiểu rõ mọi thứ đời: ngoài tiền mọi thứ đều là rác rưởi
Lý Phong Vũ hất đổ chậu giặt:
“Mạnh Ưu ly hôn ”
Còn Lý Tiểu Thiên – trong lòng vẫn còn tình cảm với Mạnh Ưu từ kiếp vì cô từng yêu thương chiều chuộng sẵn sàng cho những điều nhất
một thứ cô thể cho: giáo dục tiền tài địa vị
Sống một kiếp Lý Tiểu Thiên mới hiểu ba thứ đó mới là quan trọng nhất
Hắn xuống nhỏ nhẹ khuyên:
“Mẹ mẹ với ba ly hôn Hai ở bên chẳng ý nghĩa gì cũng chẳng lợi gì
“Mẹ yên tâm con nhất định sẽ phụng dưỡng mẹ Mẹ là mẹ ruột con con sẽ bỏ mặc mẹ ”
Mạnh Ưu – lần nữa – rõ bộ mặt thật của hai cha con nhà họ Lý
“Được Ly”
14
Một tuần Lý Tiểu Thiên dẫn Lý Phong Vũ đến tìm
Lý Phong Vũ thấy liền lao tới: “Man Man Thật sự là em ”
Tôi đã thay đổi quá nhiều khác với hình tượng điên điên khờ khạo
Tôi lùi một bước quên để ý thấy ánh mắt ánh lên sự kinh diễm – đúng hiệu quả chính là như
Hắn nhào lúng túng cực kỳ
Tôi với nụ mang đầy ẩn ý: “Lâu quá gặp Anh vẫn như xưa”
Vẫn như xưa – chỉ là già hơn tơi tả hơn khoác cái áo khoác sờn da rách vai còn tưởng là phong độ ngời ngời mà vuốt cổ áo
“Lâu gặp… Man Man”
Hắn gấp gáp chứng minh:
“Em biết Bao năm qua nhớ em
“Anh biết em hận nên mới trả thù Anh trách em
“Giờ em Tiểu Thiên cũng trở về chúng hãy sống yên bên ”
Lý Tiểu Thiên cũng tỏ vui mừng khôn xiết: “ Ba mẹ Bây giờ con cảm thấy là hạnh phúc nhất thế giới”
Tôi dịu giọng hỏi: “Hai chắc ăn gì đúng Đi ăn đừng để đói bụng”
Vừa xong mắt Lý Tiểu Thiên đỏ hoe
Có lẽ lời khiến nhớ đến kiếp – cũng từng quan tâm cha con họ như
Tiếc là… đó chỉ là nước mắt cá sấu mà thôi
Tôi đưa họ tới nhà hàng Âu sang trọng bậc nhất
Nhân viên phục vụ mặc áo gile cung kính cúi chào: “Chào buổi chiều Bạch tiểu thư”
Người phục vụ dẫn chúng trong Lý Phong Vũ quá lâu chạm mặt xã hội từ trong ngoài đều toát lên sự quê mùa thấp kém
Ngược Lý Tiểu Thiên ký ức kiếp ít cũng hòa nhập
Sau khi gọi món lấy mấy tờ tiền đưa cho phục vụ: “Tiền boa”
Lý Phong Vũ trố mắt: “Nhiêu thế á Man Man quá …”
“Ba đừng bộ dạng nghèo rớt mồng tơi thế chứ” – Lý Tiểu Thiên lộ vẻ khinh bỉ Dù miệng nhưng ánh mắt vẫn giấu vẻ thèm thuồng quanh khung cảnh xa hoa tráng lệ
Bữa ăn hôm đó hai họ ăn cực kỳ vui vẻ mặt mày hớn hở lắng bản nhạc piano du dương phát từ góc sảnh
Càng … càng bay bổng
Cứ như thể đang bước con đường hướng về tương lai rực rỡ
Tôi lau khóe miệng đột ngột :
“Nghe bà cụ liệt giường Tôi nghĩ nên thăm một chút”
15
Lý Phong Vũ và Lý Tiểu Thiên hớn hở dẫn về “nhà”
Một căn hầm tối tăm chật chội ánh sáng le lói bụi bặm bám đầy Đồ đạc chất lung tung khắp nơi bẩn thỉu hỗn độn
Tôi cau mày đầy khó chịu: “Hai sống trong cái ổ thế ”
Lý Phong Vũ giữ chút sĩ diện gượng: “Man Man chỗ … chỉ là nơi tụi ở tạm thôi”
“ đó qua thời gian nữa tụi con sẽ dọn ” – Lý Tiểu Thiên đá mạnh một thùng giấy lớn đầy chán ghét
“Thiên Nhi ai đấy” – Từ căn phòng trong góc vang lên giọng già nua yếu ớt “Là Lộ Lộ về ”
Hai cha con còn kịp trả lời
Tôi đã nhanh chân bước đến đẩy cửa tươi rói: “Là ”
“Là cô Đồ tiện nhân khốn nạn Cô còn dám vác mặt tới đây”
Bà già đó – mẹ chồng cũ của – lập tức nổi trận lôi đình trừng mắt ánh mắt nhảy xổ đến xé xác từng mảnh
Có lẽ trong cả đời bà hận nhất chính là
Tôi lạnh nhạt nhướng mày:
“Chừng đó năm trôi qua bà vẫn chẳng khá hơn chút nào nhỉ
“Cần lễ phép cần tử tế… Dù cũng là khách cơ mà”
“Phi”
“Mẹ Mẹ im ” – Lý Phong Vũ cuống quýt che chắn mặt cúi đầu khúm núm giải thích: “Xin em mẹ bà … em đừng để ý…”
Mẹ chồng cũ dám mắng nhưng dám cãi con trai
Hai năm bà xe tông may mắn giữ mạng
Người thì sống nhưng chân cưa mất từ đó liệt giường thể tự
Lý Phong Vũ vẫn ở bên chăm sóc bà đương nhiên dám làm trái ý con
Bà già hít mấy giọng khàn khàn cáu gắt: “Cô còn đến đây làm gì Xem trò nhà ”
“Không mẹ Man Man đến xem trò Cô mấy năm nay tái hôn là đến để…”
“Đến cái tuổi còn lấy chồng là đàn bà ly hôn Có giàu đến thì cũng chẳng ai thèm rước” – Bà đắc ý hừ lạnh “Con trai thì khác việc làm vẫn gái theo”
Nói đến Mạnh Ưu – đã lãng phí cả kiếp bên Lý Phong Vũ
Người già lòng cũng nguội lạnh Không hiểu bà cố bám víu cái gì nữa
Có lẽ là mắt đã mờ rõ đời
Tôi khẽ : “Bà già bà vẫn độc miệng y như xưa”
“Cô——” Mẹ chồng cũ vốn chịu khiêu khích nhưng thấy sắc mặt vui của con trai và cháu trai đành nuốt nghẹn bụng
Lúc Lý Phong Vũ và Lý Tiểu Thiên ngoài việc ở một trong phòng bà già
Ánh mắt tràn đầy chế giễu và khinh miệt chẳng buồn giấu
Năm xưa bà là mẹ chồng thể ngang ngược với bao nhiêu thì giờ đây vị trí đã đảo ngược Bà liệt mặt mũi méo mó còn sai bế vệ sinh y như cái cách bà đối xử với Mạnh Ưu đây
Mơ bà
Tôi thong thả vén chăn lên đôi chân cụt ngủn của bà khẽ bật
“Bà tưởng đến để hầu hạ bà
“Tôi đến để trả nợ Đời các hại quá thảm”
“Cô cô cô——”
Bà trợn tròn mắt kích động đến mức ngất lịm
Cũng thôi
Gặp chắc… bà vui quá đấy