Nỗi Oán Hận Của Mẹ - Chương 3
14
Sau khi tái sinh lần nữa việc đầu tiên làm là mua một con dao bấm mang theo bên
Tôi tiếp tục cùng dì Trương trở căn nhà trọ tồi tàn đó đó ban ngày cùng dì bán khoai lang nướng cổng trường
Có lẽ điều khác biệt duy nhất là lần chủ động tiếp cận Tống Nhã
Tôi và Tống Nhã trở thành bạn của
Đôi khi những trong nhóm của cô cũng gọi là chị gái ruột của Tống Nhã
“Trông giống Nhã Nhã còn hiểu Nhã Nhã đến thế thực sự chị gái ruột của Nhã Nhã ”
“Mẹ chỉ một đứa con gái là ”
Mỗi khi đến lúc Tống Nhã đều trợn mắt lên một cách hài hước
Vì cũng và với giọng điệu đùa cợt: “Biết kiếp là con gái của đó”
“Cứ bậy bạ”
Khi lời ánh mắt Tống Nhã dịu dàng pha lẫn ý
Cô nhếch môi: “Nhìn tuổi của khả năng kiếp là con gái của còn cao hơn chứ”
Tôi mỉm
Tôi vẫn dám thừa nhận thực sự là con gái của Tống Nhã vì là biểu tượng của sự sỉ nhục
Vì sợ Tống Nhã hỏi cha là ai
Tôi biết trả lời như thế nào
Cho đến khi thấy một trai vô cùng xuất sắc xuất hiện bên cạnh Tống Nhã
Tống Nhã thực chất là một cao ngạo
Cô trưởng thành và chính kiến đóng vai trò như một chị cả trong nhóm nhỏ của
Tuy nhiên khi thấy trai đó cô cũng sẽ nở nụ e ấp như một cô gái nhỏ
Ánh mắt cô vô thức hướng về phía đó
kiêu hãnh giả vờ như chuyện gì xảy
Còn trai thì dịu dàng Tống Nhã đáy mắt ánh lên những nụ lấp lánh
Tâm tư e ấp của thiếu nam thiếu nữ hiện lên rõ ràng mắt
Kiếp chỉ mâu thuẫn giữ cách xa gần với Tống Nhã hiểu gì về những bạn bên cạnh cô
Vì đã dành thời gian để tìm hiểu về con của Chung Tử Mặc
Anh học giỏi tính cách ngoại hình trai
Điều khiến càng ngạc nhiên hơn là gia thế của thể bảo vệ Tống Nhã khỏi tổn thương
Sau đó trong quá trình điều tra nhớ một chuyện
Tôi đã gặp Chung Tử Mặc khi 16 tuổi
Người đàn ông tuấn tú nho nhã với phong thái của một thành đạt
Đó là lần đầu tiên thấy Tống Nhã vốn tính tình nóng nảy trở nên im lặng
Bà Chung Tử Mặc mặt hiện lên những cảm xúc phức tạp
Lần đó Chung Tử Mặc đưa Tống Nhã
Tống Nhã đã từ chối
Bà với giọng điệu lạnh lùng: “Tôi hy vọng thể giả vờ quen biết cũng đừng với ai về nơi ở của ”
Sau đó bao giờ gặp Chung Tử Mặc
bây giờ chỉ gặp Tống Nhã 16 tuổi mà còn gặp Chung Tử Mặc 16 tuổi
Vì biết cơ hội của đã đến
Tôi đã tìm đến Tống Nhã
Tôi với cô rằng thực sự là con gái của cô và Chung Tử Mặc là cha của
Đây là con đường nhất mà lựa chọn cho Tống Nhã 16 tuổi
15
“Cậu…”
Sau khi lời thú nhận của Tống Nhã hề tỏ bất ngờ
Cô chỉ thở dài vỗ vai : “Con gái ngoan gọi mẹ ”
Phản ứng như khiến bất ngờ
Tôi há hốc miệng chút do dự gọi “Mẹ”
Tống Nhã cắt ngang thương tiếc
Cô đến cong cả một tay còn đưa sờ trán
“Cũng sốt mà nhỉ” Tống Nhã nhịn : “Tiểu Nam đám đó tẩy não thật chứ”
Rồi ngay giây cô nghiêm mặt :
“Cậu dì Trương chắc sẽ đau lòng chết mất Con gái dì vất vả nuôi lớn ban ngày ban mặt bắt đầu nhảm”
Dì Trương
Tôi sững một lúc mới nhận những lẽ đã coi dì Trương là mẹ
“Dì …”
Tôi phản bác rằng nhưng trong sâu thẳm một giọng ngăn
Tôi biết đó là gì
Sự do dự của khiến Tống Nhã tin rằng đang nhảm
“Lần đừng đùa kiểu nữa” Cô dặn dò cố ý trêu chọc “Bằng sẽ cho dì Trương biết để dì Trương dạy cho một trận”
Tôi im lặng
Vì ngày hôm đó khi dì Trương dọn hàng về nhà trọ lần đầu tiên hỏi về chuyện con gái của dì
“Con gái dì”
Dì Trương chút ngạc nhiên: “Sao tự nhiên cháu hỏi về nó”
“Chỉ là đột nhiên nghĩ đến nên hỏi thôi”
Tôi ngượng ngùng vội vàng giải thích: “Nếu chuyện khiến dì nhớ những điều vui dì Trương coi như cháu từng hỏi nhé”
“Chuyện gì vui ”
Dì Trương lắc đầu lần đầu tiên kể cho về con gái của dì
Dưới lời kể của dì đó là một cô bé vô cùng xuất sắc và ngoan ngoãn
Hai mẹ con thương
“Vậy tại bạn bỏ nhà ”
Tôi nhịn hỏi thêm một câu khi phản ứng liền vội vàng xin : “Xin dì con…”
“Vì dì đã làm sai”
Dì Trương chằm chằm một góc như đang tự với bản thân: “Nó vẫn còn giận dì nhưng dì nhất định đưa nó về nhà”
Thấy dì Trương chìm đắm trong ký ức cũng tiếp tục gì
Chỉ cảm thấy nhẹ nhõm một cách khó hiểu
Ngoan ngoãn xuất sắc lời… Những từ đều liên quan gì đến
16
Còn hai tháng nữa là đến sinh nhật của Tống Nhã
Vì đã ngừng giải thích với Tống Nhã rằng thực sự là con gái của cô
Tống Nhã tin
Bị nhiều cô hỏi tại về
“Nếu đã du hành thời gian thì chắc chắn lý do lý do về là gì”
“Tất nhiên là vì đã ngừng nhắc đến việc hồi trẻ xuất sắc thế nào nên tạo cỗ máy thời gian về xem thực sự xuất sắc ”
Tống Nhã bật vì
Cô chế giễu : “Tiểu Nam mới chỉ 20 tuổi Cậu 20 tuổi thậm chí còn biết chất lỏng phi Newton là gì làm tạo cỗ máy thời gian”
Vì đỏ mặt tía tai
“Dù dù thì cũng là về để giúp và bố ở bên ”
Trong lúc nóng vội vội vàng tìm một cái cớ: “Con đường tình yêu của hai quá gập ghềnh biết cần về bảo vệ hai ”
Cứ nhắc đến tên Chung Tử Mặc là Tống Nhã đỏ mặt
Cô trừng mắt bực bội hỏi:
“Vậy xem là như thế nào”
Tống Nhã
— — Chết lặng mà lạnh lùng ủ rũ chịu trang điểm ôm mối hận thù to lớn với cả thế giới
“Cũng khác biệt lắm so với bây giờ Vẫn và dịu dàng nhưng tính cách kiên định và dũng cảm Cậu dù già vẫn trẻ trung xinh lúc chơi với mọi đều tưởng là chị ”
“Cậu và bố quan hệ nhưng bà nội trợ sự nghiệp riêng để phấn đấu”
Tôi chằm chằm mắt Tống Nhã từng câu từng chữ chậm
Tống Nhã dần dần thu nụ môi
Cô lắng cẩn thận
Tôi biết Tống Nhã tràn đầy kỳ vọng với bản thân trong tương lai
đến cuối cùng Tống Nhã vẫn chịu tin
“Mặc dù cũng chân thực”
Cô thở dài vỗ vai giọng điệu bất đắc dĩ: “ câu dẽ giống đứa trẻ mà tự tay nuông nấng”
“Ngay từ lần đầu tiên thấy đã biết rõ ràng là một gai góc”
Tống Nhã mỉm hiền hòa ánh mắt như thấu suy nghĩ chân thật nhất của : “Con gái mối quan hệ với mẹ sẽ luôn vui vẻ cởi mở và dễ gần Con bé sẽ vẻ ngoài hung dữ phòng thủ với mọi ”
“Tất nhiên cũng thể xảy ngoại lệ cũng chắc ”
Tôi thẳng mắt Tống Nhã há miệng nhưng tìm lời nào để phản bác
Tôi quen thuộc với gia đình và bạn bè của Tống Nhã
Tương lai đều là do bịa đặt
Tôi và Tống Nhã 37 tuổi ít kỷ niệm
Tôi biết rõ Tống Nhã 37 tuổi những thói quen và sở thích gì
Tôi thậm chí… tìm thấy bất kỳ bằng chứng nào để chứng minh là con gái cô
“Mình học đây” Cô liếc đồng hồ dậy dặn dò : “ tối nay thể tan học muộn nhớ để cho củ khoai lang nướng to nhất và ngọt nhất nhé”
Tôi gật đầu tiếng “Được” như nghẹn ngào trong cổ họng
Tống Nhã với
Cuối cùng chỉ thể theo bóng lưng Tống Nhã rời
Tống Nhã nếu thể cũng hy vọng thể trở thành đứa con ngoan ngoãn như lời
Con bé sẽ lời mẹ
Con bé sẽ yêu mẹ
17
Tôi thay đổi kế hoạch
Vì bắt đầu liên tục tác hợp Tống Nhã và Chung Tử Mặc
Giống như cái cớ tìm vì con đường tình yêu của Tống Nhã và Chung Tử Mặc quá gập ghềnh nên cần bảo vệ họ
Tống Nhã chỉ biết cũng mà
Trước mặt hai họ thỉnh thoảng nhắc đến sự kỳ quặc của cha dượng Tống Nhã
Tống Nhã luôn đối xử với lần đầu tiên lạnh mặt với
Cô cảnh cáo giọng điệu chút vui: “Tiểu Nam cha dượng của đối xử với mẹ con “Mình cho phép ông như ”
thực chỉ một câu rằng cảm thấy tên khốn đó vẻ thích tiếp xúc với các cô gái nhỏ
Tôi biết Tống Nhã tức giận
Thấy cô thêm im lặng
nhận thấy Chung Tử Mặc vẻ suy tư
Đôi khi đàn ông mới hiểu tâm tư của đàn ông
Ngay cả khi lúc Chung Tử Mặc chỉ là một bé
Tôi xụ mặt xuống gì thêm
18
Còn nửa tháng nữa là đến sinh nhật của Tống Nhã
Tôi bắt đầu sớm về khuya
Từ nhỏ đã biết con thể đặt hết hy vọng khác
Vì luôn mang theo dao bấm và bình xịt cay
Tôi tìm dạy những động tác tự vệ cơ bản
Có lẽ chút thiên phú võ thuật những động tác mà khác luyện tập hàng nghìn lần chỉ cần học vài lần là đã thành thạo
Tôi còn thuê theo dõi Phương Hướng Nam đó tạo những cuộc gặp gỡ tình cờ tại nơi ông xuất hiện
Tôi luôn chừa cho một đường lui
khi làm những việc vô thức né tránh dì Trương
Đôi khi trong bữa cơm dì hỏi dạo bận rộn gì đều lấy cớ qua loa cho qua
Sau một hai lần dì Trương cũng hỏi nữa
“Dì Trương ơi cần cháu giúp dì tìm con gái ạ”
Tôi gắp một miếng thức ăn bát dì với dì: “Dạo cháu quen một số biết thể giúp ạ”
“Không cần ” Ánh mắt dì Trương chút né tránh
Dì né tránh ánh mắt chậm rãi : “Dạo một số tin tức dì đang chuẩn tìm hiểu thôi làm phiền cháu”
Tôi “Vâng” một tiếng thêm gì
Cứ thế cuộc sống trôi qua từng ngày dường như gì thay đổi
biết lần nhất định sẽ cứu Tống Nhã
19
Ngày 24 tháng 2 sinh nhật Tống Nhã
Tôi dặn dò Chung Tử Mặc ngày hôm đó nhất định theo sát bên cạnh Tống Nhã
Tôi thuê theo dõi tên khốn đó đồng thời bố trí xổm trong căn hẻm đó
Tôi mang theo dao bấm và bình xịt cay đã thuộc lòng từng động tác trong kỹ thuật phòng thân
Rõ ràng đã chuẩn kỹ lưỡng nhưng hiểu vẫn lo lắng vô cùng
Tống Nhã đón buổi chiều
Để đủ sức lực cố ý bán khoai nướng cùng dì Trương buổi sáng mà nghỉ ngơi trong nhà trọ
Tôi giường trong đầu liên tục diễn tập tất cả các tuyến đường và kế hoạch tiếp theo
Tôi tin rằng thể cứu Tống Nhã
uống một ly nước mơ màng ngủ
Khi tỉnh dậy trời đã tối đen
Dì Trương ở nhà
Chung Tử Mặc gõ cửa mạnh đã hàng xóm quấy rầy mắng mỏ
Chính tiếng gõ cửa đã đánh thức
Đã qua nửa giờ kể từ thời điểm tìm thấy Tống Nhã ở đời
Chung Tử Mặc đáng lẽ ở bên cạnh Tống Nhã cả ngày lúc lo lắng hỏi Tống Nhã đang ở
“Xin đột nhiên việc…”
Tôi quan tâm đến lời giải thích của mà như phát điên lao xuống cầu thang nhặt chiếc xe đạp biết của ai theo con đường mà đã qua vô số lần lao về phía con hẻm đó
Tống Nhã ở đó
Chỉ chiếc móc khóa hình chú thỏ trắng tinh lặng lẽ trong vũng nước bẩn biểu hiện nơi đây từng xảy một bi kịch
“Cậu đến đây làm gì”
Chung Tử Mặc thở hổn hển đuổi theo
Anh định hỏi nhưng theo ánh mắt thấy chiếc móc khóa
“Đó là đồ của Nhã Nhã”
Ánh mắt Chung Tử Mặc đột nhiên trở nên sắc bén: “Cậu rốt cuộc biết gì”
Tôi gì chỉ lặng lẽ chằm chằm chiếc móc khóa
Lâu khẽ hỏi Chung Tử Mặc: “Cậu sẽ bảo vệ chứ”
Chung Tử Mặc nhất thời phản ứng
Vì hỏi một lần nữa
Chung Tử Mặc với ánh mắt phức tạp một lúc gật đầu giọng điệu trịnh trọng: “Tôi sẽ”
“Hy vọng làm ” Tôi với Chung Tử Mặc như trút gánh nặng thậm chí còn tâm trạng đùa: “Bằng dù làm ma cũng buông tha cho ”
Phương Hướng Nam là một cẩn thận
Ông thậm chí cẩn thận đến mức hầu như bao giờ làm việc tại nhà cũng để tài liệu quan trọng ở nhà
Không chỉ thuê mà cả Chung Tử Mặc bí mật điều tra cũng tìm gì
Còn sẽ bao giờ đặt hết hy vọng khác
20
Cuối cùng bình thản trở về nhà trọ
“Cháu đã ”
Khi về dì Trương đã ở nhà từ lâu
Dì trông vẻ mệt mỏi thậm chí giọng điệu chất vấn còn chút gay gắt
Chưa đợi trả lời dì Trương đã phản ứng
Dì tỏ vẻ nhỏ giọng xin : “Xin dì chỉ lo cho cháu Xét cho cùng an ninh ở đây lắm một cô gái nhỏ như cháu về nhà muộn an ”
“Cháu tặng quà cho Nhã Nhã Chung Tử Mặc đưa cháu về”
Tôi giả vờ quan tâm đến lời giải thích còn bất mãn lẩm bẩm: “ mẹ của Nhã Nhã quá đáng lúc tặng quà còn cho cháu gặp Nhã Nhã”
“Dì Trương ơi dì xem tại giữa mẹ và mẹ khác biệt lớn như ”
“Cháu thấy mẹ của Nhã Nhã quá hung dữ giống như dì đã biết là một mẹ ”
Dì Trương sửng sốt một lúc lúng túng xoa tay
Dì gượng gạo: “Dù thì mỗi cũng khác ”
“Cũng đúng” Tôi gật đầu trầm tư: “Giữa các đứa con chắc chắn cũng khác ”
“Ví dụ như con gái của dì giống như cháu sinh chỉ để chọc tức mẹ”
Dì Trương há miệng gì đó nhưng cuối cùng chỉ thở dài
Dì chỉ với : “Dì cảm thấy cháu ”