Nụ Hôn Say Đắm - Chương 4
10
Đêm hôm đó dạo về với Thẩm Ngộ Châu thì đã khác chặn
Là Tống Hoa
Thấy tay nắm tay Thẩm Ngộ Châu mặt cô trở nên dữ tợn: “Thả tay Thả ”
Thẩm Ngộ Châu nhíu mày vô thức che chở ở phía
Tống Hoa thấy càng kích động hơn
Cô chỉ tay mà gào lên: “Nguyễn Thời Tri cô biết Chính trai đã cứu cô cô thể vứt bỏ ”
Tôi và Thẩm Ngộ Châu lặng lẽ lùi
Dự định nhân lúc Tống Hoa phát điên thì chạy về phòng
Chỉ là chúng lùi một bước cô tiến một bước
Cuối cùng cô còn định lao lên để nắm lấy tay của Thẩm Ngộ Châu: “Ngộ Châu đừng ở bên Nguyên Thời Tri”
“Cô từng hạ thuốc chính là trai của em đã cứu cô ”
Tôi tức giận đến mức bật : “Rồi nữa”
“Bắt buộc báo đáp ân cứu mạng bằng thân xác ”
“Nhìn hai em nhà họ hôn mặt cũng vỗ tay tán thưởng ”
Cô là di sản phong kiến của triều đại nào
Tống Hoa như chạm trúng chỗ đau liên tục lắc đầu: “Không như Ngộ Châu em loại như Hạ Kỳ”
Vừa dứt lời từ phía cô đã vang lên tiếng của Hạ Kỳ: “Hoa Hoa”
Anh Tống Hoa ánh mắt tràn đầy thất vọng
Tống Hoa giật nhưng khi đầu thấy và Thẩm Ngộ Châu lập tức kiên định :
“Tôi vốn đã xem trọng Nếu cần dựa giúp giải quyết Nguyễn Thời Tri cần gì bám theo mỗi ngày”
“Anh thật vô dụng đã đưa cho nhiều ý tưởng như mà vẫn làm ”
“Hai họ đã kết hôn Hạ Kỳ ghét ”
Sắc mặt của Hạ Kỳ bỗng lạnh
Trước mặt và Thẩm Ngộ Châu họ bắt đầu cuộc cãi vã như chó cắn
Hạ Kỳ bước tới bên Tống Hoa nắm chặt cổ cô nghiến răng : “Cô thích Thẩm Ngộ Châu đến với là cô tự bày trò cho Thời Tri uống thuốc bảo cứu cô ”
Thấy ánh mắt Thẩm Ngộ Châu ngày càng ghê tởm Tống Hoa vội vàng giải thích: “Không Ngộ Châu đều là Hạ Kỳ bậy”
Thẩm Ngộ Châu đẩy cô : “Tôi bất kỳ quan hệ nào với cô đừng gọi như thật ghê tởm”
Hạ Kỳ và Thẩm Ngộ Châu Tống Hoa thể tin nổi: “Anh là bạn trai của cô cô lừa ”
Ánh mắt của Tống Hoa trở nên lúng túng dám thẳng Hạ Kỳ
Đến lúc Hạ Kỳ còn gì hiểu
Anh đẩy Tống Hoa một cái thật mạnh
Rồi lao tới nắm tay : “Thời Tri cô lừa”
“Cô Thẩm Ngộ Châu là bạn trai của cô trong khi em luôn dây dưa với Thẩm Ngộ Châu cướp ”
Nên—
“Nên mới tiếp cận em mới bỏ trốn khỏi hôn lễ Thời Tri chỉ mờ mắt em tha cho ”
Thẩm Ngộ Châu đá một cú lòng ngực của Hạ Kỳ:
“Vậy đã hạ thuốc cho vợ
“Còn dám giả mạo ”
Tôi đột nhiên ngẩng đầu Thẩm Ngộ Châu
Hạ Kỳ ngớ Thẩm Ngộ Châu: “Là ”
Cuối cùng đã nối các sự kiện
Lúc đó chính Thẩm Ngộ Châu đã cứu
Hạ Kỳ đã mạo danh danh tính của còn Tống Hoa chỉ đạo dùng cái cớ để tiếp cận
Tất cả đều bắt nguồn từ lời dối của Tống Hoa
Tôi hít sâu một tắt đoạn ghi âm: “Thẩm Ngộ Châu báo cảnh sát ”
Thẩm Ngộ Châu gật đầu bấm điện thoại
Tống Hoa vội vàng lao tới giật lấy điện thoại: “Không báo cảnh sát ”
Hạ Kỳ giữ chặt cô nụ như quái vật từ địa ngục bò : “Cô sợ
“Thời Tri tha cho thì cô cũng đừng hòng yên ”
Nhân lúc hai họ giằng co Thẩm Ngộ Châu đã gọi xong điện thoại
Tống Hoa chạy nhưng mãi vẫn thể thoát
Trong lúc hoảng hốt cô nhặt một viên gạch bên cạnh đập mạnh đầu của Hạ Kỳ
Vừa đập cô lầm bầm: “Cũng là do ngu gì cũng tin Đã hứa sẽ giúp thì làm chứ”
Thẩm Ngộ Châu sợ cô sẽ đánh nhân lúc cô đề phòng đã giữ chặt tay cô
Tiếng còi cảnh sát nhanh vang lên
Tống Hoa chỉ Hạ Kỳ đất: “Là làm làm gì cả”
Hầu như đồng thời và Thẩm Ngộ Châu đều lấy điện thoại : “Ở đây ghi âm chính cô tự ”
Mặt Tống Hoa lập tức trở nên trắng bệch
11
Khi trở về khách sạn thì đã là nửa đêm
Tôi cuối cùng cũng hỏi nghi vấn trong lòng: “Vậy tại lúc đó với em”
Thẩm Ngộ Châu thở dài chút u uất : “Sau khi đưa em đến bệnh viện mẹ đột nhiên phát bệnh nặng Anh thấy em tạm thời an nên về nhà xem bà”
“Ai ngờ một thời gian gặp thấy em vui vẻ theo Hạ Kỳ Lúc đó biết là và Tống Hoa đã làm chuyện gì thấy em yêu sâu đậm nên đã nước ngoài để dưỡng thương”
“Sau Lâm Sương với Hạ Kỳ và Tống Hoa giữa họ chuyện bình thường mới gấp gáp về xuống máy bay đã thấy em đang phá lễ cưới”
Lâm Sương chính là cô gái đã với rằng cô thấy hai họ hôn
Tôi hỏi: “Vậy chuyện giữa với Tống Hoa là gì”
Tôi luôn cảm thấy cô vấn đề về tâm lý
Tôi và Thẩm Ngộ Châu ít khi giao tiếp mà cô thể những lời rằng luôn quấy rầy Thẩm Ngộ Châu phá hoại tình cảm của họ
Thẩm Ngộ Châu với vẻ mặt như đau răng : “Chính là năm nào đó sinh nhật Hạ Kỳ cô hẳn đã cảm nắng ngay từ cái đầu tiên”
“Sau đó cô cứ bám riết lấy ”
Anh nước ngoài một là vì thấy và Hạ Kỳ ở bên nên đã tổn thương sâu sắc
Hai là để tránh né sự quấy rầy của Tống Hoa
Tôi nhảy trong lòng : “Không gì lạ khi nhiều năm gặp thấy em là đã lập tức cướp hôn”
Hóa đã âm mưu chuẩn từ lâu
Thẩm Ngộ Châu hất mặt kiêu ngạo: “Anh vốn đã chuẩn sẵn sàng để âm thầm chúc phúc ”
“Còn ai ngờ thằng khốn đó tự chuốc lấy cái chết”
Anh cúi đầu hôn : “ chúng vốn dĩ nên là một cặp trời sinh thật ăn ý cùng ghi âm”
Kể từ khi Hạ Kỳ xuất hiện đã cảm thấy điều gì đó bèn mở chức năng ghi âm điện thoại
Lúc đầu đặt nhiều hy vọng
Ai ngờ hai họ càng càng nhiều đến cuối cùng đã bán lẫn
Có những đoạn ghi âm trong thời gian ngắn hai họ chắc chắn sẽ thể xuất hiện nữa
Hơn nữa và Thẩm Ngộ Châu mới Tống Hoa đã Hạ Kỳ đánh nhẹ
Mẹ của Hạ Kỳ thấy tình hình tự bụng nhận nuôi cô cô chỉ lợi dụng con trai làm hại danh tiếng của Hạ gia cuối cùng còn đền ơn bội nghĩa* khiến con trai như
*“Đền ơn bội nghĩa” là một hành động làm tổn thương hoặc phản bội những đã giúp đỡ thay vì đền đáp nghĩa tình đó một cách chân thành Cụm từ thường dùng để chỉ sự vô ơn thiếu đạo đức trong việc đối xử với đã từng giúp đỡ
Sau đó còn cố tình giả điên giả khùng để tránh trừng phạt
Vì bà nhanh chóng bày tỏ thái độ tuyệt đối hòa giải với Tống Hoa còn đăng báo tuyên bố cắt đứt quan hệ với cô
Ngoài còn mượn sức mạnh của Hạ gia
Có lẽ cuộc sống của Tống Hoa sẽ thể quá dễ dàng
Nhìn vẻ đắc ý của Thẩm Ngộ Châu bỗng nhớ những lúc một đằng làm một nẻo lập tức nổi lên ý trêu chọc
Tôi từ trong lòng lùi giả vờ định tháo nhẫn : “Này nhẫn là mượn của khác mau chóng trả cho ”
Vất vả lắm mới thể lấy một chút Thẩm Ngộ Châu đưa tay ấn trở cho
Anh nghiến răng : “Lúc em đeo nhẫn thấy bên trong khắc chữ tắt tên của chúng ”
“Còn nữa mượn ai mà thể mượn kích cỡ hợp lý như ”
Tôi cố tình giả vờ ngây ngô: “Anh tự mà”
“Ồ còn là khi mọi chuyện giải quyết xong thì sẽ chia tay em—”
Chưa xong Thẩm Ngộ Châu đã dùng nụ hôn chặn lời cho tiếp
Cho đến khi chân mềm nhũn mới buông : “Em gì thì cứ tin như còn tối nay…”
Mấy chữ cuối cùng khẽ đẩy định ngoài: “Không khả năng”
Thẩm Ngộ Châu ôm lấy eo kéo trở : “Nghe hiểu”
Cuối cùng còn sức để cắn nữa
Tôi thề từ ngày mai trở sẽ ngủ chung phòng với Thẩm Ngộ Châu nữa
Kết quả mạnh miệng Thẩm Ngộ Châu đã thực hiện cho thấy
Nói câu thể bừa
(Kết thúc)