Phá Mộng Tình Thâm - Chương 3
9
Con bé được một bà cụ ve chai nhặt được.
Tảng đá trong lòng tôi cuối cùng cũng rơi xuống.
Con còn sống. Còn sống là tốt rồi.
Hôm nay là ngày chúng tôi đến gặp con gái.
Tôi trang điểm kỹ càng, muốn ăn mặc thật chỉn chu.
Dù con còn nhỏ xíu, tôi cũng không muốn để con nhìn thấy bộ dạng điên dại của tôi.
“Chúng ta đón con bé về, sau này sống thật tốt.” – Mẹ ôm lấy vai tôi, nhìn tôi trong gương, cười nói – “Con gái chúng ta xinh thật đấy, trang điểm rồi còn xinh hơn.”
Tôi ngồi trước bàn trang điểm, tô lớp son cuối cùng, nhưng càng tô mắt lại càng đỏ.
Từ khi mang thai, tôi không đụng tới mỹ phẩm, chuyện ăn uống cũng cực kỳ kiêng khem.
Tôi chờ mong đứa trẻ ấy đến với thế giới này, không ngờ khoảnh khắc nó ra đời lại là lúc chúng tôi phải chia lìa.
Nếu không có lần trọng sinh này, đến chết tôi cũng không biết mình đã bị lừa.
“Ba mẹ, con xin lỗi. Con bất hiếu, để cha mẹ về già rồi mà vẫn phải theo con bôn ba lận đận…”
Phía sau tôi, hành lý đã được sắp xếp sẵn.
Hôm nay đón được con, cả nhà tôi sẽ rời khỏi thành phố này để đến một nơi khác sinh sống.
“Chỉ cần cả nhà bên nhau, ở đâu cũng là nhà.”
Ba cùng lúc ôm lấy tôi và mẹ, nở nụ cười hiền hậu:
“Hai mẹ con là tất cả của ba. Bảo vệ hai người là trách nhiệm của ba.
“Con gái ba đã chịu khổ một lần là đủ rồi. Sau này, ba sẽ không để con phải khổ thêm lần nào nữa.”
Mẹ giúp tôi chải tóc, dịu dàng nói: “Con mãi mãi là bé cưng của mẹ.”
Tôi rưng rưng nước mắt, gật đầu thật mạnh.
10
Trạm thu gom phế liệu nằm ở vùng ngoại ô, chỉ là hai chiếc nhà tôn ghép lại, xung quanh chất đầy đủ loại đồ cũ hư hỏng.
Thế nhưng có một khoảng đất được dọn dẹp rất sạch sẽ, còn trồng cả hoa lá xanh mướt.
Một bà cụ khom lưng đang sắp xếp thùng giấy, bên cạnh là một chiếc xe đẩy trẻ em nhặt được, còn có một chú chó lông trắng lốm đốm nằm canh bên.
Đứa trẻ nằm trong xe, được nuôi rất tốt. Làn da đã hết đỏ, trắng trẻo hồng hào, đường nét khuôn mặt dần rõ ràng, đáng yêu vô cùng.
Chú chó nhìn thấy chúng tôi lập tức cảnh giác sủa “gâu gâu”, bé con dường như đã quen với tiếng chó sủa, lập tức cười khanh khách, tay chân múa may loạn xạ.
Mẹ tôi thấy vậy, vành mắt đỏ hoe: “Con bé giống con thật.”
Bà cụ đứng thẳng dậy, xoa thắt lưng, hướng về phía chúng tôi gọi: “Không thu nữa đâu, không thu nữa. Phải ru bé ngủ rồi.”
Nhìn rõ gương mặt bà cụ, tôi như bị sét đánh giữa trời quang.
Tôi đã từng gặp bà.
Kiếp trước, văn phòng luật do tôi sáng lập có một thực tập sinh là cô gái trẻ.
Vừa mới tốt nghiệp đại học, vì gương mặt giống tôi và lại thông minh nên được đồng nghiệp chú ý.
Có lần cô bé đi cùng chúng tôi gặp thân chủ, trò chuyện về đồ cổ khiến người ta vui vẻ mà ký hợp đồng tại chỗ.
Tôi thấy cô bé không tệ, bèn điều về bên cạnh dạy dỗ tận tay.
Cô bé rất chịu khó, đối xử với thân chủ cũng cẩn thận chu đáo, chưa bao giờ tỏ vẻ kiêu ngạo.
Đặc biệt nấu ăn rất ngon, mỗi ngày đều mang cơm theo, khiến đồng nghiệp thèm thuồng đến nỗi đòi tới nhà cô bé ăn ké.
Cô bé ngại ngùng nói nhà mình hoàn cảnh không tốt, chỉ sợ mọi người không chê là được.
Một lần tôi bắt gặp cô bé ngồi khóc trong cầu thang, cứ ngỡ bị khách hàng bắt nạt, ai ngờ là bà ngoại bị bệnh nặng cần nhập viện.
Cô bé khóc đến lem cả lớp trang điểm, dáng vẻ tội nghiệp khiến người ta không đành lòng.
Nghe nói nhà chỉ có hai bà cháu, hoàn cảnh cực kỳ khó khăn, một mình bà ngoại nuôi cô học đại học.
Tôi thương cảm, giả vờ thưởng thêm mười vạn tệ, còn phê duyệt kỳ nghỉ dài.
Sau đó… tôi chết. Lý Phong Vũ và Lý Tiểu Thiên chiếm công ty, cướp con dấu.
Cô bé ấy cùng các luật sư khác đứng ra ngăn cản, xô đẩy đến mức tóc rối, áo rách, vẫn cắn răng không chịu nhường bước.
Mọi chuyện đều có dấu vết. Mọi thứ đều có căn cứ.
Tôi – Bạch Mạn – cả đời này chưa từng thẹn với ai. Đường đường chính chính mà sống.
Là ông trời thương xót, ban cho tôi cơ hội được sống lại.
Con gái à, mẹ đến đón con đây.
11
Bà cụ là người lương thiện, không cần gì cả, chỉ xin chúng tôi từ nay về sau phải đối xử thật tốt với “Bột Nhão”.
Là tên ở nhà của con bé. Bà nói không có sữa, nên dùng bột nhão nuôi con lớn.
Cả nhà ba người chúng tôi quỳ xuống đất, nước mắt đầm đìa cảm tạ ân đức trời biển của bà.
Đã tìm được con gái rồi, còn Lý Phong Vũ, Lý Lộ, mẹ chồng cũ thì đều đang ở trong trại tạm giam.
Về việc phải ngồi tù bao lâu – đó không còn là chuyện tôi quan tâm nữa.
Tôi không đến gặp họ, mà đưa con gái, bà cụ và cả chú chó quay về ngôi nhà mới.
Chờ đến khi vụ án được xét xử và tuyên án, ba tôi sẽ liên lạc với các chiến hữu cũ, để “chăm sóc đặc biệt” cho ba người bọn họ trong trại.
Từ đây, mối ân oán giữa nhà tôi và nhà họ Lý tạm thời chấm dứt.
Chúng tôi đặt tên cho con gái là Bạch Hi Thần, ánh bình minh mờ sương, tương lai rực rỡ.
Khi con bé ba tuổi, tôi mở lại văn phòng luật giống như kiếp trước, chuyên xử lý các vụ kiện thương mại, sau đó còn phối hợp với ủy ban khu phố để hỗ trợ pháp lý cộng đồng. Mệt, nhưng rất đáng.
Ba thường nói: “Luật sư không được trở nên vô cảm. Phải nhớ đến nỗi đau thì mới có thể thấu hiểu được thân chủ.”
Tôi vừa điều hành công ty, vừa cùng ba mẹ và bà cụ chăm sóc con.
Năm tháng trôi qua, từ căn hộ ba phòng, gia đình chúng tôi chuyển đến biệt thự lớn.
Ba nghỉ hưu, chuyển giao toàn bộ mối quan hệ trong giới cho tôi.
Mỗi lần tan làm về, chưa bước vào nhà đã ngửi thấy mùi cơm thơm phức.
Mẹ và bà cụ ngồi trò chuyện đợi tôi, ba bế con gái đi thăm hàng xóm mới quay về.
“Ơ kìa, Bột Nhão, nhìn xem ai về kìa!”
Con bé vừa nhìn thấy tôi liền dang tay, giọng non nớt vang lên: “Mẹ ơi, ôm ôm!”
Tôi ôm chặt lấy con bé, lúc ấy mới thật sự cảm nhận được hạnh phúc là thứ có thể nắm chặt trong tay.
Năm con gái sáu tuổi, tôi bắt đầu dạy con những điều đạo lý và cách làm người, giống như tôi từng dạy Lý Tiểu Thiên ở kiếp trước.
Con bé được chúng tôi và thầy cô giáo dạy dỗ rất tốt, ngoan ngoãn, kiên nhẫn, thông minh, hiếu học – có lẽ bản chất con bé đã lương thiện rồi.
Sinh nhật mười tuổi của con, tôi gặp thân chủ xong mệt mỏi trở về nhà.
Con bé từ xa đã nhào vào lòng tôi: “Mẹ ơi, mẹ nhắm mắt lại được không?”
“Được chứ.”
Nó nắm tay tôi, dẫn tôi đi, đi mãi…
Đến một nơi gió nhẹ thổi qua, nó dừng lại: “Mẹ ơi, mở mắt ra đi.”
Tôi mở mắt. Trên bầu trời đêm đen là vô vàn vì sao lấp lánh. Quay sang bên, là gương mặt con gái rạng rỡ cười tươi như hoa.
“Mẹ ơi, mẹ xem, hôm nay có nhiều sao quá.
“Mình cùng ngắm sao đi mẹ. Sao đang nháy mắt với mình đó.”
Đã bao lâu rồi tôi không ngẩng đầu lên, bình tâm ngắm nhìn bầu trời?
Tối hôm ấy, tôi ôm con gái mà khóc òa như một đứa trẻ.
Con bé không hiểu gì, hoang mang mà xót xa, đưa tay lau nước mắt cho tôi, rồi chu môi hôn nhẹ lên má.
Gương mặt nhỏ xíu nghiêm túc, giọng trong veo: “Mẹ đừng khóc, bà nội lớn và bà nội nhỏ nói khóc nhiều sẽ có nếp nhăn đó ạ.”
Bấy nhiêu năm qua, lần đầu tiên tôi thật sự buông bỏ được.
Không phải tôi dạy dỗ sai.
Chỉ là cặn bã vẫn mãi là cặn bã – sinh ra đã mang trong người cái bản chất mục ruỗng, chỉ biết phá hủy mọi thứ.
12
Năm con gái tôi mười lăm tuổi, tôi vừa tan họp phụ huynh ở trường.
“Mẹ! Mẹ ơi!
“Là con, Tiểu Thiên đây mà!”
Giọng nói đó… nghe rất giống Lý Tiểu Thiên.
Sắc mặt tôi thoáng trầm xuống. Chẳng lẽ… Lý Tiểu Thiên cũng trọng sinh rồi?
Tôi vẫn bước tiếp, cho đến khi bị một người túm lấy cánh tay. Tôi quay đầu lại.
Một Lý Tiểu Thiên ăn mặc như đám du côn, vẻ mặt mừng rỡ cực độ, vừa nhìn thấy tôi đã òa lên khóc:
“Mẹ! Con tìm được mẹ rồi!”
“Tôi là ai?” – Tôi nhíu mày, không che giấu chút nào sự chán ghét khi quan sát hắn từ đầu đến chân – luộm thuộm, bất cần đời, mùi hôi như lang thang ngoài đường lâu ngày.
Hắn nhận ra ánh mắt chán ghét của tôi, trong mắt thoáng vụt qua một tia hung dữ, rồi lập tức giả vờ bình tĩnh lại.
Ánh mắt ấy… vẫn không đổi.
Quả nhiên, hắn đã trọng sinh.
Kiếp trước hắn mặc đồ hiệu, đeo đồng hồ xịn. Kiếp này, đeo khuyên tai, xăm trổ, lêu lổng ngoài đường.
Không biết năm đó bị nhà nào nhặt về nuôi, cuối cùng sống bao nhiêu năm, trong lòng vẫn chỉ nhớ đến “mẹ giả” là tôi.
Đúng là… một con chó vong ân bội nghĩa.
“Con là Tiểu Thiên mà! Là con trai của mẹ!
“Mẹ ơi, con nhớ mẹ lắm. Những năm qua mẹ đã đi đâu…”
“Tôi không có con trai.” – Tôi ngừng lại một nhịp, lạnh lùng nói – “Chính xác thì, tôi từng có một con trai giả, là con của chồng cũ tôi với tiểu tam. Nhưng sau đó bị mẹ chồng cũ của tôi làm mất. Vậy… cậu là nó đấy à?”
Tôi còn tiện thể tạo cớ, nói giùm hắn một lý do hợp tình hợp lý. Hắn lập tức gật đầu như giã tỏi, tuôn một tràng kể khổ:
“Họ chẳng tốt với con chút nào. Con đói, con lạnh, chịu đủ mọi ấm ức…
“Cái gì cũng đem con so với mấy đứa khác. Con không muốn nghe lời họ!”
Hắn quá tham lam. Như một cái miệng há rộng ra chực chờ nuốt chửng tôi.
“Con chỉ nhận mẹ là mẹ con thôi! Mẹ mới là mẹ ruột của con. Con luôn tìm mẹ suốt bao năm nay…”
Tôi chưa bao giờ quên, lúc bản thân hấp hối trong biển lửa, hắn nhổ thẳng một bãi nước bọt lên người tôi.
Buồn nôn. Ghê tởm.
Tôi lạnh lùng cắt đứt:
“Tôi không cần con trai. Ba mẹ cậu cần cậu, cậu nên quay về tìm họ.”
Vừa nghe xong, Lý Tiểu Thiên cau mày, ghét bỏ ra mặt:
“Tôi không thèm về tìm bọn họ đâu!”
Hẳn là hắn đã thử tìm rồi, và phát hiện ra — người cha từng được nhờ cậy nhà vợ leo lên như diều gặp gió ở kiếp trước, thì kiếp này lại ngồi tù, ra trại rồi thì thất bại đủ đường, giờ chỉ còn ngồi nhà gãi chân.
Lý Tiểu Thiên không hiểu nổi vì sao vận mệnh lại trật bánh như thế, giờ chỉ biết muốn bám lấy tôi.
Vì chỉ có tôi, theo đúng quỹ đạo cũ, mở công ty, phát tài.
Nhưng hiện giờ — đến tôi cũng không cần hắn nữa.
Cần cái quái gì?
Tôi mặc kệ lời năn nỉ khóc lóc của hắn, thẳng thừng lên xe.
Vừa thấy logo xe BMW, hắn như hóa đá, ôm lấy đầu xe không chịu nhúc nhích.
“Mẹ! Cả thế giới này con chỉ có mẹ thôi. Nếu mẹ cũng không cần con, vậy con sống làm gì nữa!”
Dọa tôi à?
Loại trò này, tôi không còn mắc mưu nữa. Tôi giẫm chân vào phanh, tiếng động cơ gầm lên khiến hắn giật mình lùi lại liên tục.
Thấy tôi làm thật, hắn mặt cắt không còn giọt máu, ủ rũ tránh đường, chỉ còn ánh mắt âm u dõi theo tôi rời đi.
Về đến nhà, việc đầu tiên tôi làm là chuyển con gái sang một trường tư thục có kiểm soát an ninh nghiêm ngặt.