Nữ Quan - Chương 4
12
Chỉ hai năm những nữ tử vốn còn đang do dự quan sát khi thấy phong quang ít nhiều đã thêm dũng khí liều thử một phen
“Muốn nữ tử cũng tham gia khoa cử từ đến nay đều là chuyện khó khăn vô cùng đám lão già ngày thường thể nhẫn nhịn nhưng một khi phát hiện bệ hạ ý định thì phản ứng vô cùng kịch liệt”
“Bệ hạ tuy hết sức đề bạt hàn môn tử nhưng những hàn môn tử đó cũng là đàn ông khi thực sự vững quan viên thế gia kéo bè kéo cánh cũng là ”
“Ngay cả việc ngươi vị trí nội xá nhân cũng là bệ hạ mở đầu từ trong số nữ tử mà chọn ”
Miêu Ngọc chính là nữ quan đến truyền chỉ lúc với
Hiện tại còn hai năm nữa là đến kỳ khoa cử nhưng từ sớm đã vì việc cho nữ tử tham gia cùng mà cãi ầm ĩ
Tiếng phản đối nổi lên dứt sự bình lặng đó ngầm điềm báo của cơn bão một số loạn lạc đã rục rịch
Quan hệ giữa nữ đế và các thế gia đã trở nên căng thẳng
Ta cất sổ sách :
“Tập tục lâu đời nhiều năm qua làm thể thay đổi trong mười mấy năm ngắn ngủi cho dù mười mấy năm thể thay đổi cũng đủ để mở vỡ một khe hở ”
Chỉ là dù chỉ là một khe hở nạy mở cũng kinh thiên động địa
Lúc đó hẳn là cần một con dao
Ta vẫn quên lý do khiến thể bước lên vị trí ngày hôm nay
Miêu Ngọc hiểu ý:
“Không hổ danh là bệ hạ coi trọng quả nhiên thông minh ngươi bệ hạ đã đợi ngươi lâu ”
Ánh mắt của nàng sâu xa khó lường nhường đường cho từ đó qua rèm châu màn ngọc
Người gặp tóc mai đã bạc thêm đôi phần nhưng uy nghiêm càng thêm
Tuổi tác như việc lập thái tử đã ít lần văn võ bá quan nhắc đến họ cực kỳ ưng ý với hoàng tử thứ ba của bệ hạ
Tất nhiên họ cũng sợ vị công chúa nhỏ sủng ái nhất
Cứ tranh giành như chỉ thiên tử là lạnh lùng ngoài quan sát từng lên tiếng định đoạt
13
Ánh nến lay động nữ đế đã già nua ngẩng đầu lên từ trong tấu chương cẩn thận chăm chú hồi lâu lên tiếng:
“Tòng Quân trẫm thấy ngươi đã trưởng thành hơn nhiều so với lần đầu tiên trẫm gặp ngươi giao việc cho ngươi làm cũng cũng thỏa xem trong triều đình còn gì thể dạy ngươi nữa ”
Tòng Quân là ngày sinh thần của nữ đế đích thân ban tên cho
Ta quỳ thẳng tắp: “Thần tạ ơn bệ hạ đã bồi dưỡng”
Bà giơ tay miễn lễ chỉ tiếp tục xem tấu chương án thư cũng chất đống giấy cao như núi
Tấu chương xin thiên tử lập thái tử tấu chương nghị luận về việc khoa cử tuyệt đối thể để nữ tử tham gia và cả… tấu chương buộc tội
Nếu Miêu Ngọc là mở đầu cho việc nữ đế để nữ tử làm quan thì chính là tập hợp thành tựu của bà tiến thêm một bước nữa
Dù Miêu Ngọc làm quan cũng chỉ ở bên cạnh nữ đế quản lý việc trong nội cung nhúng tay việc triều chính
Còn làm quan thực sự chia lương bổng và gánh vác giống như họ
Thực sự gì khác biệt với họ
Cho nên chỉ vô cùng phong quang mà lưng cũng ngàn chỉ trích
Tờ sớ luận tội từng ngày nào đứt quãng
Tất nhiên cần đoán cũng biết phụ thân là siêng năng tấu sớ lên nhất
“Giang sơn đời nào chẳng nhân tài vị trí cao độc chiếm phong cảnh thì nhất định sẽ ai ưa kẻ đè đầu những tờ sớ ngươi như trẫm cũng ”
“ hạng vô năng thì gào thét cũng ích gì Trẫm là cửu ngũ chí tôn lẽ nào làm gì còn nhường nhịn bọn họ ”
Một bản tấu chương ném xuống chân mở xem đúng là chuyện khoa cử
Trong lòng suy tư ngoài miệng :
“Bệ hạ khoan dung chỉ là những biết điều thôi”
“ từ đến nay thế gia quyền quý đều danh tiếng bên ngoài nếu thực sự trực tiếp trấn áp e rằng…”
Thế gia môn phiệt từ đến nay chỉ suông khi hàn môn đề bạt trong triều ai xuất thân từ thế gia
Một họ một vùng tự bén rễ đã là trăm năm trở lên chỉ uy tín cao hơn mà tiền bạc cũng bao giờ thiếu
Không khác gì thổ hoàng đế
Nếu là một gia tộc triều đình trực tiếp nhổ cỏ tận gốc thì dễ như trở bàn tay đằng thế gia đều tụ tập với rút dây động rừng triều đình tay cũng khó
“ còn một câu ngạn ngữ gọi là phu thê vốn dĩ là chim trong một rừng đại nạn đến nơi mỗi bay về một phía phu thê còn như huống chi chỉ là đồng minh”
Nữ đế từ từ mở miệng:
“Nếu thực sự đại nạn đến nơi để bảo bản thân thì nhất định đẩy một con dê thế tội chứ”
Đây chính là khe hở cần phá vỡ
Theo lý thuyết thế gia môn phiệt cảnh giác như ngay cả thiên tử cũng dễ dàng tay bình thường sẽ chuyện gì khiến họ sợ hãi đến
Không thật vẫn một chuyện
Ta nghĩ đến điều gì đó đột nhiên ngẩng đầu lên: “Ý của bệ hạ là ——”
Nữ đế mà
Ta đã đáp án trong lòng nhỏ:
“Bệ hạ thánh minh nữ tử thiên hạ sẽ bao giờ quên ân đức của bệ hạ”
“Không”
Bà lắc đầu khóe mắt nhếch lên:
“Trẫm làm những chuyện từ đến nay vì nghĩ cho nữ tử lúc trẫm để vững vị trí hoàng hậu đối xử với bộ hậu cung đều vô cùng khoan dung đó để lên ngôi hoàng đế hết sức đề bạt con cháu hàn môn bọn họ cũng đều mang ơn đội nghĩa với trẫm”
“Hiện tại động đến vị trí của trẫm trẫm đương nhiên cũng nhổ cỏ tận gốc những gì trẫm làm chỉ là vì quyền lực lớn hơn mà thôi”
Trong điện im lặng đến mức thể tiếng kim rơi ai dám thêm một lời khi nữ đế nhắc đến quá khứ mấy
Sợ diệt khẩu cả nhà
Cố tình rằng ánh mắt nữ đế sâu thẳm bình thản và nhàn nhạt hồi tưởng :
“Nghĩ đến lúc khi trẫm làm nô tỳ cũng than thở thiên hạ đối xử bất công với nữ tử thi khoa cử tự kiếm sống nếu sinh là nam tử chắc chắn sẽ khác”
“ trẫm cuối cùng cũng đến vị trí một vạn nhưng phát hiện quyền lực tuyệt đối nam tử và nữ tử gì khác biệt cũng chỉ là quân cờ trong tay cao hơn khác mà thôi”
“Quyền lực khiến mê một khi dính thì còn quan tâm đến điều gì nữa hoàng hậu hiển nhiên vẫn đủ cho nên trẫm đã bước nhưng Tòng Quân ở vị trí trẫm vẫn yên tâm luôn luôn kéo trẫm xuống”
Giọng của bà nặng nề hơn một chút trong mắt lóe lên vẻ tàn nhẫn:
“Cho nên trẫm đè họ xuống trói họ khiến họ sợ hãi khiến họ vạn kiếp bất phục”
Lời cuối cùng tựa như khiến vén bức màn che mặt cuối cùng rõ khí thế sát phạt bên trong vị quân vương đã trải qua biết bao nhiêu chuyện cả đời sóng gió dữ dội
Thuận thì sống nghịch thì chết
Từ xưa đến nay quân vương đều như
Lòng run lên
Dường như cảm nhận sự khác thường của vẻ tàn nhẫn trong mắt nữ đế tan biến trong nháy mắt mưa thuận gió hoàng nhạt như gió thoảng mây trôi:
“Cho nên Tòng Quân ngươi cần cảm tạ trẫm thay cho nữ tử khắp thiên hạ trẫm vốn ý như ”
Bà hề che giấu bởi vì đối với bà từ đến nay coi là mối đe dọa
Phò tá quân vương như hổ rình mồi điều trong hai năm nay đã thấm thía sâu sắc
Người ngoài chỉ biết một bước lên mây trở thành thân cận nhất bên cạnh nữ đế đôi khi cũng ảo giác
Bởi vì phát hiện khi lộ khuyết điểm trêu chọc dạy bảo như bậc trưởng bối là một ban cho chữ Tòng Quân ân uy tịnh thi cũng là một
Mà giờ đây mưa gió sắp đến những lời rốt cuộc là quân vương tùy ý tâm sự với tâm phúc là lời cảnh cáo ẩn ý ai thể đoán định
khi lui xuống sắp rời vẫn đầu :
“Trong sách Tiêu Đế vì trừ bỏ Xích Vũ hầu cát cứ một phương mà giương kiếm chỉ thẳng Tây Bắc vây thành ba tháng mới hạ mở cửa thành bách tính khắp đường phố ngõ hẻm nghênh đón vui mừng khôn xiết chỉ vì Xích Vũ hầu tàn bạo vô nhân đạo bách tính chịu nhiều đau khổ”
“Tương tự khi Hựu Hoàng lên ngôi triều cục đang rung chuyển quốc khố trống rỗng bách tính dân chúng gì để ăn vì củng cố quyền lực bất chấp mọi lời can ngăn mà mở kênh đào thúc đẩy thông thương Nam Bắc tạo nên một thời thịnh thế”
“Cả hai đều là vì quyền lực của nhưng tiếng truyền xa Có thể thấy thế gian chỉ xét hành động chứ xét lòng hành động của bệ hạ tuy rằng tư tâm nhưng cho thiên hạ nữ tử cơ hội triều đình lập thân trong miếu đường như thể sánh ngang với Tiêu Đế Hựu Hoàng”
Bản tính con vốn thay đổi huống chi là quân vương
Đối với họ mà hiền hiền đều bằng quyền lực còn trong tay
Nếu tin cứ hỏi thử một trong những hiền quân nếu thiên hạ thái bình cần dùng ngài làm thứ dân đổi lấy ngài đồng ý
Xem ngài chém ngươi là biết
Cho nên những quân vương vì quyền lực mà tàn bạo vô nhân đạo những quân vương vì quyền lực mà ban ân cho vạn dân thì hà tất so đo ngài làm gì
Chỉ cần cái là đủ