Nụ Hôn Say Đắm - Chương 3
Anh đẩy Thẩm Ngộ Châu xông trong tìm
Kết quả là Thẩm Ngộ Châu hề nhúc nhích ngược đẩy lùi một bước:
“Thời Tri thể nào kết hôn với điều là thể”
Thẩm Ngộ Châu lười cãi cọ với liền lấy từ túi áo hai quyển sổ kết hôn màu đỏ rực
Sợ Hạ Kỳ vươn tay lấy còn cố ý mở : “Nhìn rõ Nguyễn Thời Tri vợ hợp pháp”
Tống Hoa chằm chằm hai quyển sổ kết hôn đó gào lên một cách điên cuồng: “Sao thể cưới Nguyễn Thời Tri thể”
Hạ Kỳ nhíu mày thấp giọng quát: “Hoa Hoa”
Tống Hoa như thấy liên tục lặp lặp câu đó
Hạ Kỳ hồn định xông trong: “Tôi tin cho gặp Thời Tri cho gặp cô ”
Tôi sợ một Thẩm Ngộ Châu đối phó xem tình hình
Kết quả bước khỏi phòng đã thấy Thẩm Ngộ Châu nhấc chân dài lên đá Hạ Kỳ bay xa
Sau đó đóng sầm cửa
Tôi tròn mắt ngạc nhiên
Đơn giản thô bạo luôn
Thẩm Ngộ Châu thấy theo phản xạ nhét giấy chứng nhận kết hôn túi áo
Tôi cau mày: “Chẳng đã cất Sao mang theo bên ”
Thẩm Ngộ Châu chút dám : “Bạn thân của cô nhắn tin cho bảo bảo vệ cô đoán sẽ tới”
Anh càng ngày càng nhỏ: “Điều hiệu quả hơn việc chuyện với ”
Hạ Kỳ dường như thấy tiếng đến gõ cửa: “Thời Tri Em kết hôn với Thẩm Ngộ Châu là để khiến hối hận đúng ”
Tôi lườm thèm để ý
Hạ Kỳ nhanh còn thời gian để chất vấn nữa
Bởi vì qua cánh cửa đã thấy Tống Hoa đang quát : “Không họ sẽ cơ hội tiếp xúc Tại họ kết hôn”
“Là là cái tên vô dụng vô dụng”
Hạ Kỳ vẻ cảm thấy hổ dỗ dành kéo Tống Hoa
Tôi và Thẩm Ngộ Châu rời khỏi chỗ camera giám sát
Biểu cảm của Thẩm Ngộ Châu chút khó : “Cô thích thật đáng sợ”
Tôi gật đầu đồng tình
Thẩm Ngộ Châu đổi giọng: “May mà cô đã cứu Nếu cô đồng ý kết hôn với thì sẽ cái kẻ điên quấy rầy mất”
Tôi nhướng mày: “Vậy sẽ cảm ơn thế nào”
Thẩm Ngộ Châu ghé mắt qua cửa xác nhận hai đã rời mới tháo cúc áo đầu tiên: “Nếu cô ngại thể—”
Bốn chữ “dùng thân báo đáp” nhưng lập tức hiểu ngay
Tôi đỏ mặt nhặt cái gối ôm bên cạnh ném về phía : “Thẩm Ngộ Châu”
Thẩm Ngộ Châu nghiêng tránh đòn tấn công của
Tôi trừng mắt với trở phòng làm việc tiếp tục công việc
Thẩm Ngộ Châu nhanh chóng theo
Anh gì chỉ lặng lẽ
Cho đến khi nhấn nút lưu và tắt máy tính mới lên tiếng: “Tôi nghĩ họ sẽ còn là chúng hưởng tuần trăng mật ”
“Vừa thể tránh xa họ”
Tôi gật đầu tán thành
Trốn quả thật là phương pháp nhất
Đối diện trực tiếp với hai kẻ điên là một việc cực kỳ ngốc nghếch
Tôi và Thẩm Ngộ Châu ngay lập tức nhất trí lập tức đặt vé máy bay cho tối nay
Đến khi camera giám sát gửi thông báo báo động chúng đã hạ cánh tại tỉnh bên cạnh
8
Vừa hạ cánh và Thẩm Ngộ Châu liền đến chơi một trò chơi trốn thoát nổi tiếng tại địa phương
Trước đây đã từng xem vô số bài giới thiệu về nó nhưng vẫn dịp thử qua
Chỉ vì Tống Hoa cô sợ Hạ Kỳ đã lập tức gạch trò khỏi lịch trình của chúng
Tôi lắc đầu cố gạt bỏ hình ảnh cặp đôi đáng ghét đó khỏi suy nghĩ tập trung việc giải đố
Độ khó của phòng quá cao và Thẩm Ngộ Châu mất quá nhiều thời gian để vượt qua mọi thử thách
Mọi thứ diễn suôn sẻ
Cho đến khi—
Sắp đến lúc thoát một NPC bất ngờ lao từ căn phòng bên cạnh
Tôi giật hét lên nhào thẳng vòng tay của Thẩm Ngộ Châu
Thẩm Ngộ Châu kịp phòng lùi một bước va vật trang trí sắc nhọn phía
Anh khẽ rên lên một tiếng nhưng vẫn giữ chặt lấy bằng tay còn
Trái tim đập loạn nhịp mãi mới thể lấy bình tĩnh
Khi khỏi căn phòng bí mật ánh đèn sáng trưng bỗng thấy lưng Thẩm Ngộ Châu xuất hiện một chấm máu nhỏ
Tôi nhẹ nhàng kéo tay : “Thẩm Ngộ Châu thương ”
Thẩm Ngộ Châu theo thế nắm lấy tay : “Không về nhà bôi thuốc là ”
Tôi cúi đầu tìm kiếm điện thoại kéo Thẩm Ngộ Châu chạy một tiệm thuốc gần nhất
Về đến khách sạn liền bảo cởi áo
Thẩm Ngộ Châu bỗng đỏ tai: “Tôi tự làm ”
Tôi gật đầu nhân tiện đưa thuốc và bông gòn cho : “Được để xem bôi thế nào”
Vị trí thương chỉ riêng thể với tới
Thẩm Ngộ Châu tin thử nhiều lần mà vẫn thiếu một chút
Thuốc lên còn làm cho vết thương đau thêm
Nhìn bên cạnh khoanh tay xem náo nhiệt ánh mắt chợt di chuyển bất ngờ kêu lên: “Á”
Tôi vui vẻ gì nhận lấy thuốc giúp bôi thuốc
Chẳng qua Thẩm Ngộ Châu tính toán nhiều lắm
Giúp bôi thuốc còn đủ còn thỉnh thoảng phát tiếng kêu đau nhẫn nhịn
Lúc đó nghĩ nhiều chỉ theo phản xạ thổi thổi vết thương của
nhiều lần như mới nhận
Tôi cố tình chọc chỗ thương của một cái
Thẩm Ngộ Châu quả nhiên mắc bẫy lập tức kêu đau
Tôi thu bông gòn và thuốc một cách ung dung: “Thẩm Ngộ Châu”
Anh còn cảm thấy gì đúng: “Hả”
Tôi mạnh tay chọc một cái lưng : “Chỗ của thương kêu đau làm gì”
Thẩm Ngộ Châu ngẩn thành thật đáp: “Tôi quên”
Anh cẩn thận đầu liếc một cái: “Cô căng thẳng như cứ tưởng thương nặng”
Lẽ định nhân cơ hội mà chơi trò giả vờ thương tích
Ai ngờ chỉ thương chút xíu
Tôi cảm thấy buồn cố ý lên tiếng
Thẩm Ngộ Châu lẽ nghĩ vì chuyện mà tức giận giải thích: “ cố ý va ”
Anh mặc áo xoay một cái cơ bụng liền hiện mắt
Tôi nhất thời thể nào rời mắt
Thẩm Ngộ Châu ngay lập tức hiểu
Kế sách giả vờ thương tác dụng gì với nhưng chiêu mỹ nam kế thì thể
Vì biểu hiện gì mặt nhưng từ khoảnh khắc trở cứ liên tục sức khoe thân hình
Không là tắm xong quên lấy khăn tắm thì cũng là cố ý mặt mà thay đồ
Nhịn nổi nữa cần nhịn nữa
Vào ngày thứ ba Thẩm Ngộ Châu làm như đã nhào
Thẩm Ngộ Châu nước còn tỏ vẻ
Vào lúc buồn ngủ nhất ghé sát tai : “Biết sớm em thích như thì năm năm đã nên dùng chiêu dụ dỗ ”
Chỉ là khi nửa câu đã buồn ngủ đến mức còn tỉnh táo thấy
9
Ngày thứ bảy trong chuyến du lịch trăng mật cùng Thẩm Ngộ Châu
Hạ Kỳ một lần nữa gọi điện đến
Lần cẩn thận hơn để khác chuyện khi nhận câu trả lời của mới tiếp nhận điện thoại
Sợ nhận giọng của còn đặc biệt điều chỉnh giọng điệu
Anh khẩn trương mở miệng: “Tri Tri biết đã sai”
“Anh nên vì Tống Hoa mà bỏ trốn khỏi hôn lễ càng nên vì cô mà làm tổn thương tới em”
“Tri Tri—”
Tôi đã cắt đứt lời của : “Hạ Kỳ hôm đó đã thấy và thấy khi và Tống Hoa hôn ở cửa phòng”
Giọng giải thích của Hạ Kỳ bỗng dưng ngừng
Tôi đợi trực tiếp cúp điện thoại
Đồng thời cũng chặn số điện thoại mới
Thẩm Ngộ Châu nhíu mày: “Anh vẫn từ bỏ ”
Tôi bĩu môi: “Có thể là đã hối hận ”
hối hận của thì liên quan gì đến