Nỗi Oán Hận Của Mẹ - Chương 4
“Cháu cũng thấy sẽ trở nên ”
Tôi mỉm
hốc mắt cũng dần đỏ hoe
Sau của nhất định sẽ trở nên
21
Tôi và Tống Nhã ngoại hình giống
Kiếp khi theo Phương Hướng Nam cũng phần nào hiểu sở thích của ông
Mà việc Phương Hướng Nam điều tra cũng đơn giản
Một cô gái bà lão bán khoai lang nhặt về
Không bất kỳ lý lịch nào cũng bất kỳ năng lực gì chơi bời cùng một đám xã hội đen
ham hư vinh việc thường làm nhất là lấy lòng những học sinh nhà giàu như Tống Nhã Chung Tử Mặc
Bán khoai lang kiếm bao nhiêu tiền nhưng cô tiết kiệm từng đồng để theo dõi hành tung của Phương Hướng Nam đó tự cho rằng khéo léo tạo những cuộc gặp gỡ tình cờ
Một cô gái nhỏ như là dễ sai khiến nhất
Vì khi Phương Hướng Nam tận mắt thấy đâm dao bấm cơ thể ông ánh mắt tin nổi của ông đã khiến vô cùng sung sướng
“Loại như ông nên xuống địa ngục”
Tôi thì thầm bên tai Phương Hướng Nam nụ gần như điên cuồng: “Ông yên tâm dù xuống địa ngục cũng sẽ buông tha cho ông”
Tôi cẩn thận lau sạch vết máu con dao
Rồi khi cảnh sát đến dứt khoát kết thúc cuộc đời
Đối với cái chết là sự khởi đầu
khi tầm dần mờ lờ mờ thấy dì Trương hớt ha hớt hả chạy về phía
Thần sắc khuôn mặt dì chuyển sang tuyệt vọng và suy sụp
Vì cố gắng nở một nụ với dì
Con sẽ cứu dì bằng mọi giá
22
Lần thứ hai mở mắt thấy ngôi trường quen thuộc tâm trạng đã trở nên bình tĩnh
Tôi kiên nhẫn theo quỹ đạo kiếp để tiếp cận Tống Nhã và Chung Tử Mặc
Tôi chủ động tay giết Phương Hướng Nam dù những hành động đó đã diễn tập trong đầu hàng nghìn lần
Có lẽ vì Tống Nhã đau khổ
Có lẽ cũng vì ở bên Tống Nhã thêm một thời gian
Tôi với Chung Tử Mặc rằng Phương Hướng Nam sẽ gây bất lợi cho Tống Nhã
Tôi cho biết Phương Hướng Nam đã sát hại bao nhiêu và bằng chứng ở
Tất cả những điều đều là thông tin từng thu thập từ bên cạnh Phương Hướng Nam đó ghép nối thành sự thật
Tôi sẽ cứu Tống Nhã bằng mọi giá
Đây là lời cường điệu mà là sự thật
Khi con dao đâm cơ thể cảm giác đau đớn quen thuộc khiến nhớ nhiều thứ
Ví dụ như đây lần đầu tiên tự sát
Ví dụ như đây lần đầu tiên cố gắng cứu Tống Nhã
Ví dụ như đây lần đầu tiên dì Trương ngăn cản cứu Tống Nhã
Sau khi phát hiện sự thật đã tái sinh nhiều lần
mỗi lần đều thất bại
Nếu điều gì khác biệt lẽ là ở lần tái sinh Tống Nhã 16 tuổi đã gọi là một con nhím
Còn trong hàng nghìn lần đây cuối cùng Tống Nhã cũng tin rằng là con gái của cô
Chỉ lần đó Tống Nhã đến cuối cùng cũng tin
Và khuôn mặt từng rõ cũng dần dần trở nên rõ ràng hơn
Gương mặt đầy sẹo thể hình dạng ban đầu nhưng ánh mắt dịu dàng một cách kỳ lạ
Dì như phát điên giết chết Phương Hướng Nam đó đầu về nơi tan biến từng chữ từng câu:
“Đó là con gái của ”
23
Ngày 24 tháng 2 sinh nhật Tống Nhã
Tôi ở trong nhà trọ cả ngày lặng lẽ chờ đến 3 giờ chiều
Phương Hướng Nam sẽ đón Tống Nhã
5 giờ chiều
Chung Tử Mặc nhắn tin cho
Anh với rằng Tống Nhã đã cứu
Và Phương Hướng Nam cũng cảnh sát mà dẫn bắt giữ
Tên khốn sẽ dành cả đời trong tù
Tôi dặn Chung Tử Mặc chăm sóc Tống Nhã
Nếu thể đừng để mẹ Tống Nhã tiếp cận Tống Nhã nữa
Chung Tử Mặc đồng ý
7 giờ tối dì Trương lảo đảo trở về nhà trọ
Dì hoảng hốt há hốc miệng nhưng lời nào cuối cùng òa nức nở
“Dì đã tìm thấy con gái của dì ”
Tôi mặt dì nụ môi bất đắc dĩ: “Cô thật là lời Sau gặp cháu nhất định sẽ giúp dì dạy dỗ cô thật ”
“Nam Nam Nam Nmn…”
Dì Trương đột nhiên nắm lấy cánh tay
Dì dùng khá nhiều sức nhưng cảm thấy đau đớn gì cả
“Thật cháu chẳng hiểu gì về mẹ cháu cả”
Tôi đưa tay vỗ nhẹ mu bàn tay dì giọng điệu an ủi: “Cháu biết mẹ thích ăn khoai nướng cũng biết mẹ uống nước khi lo lắng càng biết mẹ khi còn trẻ lợi hại như ”
“À đúng cháu còn biết mẹ là một đặc biệt tàn nhẫn với bản thân”
“ may mắn thay giờ cháu đã biết tất cả ”
Giọng nhẹ nhàng cố gắng kiềm chế để nước mắt rơi
“ thực mẹ cháu cũng hiểu cháu Ví dụ như mẹ biết rằng con gái của mẹ tuy thông minh như mẹ nhưng thừa hưởng tính cách tàn nhẫn với bản thân như mẹ”
Tôi mỉm
nước mắt vẫn làm nhòe tầm của
Dì Trương đúng hơn là Tống Nhã 57 tuổi từng giết và tù đã nức nở thành tiếng
“Khuôn mặt của dì giờ đây cũng khá đặc biệt” Tôi giả vờ đùa “Trước đây cháu hận dì đến mức nhớ từng nốt ruồi dì giờ thấy dì mà nhận ”
“Dì cái gì chứ cháu đã ở bên dì lâu như dì còn chán ”
Tống Nhã dường như nhận thức điều gì đó
Dì đưa tay che miệng nhưng ngăn
Tôi nắm lấy tay dì và áp má : “Tống Nhã mẹ thực sự biết đặt tên Nếu mẹ thực sự con nhận mẹ mẹ hãy lấy một họ khác gọi là dì Trương”
“Mẹ sợ con nhớ dì Trương ở nhà bên cạnh hồi nhỏ ”
Tống Nhã đã chuyển nhà nhiều lần cùng
chỉ nhớ một gia đình hàng xóm bụng
Khi Tống Nhã đánh mắng chỉ đó mặt ngăn cản Tống Nhã
Dì sẽ lén lút nhét cho một ít đồ ăn dặn với Tống Nhã
Dì họ Trương bảo gọi là dì Trương
Lúc đó vô số lần mơ ước dì Trương thể trở thành mẹ của
ngờ Tống Nhã biết chuyện
“Lúc nhỏ ngay cả trong mơ con còn mơ ước dì Trương làm mẹ”
Tôi sững đó khoa trương
Khoa trương đến mức nước mắt chảy dọc theo mu bàn tay Tống Nhã
“Chuyện lâu như mà mẹ vẫn còn nhớ đúng là thù dai mà”
Tống Nhã tiếp
Bà chỉ ôm như một đứa trẻ
“Có gì mà ” Tôi nhẹ nhàng vỗ lưng bà “Không con đã con sẽ ngày càng hơn”
“ mẹ chỉ cần con mẹ chỉ cần con thôi”
Tống Nhã đột nhiên mất kiểm soát cảm xúc
Bà lặp lặp câu liên tục
“ Tống Nhã 16 tuổi cần con”
“Cuộc đời của cô còn bắt đầu cô một tương lai tươi sáng nhất cuộc sống của cô nên kết thúc trong con hẻm đó”
Tôi ngẩng đầu lên Tống Nhã 16 tuổi lúc biết đã xuất hiện từ lúc nào đang ở cửa
Cô một cách bình tĩnh ánh mắt dịu dàng và bao dung
Tôi mỉm với cô
Mặc dù biết rằng khuôn mặt đầy nước mắt của lúc nhất định xí
dù thì mẹ nào cũng chê con gái mà
Tôi ghé sát tai Tống Nhã 57 tuổi nhẹ nhàng dỗ dành: “Mẹ ơi con đã ở bên mẹ lâu như mẹ hãy rộng lượng một chút trả một đứa con hơn cho Tống Nhã 16 tuổi nhé”
— — Xin chào Tống Nhã 16 tuổi
— — Tạm biệt Tống Nhã 57 tuổi
24
“Bây giờ em cảm thấy thế nào”
Lần thứ hai mở mắt xung quanh là một màu ấm áp quen thuộc
Tôi tỉnh dậy từ chiếc ghế thư giãn mỉm với bác sĩ tâm lý mặt: “Khá ”
“Bác sĩ lần đã thành công cứu mẹ ”
“Làm ”
Bác sĩ tâm lý cũng theo
“ điều đáng tiếc duy nhất là chỉ nhớ khuôn mặt của mẹ lúc 16 tuổi Tôi biết mẹ 57 tuổi nên trông như thế nào vì trong mơ mặt của mẹ đã biến dạng”
Giọng bất lực: “Nếu mẹ biết chắc chắn bà sẽ mắng chết ”
“Vậy ngày mai em còn gặp mẹ ”
“Tất nhiên là ”
Vì khi gặp Tống Nhã đã đùa về giấc mơ với bà
Tống Nhã hề tức giận cũng mắng
Vì bà đã chết
Tống Nhã qua đời đêm sinh nhật 20 tuổi của
“Chắc chắn mẹ sẽ tức giận” Tôi cẩn thận lau chùi bia mộ của Tống Nhã lẩm bẩm: “Nếu mẹ tức giận hãy cho con một tiếng ở trong mơ nhé Mẹ lúc còn sống mẹ đối xử với con tệ bạc lúc chết cũng thương con thậm chí về thăm con”
chính phụ nữ cuối cùng đã mặt với con dao làm bếp
Ngay cả câu cuối cùng khi chết cũng là bảo cút
“Mẹ nếu mẹ thực sự ghét con tại còn chặn mặt con để con chết hơn ”
Tôi chế giễu Tống Nhã
càng nước mắt càng tự chủ rơi xuống
“Tất nhiên con nghĩ đây là cách mẹ trả thù con nếu con cũng mẹ hại tù còn mắc bệnh trầm cảm”
“Tống Nhã mẹ thật là tàn nhẫn”
“Tống Nhã”
Tôi chằm chằm bức ảnh bia mộ liên tục gọi “Tống Nhã” như để trút giận
lần dù ác ý chống đối Tống Nhã đến bà cũng thể cầm dép đánh nữa
Cuối cùng chỉ thể :
“Mẹ ơi”
“Mẹ ơi con nhớ mẹ lắm”
25
Con dao làm bếp của Tống Nhã tên sát nhân biến thái cướp mất
Tôi bất lực thấy Tống Nhã đâm tám nhát
đến cuối cùng bà vẫn ôm chặt lấy chân đàn ông đó giọng khàn khàn bảo cút
Tôi cút
Tôi biết Tống Nhã sống sót
Vì thực sự đã sống sót
Khi chôn cất Tống Nhã
Mọi đều chửi là đồ máu lạnh là trái tim sắt đá xứng đáng làm con gái bà
Trong đám tang của Tống Nhã gặp Chung Tử Mặc
Ông mang theo một cuốn album ảnh
Cuốn album ảnh là hình ảnh Tống Nhã năm mười sáu tuổi và những bạn của cô
Ông kể cho về cách sinh
“Lúc đó đã tìm thấy Nhã Nhã Tôi đưa Nhã Nhã báo cảnh sát Phương Nam cũng tù cả đời thể ngoài”
Chung Tử Mặc với ánh mắt phức tạp: “Sau đó đưa Nhã Nhã đến bệnh viện ngừng khuyên cô bỏ đứa bé ”
“ đến phút cuối Nhã Nhã đã từ chối”
“Cô cô cảm nhận con đang đạp”
Tôi lắng Chung Tử Mặc kể nhiều chi tiết
chỉ chằm chằm bức ảnh đen trắng lạnh lùng đáp một tiếng “Ồ”
Khoảnh khắc đó ánh mắt của Chung Tử Mặc tràn đầy thất vọng
Trước khi ông câu cuối cùng: “Cô là một mẹ nhưng chắc chắn là một mẹ tư cách”
Tôi biết
Vì đã mài dao trong vài ngày
Sau đó khi kẻ sát nhân đang cố gắng trốn án tử hình bằng cách giả làm bệnh nhân tâm thần lao về phía như một kẻ điên và đâm tám nhát
Ngày hôm đó khoác lên bộ quần áo nhất trang điểm kỹ lưỡng như thể đang dự một buổi hẹn hò mà đã mong chờ từ lâu
Kiểu trang điểm như là điều mà Tống Nhã thích nhất
cố ý chọc tức bà
Nắm chặt con dao trong tay với tất cả mọi từng chữ một:
“Đó là mẹ ”
26
Tôi đã vô số giấc mơ
Trong mơ đã trải qua hàng ngàn lần nỗ lực cuối cùng cũng cứu Tống Nhã
mơ và thực tế là hai thứ trái ngược
Tôi nhớ Tống Nhã năm 16 tuổi nhớ Tống Nhã năm 37 tuổi nhưng biết Tống Nhã năm 57 tuổi sẽ trông như thế nào
Vì trong mơ Tống Nhã năm 57 tuổi biến thành dì Trương
Tống Nhã là mẹ
Bà sẽ mãi mãi là mẹ của
(Hết)