Nữ Quan - Chương 2
05
Phụ thân lăn lộn trong triều đình nhiều năm đây lần đầu tiên thất thố suýt chút nữa giữ phép tắt mà lên tiếng vì tâm phúc của thiên tử đang ở đây trong cung hai bên những khác gì cũng dám bất kính
Nữ quan tuyên chỉ thấy hết nụ đổi:
“Ngụy đại nhân chúc mừng”
Phụ thân gượng gạo cố gắng một câu cho dáng thì thấy nữ quan bước qua ông đỡ dậy giọng thêm phần thân thiện:
“Được bệ hạ trọng dụng như ngày ắt sẽ tiền đồ vô lượng hạ quan cũng xin chúc mừng Ngụy đại nhân ”
Phụ thân : “…”
Ông nhịn nhịn trừng mắt
Đánh chết ông cũng ngờ một ngày thứ nữ mặc ông sắp đặt thể giẫm lên đầu ông
Lúc thanh vương kiếm đã nhuốm máu khí lạnh bức
Ta cong môi:
“Vậy thì xin nhận lời chúc của đại nhân”
Giống như giết
Mọi dậy phụ thân nhịn mở miệng:
“Ngụy gia cảm kích ân đức của bệ hạ nhưng tiểu nữ tuổi còn nhỏ tôn trọng các bậc bề tay tàn nhẫn thể bệ hạ chọn trúng chắc chắn là vì nàng quá giỏi ngụy trang thể trọng dụng thực sự là lừa quân
“Nữ nhi dạy dỗ chu đáo là của phụ thân sai lầm lớn như lão phu còn mặt mũi nào đối diện với bệ hạ chỉ mong hôm nay xử lý xong đứa nghịch nữ mang đến mặt bệ hạ tạ tội”
Ông thực sự sốt ruột
Bởi vì lời
Đặc biệt là khi dám giết mặt ông
Là nữ nhi của ông ông đã là gian thần thể là thứ gì
Cho nên ông hiểu rõ hơn ai hết nếu thực sự tìm cơ hội để tiến lên thoát khỏi sự kìm kẹp của ông chỉ dựa cách ông đối xử với a nương và tính sổ mới là lạ
“ đúng đứa con bất hiếu còn động thủ với bậc bề đại nhân ngài xem máu thanh kiếm vẫn còn ấm nóng”
Đích mẫu xử lý sớm một chút phụ thân mở miệng bà liền hùa theo
Ta lùi bước: “Phu nhân động thủ với bậc bề căn cứ gì”
“Đến nước mà ngươi còn cứng miệng ngươi dám bất kính với đích mẫu như thì là bất hiếu ”
Bà la hét định xông lên đá một cước:
“Thật buồn Muội bắt giữ a nương của đánh gãy chân liệt giường tất cả đều do các gây vì bảo vệ a nương mà rút kiếm gì đúng”
Tiếng kêu thảm thiết vang lên Ngụy Yến Nhiên ngờ dám động thủ với bậc bề tức giận:
“Đừng cãi chày cãi cối rõ ràng là do a nương của ngươi lẳng lơ ai biết ngươi và ngươi do phụ thân đẻ Mẫu thân động thủ cũng chỉ là để bảo vệ thanh danh của Ngụy gia mà thôi”
Bà nghiến răng nghiến lợi hiện tại chằm chằm thanh kiếm trong tay trong mắt lóe lên một tia ghen tị:
“A nương của ngươi là thứ lên mặt ngươi cũng chẳng gì chọn làm nữ quan Ai biết là chọn thế nào”
Nàng định đỡ Lư thị đang ngã chổng vó tiện thể tát một cái tặng cho nàng và mẫu thân nàng một cú ngã sấp mặt:
“Ngươi là cái thá gì đến lượt ngươi lên tiếng ”
“Ngỗ ngược đây chính là lý do ngươi chống đối phụ thân”
Phụ thân quát lớn
Cùng lúc đó quản gia nãy cầm dây thừng cũng giả vờ tiến lên
Ta cầm lấy trường kiếm tiến lên đâm một nhát:
“Chỉ lo dọn dẹp tàn cuộc quên dọn dẹp ngươi ”
Trường kiếm đâm tim quản gia mũi kiếm xuyên chỉ cách ngực phụ thân ba tấc
Máu bắn tung tóe mặt ông lão già làm gì từng chịu sự kinh hãi như trực tiếp ngây tại chỗ trợn tròn mắt thể tin nổi
vẫn như thường:
“Nói đến việc phu nhân thể đối xử với a nương và như đều là nhờ phụ thân dung túng cho nên với tư cách là tội đồ nữ nhi nhớ rõ”
Giọng phụ thân run rẩy:
“Ngươi đang uy hiếp phụ thân là đại bất hiếu chỉ cần báo lên bệ hạ thiên hạ sẽ ai khinh thường ngươi”
“Sinh mẫu của nữ nhi chịu oan khuất nếu nữ nhi khoanh tay chẳng cũng là bất hiếu Thiên hạ cũng sẽ khinh thường nữ nhi ”
Ta nhướng mày: “Đã là bất hiếu thì phụ thân chỉ thể chịu thiệt thôi”
“ ý chỉ của bệ hạ Thư Nhiên của Ngụy gia phẩm hạnh đoan chính đức hạnh vẹn đây là lời của bệ hạ cho nên nữ nhi giết là đoan chính bất hiếu cũng là đức hạnh”
Rút trường kiếm quản gia ngã gục xuống là tâm phúc của đích mẫu cánh tay của phụ thân trong nhà cứ thế chết tươi mặt ông
Chuyện nhục nhã như còn nhục nhã hơn cả một nhát kiếm đâm ông
“Ngươi”
Phụ thân tức giận đột nhiên đầu:
“Như thượng quan thấy đứa bất hiếu bất nhân như chẳng lẽ bệ hạ thực sự trọng dụng ”
Ánh mắt đến biết từ lúc nào nữ quan ở bên cạnh lặng lẽ xem một vở kịch đã ngẩng đầu lên
Nở một nụ xã giao:
“Hiếu bất hiếu hạ quan biết nhưng bệ hạ đã Thư Nhiên của Ngụy gia phẩm hạnh đoan chính đức hạnh vẹn thì chính là đức hạnh ”
“Nếu đại nhân ý gì khác thể đích thân diện kiến bệ hạ rõ cũng muộn”
“Các ngươi”
Phụ thân tức giận
bên cạnh thiên tử bao giờ cần nể mặt khác lúc nữ quan chỉ liếc ông một cái chậm rãi :
“Bệ hạ coi trọng xá nhân vốn dĩ hôm nay để đại nhân đến trung thư nhậm chức nhưng xá nhân lo lắng cho và sinh mẫu đặc biệt cầu xin bệ hạ về nhà một ngày”
“Ngụy đại nhân ngài để bệ hạ thấy mới tính”
Ý đe dọa lộ rõ
Cuối cùng sắc mặt phụ thân cũng thay đổi
06
Tình hình hiện tại nữ đế đăng cơ nhưng triều cục định
Không ít thế gia tộc quyền quý đều ngấm ngầm gây áp lực ép nữ đế thoái vị tìm thân trong hoàng tộc thay thế
Ngụy gia hiển nhiên là một trong số đó phụ thân càng là “kiệt xuất” trong số họ
dù là nữ tử đó cũng là thể lên ngôi hoàng đế há thể lui xuống là lui xuống hai bên nhân vật đấu tranh nhiều năm như nữ tử tranh với nam tử hàn môn đấu với quyền quý tình hình càng ngày càng yên ắng
Yên ắng đến mức khiến bất an
Dường như chỉ cần một cơ hội sẽ bùng nổ
Cho đến khi điện thí diện kiến thiên tử long ỷ mở lời hỏi:
“Thủy hoạn ở Tuyền Châu trẫm phái phụ các ngươi mang theo vạn ngân ngàn thạch trị mặc dù tai ương đã trừ nước đã tiêu nhưng đã là tai ương thì thể tránh khỏi dịch bệnh hoành hành chết thảm trong bùn đất”
“Bách tính tặng cho trị thủy chiếc ô vạn dân nhưng rằng tai họa là do đế tinh soán đoạt là do trẫm nếu các ngươi là khâm sai cầm vương kiếm trong tay thì làm thế nào”
Trong đại điện ít các tiểu thư khuê các chọn cũng đúng nếu là con nhà quyền quý nữ tử làm thể nhiều sách đến như Viết những bài văn để thi đình
Bọn họ đều ngốc thì im lặng một lúc lâu
Cuối cùng vẫn chậm rãi mở miệng:
“Đương nhiên là an ủi lòng dân ngợi ca ân đức của bệ hạ”
“ nên nghiêm trị những lời bịa đặt vô căn cứ bắt những kẻ bậy chém đầu để làm gương cho kẻ khác”
Người cao vị ngữ điệu mang theo ý :
“Đã là bậy thì chỉ là hạng dân thường vô tri vốn đã chịu nhiều khổ cực vì lũ lụt kẻ kích động hà tất chém đầu họ”
“…”
Người hỏi ấp úng mặt đỏ bừng
Có cúi đầu thấp hơn né tránh câu hỏi
Chỉ quỳ điện từng chữ từng chữ một những lời mà bọn họ cũng dám :
“Bách tính thể những lời đồn đại mê hoặc nhất định là do đầu cố ý làm mặc kệ mọi chuyện giành công lao của bệ hạ về phía nhưng để bệ hạ gánh chịu tiếng thực sự là lừa dối quân vương thần đã là khâm sai tự nhiên rút vương kiếm——”
“Giết chết”
Lời dứt cả điện im phăng phắc hầu như tất cả mọi đều thất thố chằm chằm
như thấy
Nghe thấy đỉnh đầu truyền đến tiếng “ngẩng đầu lên” đưa mắt về phía đang long ỷ
Người nữ tử tàn bạo vô nhân tính trong lời đồn đại đang ở ngay mắt nhưng khoác một thân long phượng hoàng bào tóc đen đã pha sương trắng dung nhan xinh mặt giấu dấu vết của năm tháng
Nếu ở trong một gia đình quyền quý hẳn đây sẽ là nhân vật lão phu nhân trong nhà con cháu quây quần vui vẻ yêu thương hết mực
trong đôi mắt của bà một chút từ ái nào chỉ còn sự tôn nghiêm giận mà uy và ý giết chóc
Bà chằm chằm mở miệng nhắc nhở:
“Nếu bọn họ cố ý thì ”
Ta hề dừng :
“Nếu cố ý mà còn để lời đồn đại lan tràn làm loạn lòng dân chính là hạng ngu thể thấy công lao trị thủy phần lớn là giả mạo càng giết”
“Bọn họ chính là phụ của ngươi”
“Quân thần đó mới là phụ tử giữ chức vụ của thì lo việc của thần ăn lộc của quân vương tự nhiên làm việc trung quân”
“Phụ đối với quân vương trung thành đối với bách tính vô năng nếu thiên vị tư tình mặc kệ mọi chuyện bách tính tội gì”
Nữ đế cúi đầu trầm giọng:
“Ngươi sợ thiên hạ mắng ngươi bất trung bất hiếu bất nhân bất nghĩa ”
Ta đưa mắt thẳng:
“Ơn dưỡng dục tự tay trả”
Chúng bốn mắt đó cùng bật
Thanh vương kiếm chính là lúc đó ban xuống