Nữ Quan - Chương 1
01
Một cái đầu rơi xuống cảnh tượng vốn ồn ào lập tức im lặng trong hai giây đó tiếng la hét kinh hoàng bao trùm
Dù cũng là nữ tử trong hậu trạch từng thấy cảnh tượng đẫm máu như
Huống hồ cái đầu đó còn lăn đất hai vòng đó rơi xuống chân đích tỷ Ngụy Yến Nhiên của
Hai chân nàng mềm nhũn trực tiếp ngất xỉu nếu đích mẫu Lư thị kịp thời kéo nàng một cái thì giờ chắc chắn đã cùng cái đầu
Lư thị miễn cưỡng tỉnh táo chỉ thẳng mắng lớn:
“Súc sinh Ngươi là súc sinh Ngươi thế mà dám giết mặt mọi Ta nhất định trói ngươi siết cổ đến chết mới thể che giấu nỗi ô nhục của gia đình”
“Người còn mau trói nó cho ”
Máu bắn tung tóe vẫn còn dính mặt tay nắm chặt thanh kiếm dài lạnh:
“Ta xem ai dám”
Vài tên gia đinh định xông lên liền khựng dám tiến lên một bước
Điều làm cho Lư thị tức điên lên
Trong hậu trạch Ngụy phủ bà luôn một là một hai là hai
Cho nên phụ thân nạp nhiều như bà cũng ngăn cản
Chỉ chờ phủ bà sẽ xử lý từng một
Hoặc là bắt quả tang thông dâm hoặc là phát hiện dùng bùa phép hoặc là kiêu ngạo ngang ngược vô lễ với chủ tử luôn một lý do để đón theo chiều dọc tiễn theo chiều ngang
bà cũng biết những chuyện thể làm quá lộ liễu sẽ khiến phụ thân tức giận
Vì bà nắm bắt tính cách thích mới ghét cũ của phụ thân mỗi một tiểu phụ thân sủng ái trong thời gian ngắn khi ân sủng còn kết cục đều khá hơn là mấy
a nương là một ngoại lệ
Bà vốn là con nhà lương thiện là tiểu do lão thái thái đưa mục đích là để sinh con nối dõi cho Ngụy gia
Lư thị đã nhẫn nhịn chuyện nhiều năm a nương cũng sinh hai tỷ chúng trong những năm
Bà thích tranh đấu chỉ sống an
ở Ngụy phủ vẫn sống
Điều càng rõ ràng hơn khi lão thái thái mất
Ta đến giờ vẫn còn nhớ như in năm đó mùa đông quá lạnh tiểu viện than củi lạnh đến thấu xương ôm đang sốt cao theo phía a nương
Theo bà quỳ trong tuyết lớn ở sân của đích mẫu và phụ thân phụ nữ điềm đạm trán đầy vết máu do dập đầu nhưng vẫn cầu xin:
“Xin chủ mẫu khai ân xin lão gia khai ân cứu Vân Nhiên ”
“Xin chủ mẫu lão gia khai ân”
Đáp bà là khuôn mặt mất hứng kiên nhẫn của phụ thân :
“Ồn ào cái gì Đại phu đều cứu còn còn thể cứu Không hiểu quy củ”
Ông biết Lư thị luôn gây khó dễ trong những chuyện nhỏ nhặt tiểu viện của chúng ngay cả than củi cũng ít như làm thể đại phu
cũng lúc Lư thị dịu dàng độ lượng :
“Muội cũng chỉ vì quá lo lắng thôi lão gia hà tất so đo khéo Vương đại phu thường bắt mạch cho hôm nay cũng đang ở đây chi bằng để ông xem qua thử ”
Phụ thân để ý ừ một tiếng hài lòng nắm tay bà :
“Vẫn là nàng hiền lương nhất”
Hai ngày phụ thân bỏ rơi mỹ nhân mới nạp đều ở trong viện của Lư thị
Còn a nương ép đổ thuốc miệng một cách tùy tiện trong một đêm già mười tuổi
Bà ôm nữ nhi của thống khổ rơi lệ:
“Sao thể vô dụng như thể vô dụng như chứ”
02
bà thể làm gì đây
Là thất mặt chủ mẫu cũng chỉ là nửa hầu
Phạm lớn cũng thể bán
Chủ mẫu thích bà bà thể làm gì đây
Từ lúc đó đã hạ quyết tâm nhất định đưa a nương và thoát khỏi hang ổ ma quỷ
May mắn thay triều đại hưng thịnh nữ đế ngàn năm khó gặp đăng cơ nữ tử cũng cơ hội sách Lư thị dù thích thứ nữ nhưng cũng vẻ giữ thể diện
Điều khiến cơ hội cùng Ngụy Yến Nhiên học đường
Nghe tình hình triều chính hiện nay biến động nữ đế ý tuyển chọn nữ quan để bồi dưỡng thân tín
Chỉ cần chọn thì khác gì quan viên trong triều
Những nam tử như phụ thân chỉ chế giễu:
“Nữ tử làm quan xuất đầu lộ diện quả thực là chuyện nực ”
Nếu kiêng dè uy nghiêm của nữ đế bọn họ sẽ để nữ nhi tham gia
Tuy nhiên tham gia là một chuyện còn tham gia tử tế là chuyện khác
Không biết từ bao giờ Ngụy Yến Nhiên đạp xuống đất liên tục xé sách của để trút giận khinh thường lớn:
“Phụ thân nữ tử nên ở nhà thờ chồng dạy con giống như đây nên gả nhà quyền quý làm chủ mẫu”
“Tham gia tuyển chọn nữ quan Loại chuyện xuất đầu lộ diện đó ngươi cũng dám làm Quả thực là biết hổ”
“Quả nhiên nương ngươi là loại liêm sỉ ngươi cũng ”
Cũng lúc đó mới biết phụ thân đã sớm chọn cho một phu quân
Là làm kế thất của một quan tam phẩm
Mà vị quan tam phẩm đã ngoài năm mươi
Vừa khéo là đối tượng phụ thân kéo bè kéo cánh
Đây cũng là mối hôn sự do Lư thị sắp đặt
Chỉ chờ khi tham gia tuyển chọn xong là lập tức thành thân
Ngụy Yến Nhiên chờ cảm kích rơi lệ cho rằng thứ nữ như gả cho quan cao là may mắn lắm
ngờ nàng liền sống chết hết sách vở
03
Ngày tham gia tuyển chọn a nương và chuẩn cho nhiều quần áo và lương khô
A nương hốc mắt đỏ nhẹ nhàng vỗ vai :
“Nữ nhi ngoan của a nương nhất định sẽ chọn”
Ta mong chờ như mong chờ khi chọn sẽ đưa bà mà là mong chờ khi chọn thể thoát khỏi ổ sói
Ngụy phủ bên ngoài lộng lẫy bên trong mục nát đã sớm chôn vùi nửa đời của bà
Bà nữ nhi của cũng giống như bà
Muội mới mười lăm nhưng cũng hiểu chuyện lau nước mắt cho a nương
Nói với tỷ tỷ rằng hãy giữ gìn sức khỏe
Ta nắm tay họ từng chữ từng chữ một:
“A nương yên tâm con nhất định sẽ đưa mọi ”
Khoảnh khắc đã chờ biết bao lâu
Không ai biết khi vinh quy cố thổ bước tiểu viện trong lòng vui mừng biết bao
Cũng ai biết khi thấy a nương gầy gò như que củi kéo trong lòng tức giận biết bao
04
Đại đường Ngụy gia phụ thân cao quát lớn với :
“Nghiệt nữ còn mau quỳ xuống”
Ta vẫn yên nhúc nhích
Lư thị lập tức lóc thảm thiết đáng thương vô cùng:
“Lão gia phản phản nữ nhi bất hiếu những giết mặt mọi đến giờ ngay cả với bậc bề cũng bất hiếu như đại bất kính thật sự là gia môn bất hạnh gia môn bất hạnh a”
Trong nhà phụ thân bao giờ cho phép bất kỳ ai chống uy quyền của ông liền liếc quản gia quát lớn:
“Đánh gãy chân nữ nhi bất hiếu cho xem nó quỳ quỳ”
Ta cũng quát lớn theo:
“Ta nắm trong tay vương kiếm tiên trảm hậu tấu tại quỳ Ai dám bắt quỳ”
“Vương kiếm”
Sắc mặt phụ thân thay đổi đột nhiên chằm chằm thanh bảo kiếm trong tay nghi ngờ:
“Sao con vương kiếm”
“Ta bệ hạ chọn trúng hầu hạ bên cạnh soạn thảo văn thư thánh ân ban cho vương kiếm gì thể”
Ta hỏi ngược
“Ý ngươi là ngươi chọn ”
Giọng phụ thân lớn hơn một chút
Thực những ngày về nhà phụ thân đã chút linh cảm dù Ngụy Yến Nhiên vòng đầu tiên đã loại sớm đã trở về
Nhìn thấy ngày thành thân của sắp đến nhưng thấy tăm trong lòng ông như treo một thanh kiếm
ông vẫn tin bởi vì ông tin bệ hạ sẽ chọn một thứ nữ bình thường làm quan càng tin thực sự thể thành công
Rõ ràng đích mẫu của cũng tin
“Sao thể Bệ hạ thể coi trọng nàng Cho dù coi trọng cũng thể đối xử với nàng như nàng tưởng là ai”
“Thật sự là to gan lớn mật đến lúc còn dám dối ngươi biết đây là tội khi quân nếu để ngoài biết lão gia đây chính là tội tru di cửu tộc a”
Lư thị sốt ruột cùng bà tin như
Quả nhiên bà “tru di cửu tộc” phụ thân còn quan tâm đến điều gì nữa
Không suy nghĩ gì liền hạ lệnh:
“Nhanh chóng bịt miệng nó Đổ thuốc nhốt nhà củi chờ xuất giá để nó bậy bạ nữa”
Quản gia hiểu ý lập tức tìm một sợi dây thừng thô về phía
Hắn là tâm phúc của Lư thị
Nói là đổ thuốc cho bậy lẽ cũng cần đổ thuốc
Một sợi dây thừng của siết xuống thể siết đến câm
cũng đúng lúc
Một gia đinh vội vàng chạy đến hoảng sợ với thân :
“Lão… lão gia… trong cung đến”
Nhắc Tào Tháo Tào Tháo liền đến tâm phúc của Thiên tử phong trần mệt mỏi đến chậm hơn nửa canh giờ cầm thánh chỉ cao ở minh đường
Nói với những Ngụy gia đang quỳ:
“Ý chỉ của bệ hạ”
“Sắc lệnh: Thư Nhiên của Ngụy gia phẩm hạnh đoan chính đức hạnh vẹn ban thưởng vương kiếm phong làm Nội Thị Nhân lập tức trung thư”
Lời dứt bốn phía im lặng như tờ