Nợ Duyên Không Trả - Chương 3
__________
8
Bắc đường Trung Sơn là một con ngõ nhỏ dành riêng cho bộ
Sau khi ăn lẩu xong chúng dạo con đường đèn đóm đầy đường
Đã sống hai mươi bảy năm trong thành phố nhưng từng một lần đặt chân tới đây
Nghĩ tới đây ngẩn : Quên mất hôm nay là sinh nhật của Cố Tả
Đằng một tiệm bánh ngọt dối mua nước bảo Cố Tả gốc cây ngân hạnh đợi
Lúc ánh trăng mờ ảo chiếu Anh gốc cây cúi đầu đá hòn đá chân chờ
Dường như thời gian và gian chồng chéo lên
Trên sân vận động giờ tự học buổi tối cơn gió đêm mùa hè nhẹ nhàng thổi qua
Tôi bãi cỏ Cố Tả tập luyện thật sự cừ trồng cây chuối nhẹ nhàng như ăn kẹo ngay mặt lâu
Anh hỏi tại cứ chằm chằm như thế mãi
Tôi Cố Tả biết hôn ở góc độ sẽ cảm giác gì nhỉ
Nhớ tới khi đó vành tai bỗng đỏ bừng lên
“Chắc chắn bánh ngọt ngon” Cố Tả nhướng mày mỉm với
“Hôm nay với thế bạn gái sẽ khó chịu chứ” Tôi đưa bánh ngọt cho
“Bây giờ cô mới nghĩ tới vấn đề là đã quá muộn ” Cố Tả ngẫm nghĩ: “ mà hình như bạn gái”
Đi thêm hai bước : “Tôi mà bạn gái thì đã đến lượt cô đón sinh nhật với như thế ”
“Cố Tả lịch sự của ” Tôi vỗ cánh tay
Cố Tả tránh : “A bánh sắp rơi kìa”
Ngồi trong xe Cố Tả chậm rãi mở cửa sổ xe gác cánh tay cơ bắp rõ ràng của lên cửa sổ : “Ăn bánh sinh nhật thêm chút rượu vang nữa mới ”
“Hả” Tôi Cố Tả
“Nhà rượu vang nhiều chai mang từ nước ngoài về” Anh phía : “Cô uống ”
“Được thôi” Thấy thoải mái đồng ý như thế ngạc nhiên Tôi : “Anh lên nhà lấy rượu xuống đây chúng uống ở trong xe”
“…” Cố Tả cong môi cúi đầu xuống ngừng
Rõ ràng đang là mùa thu tiếng tuyết tan nhỉ
9
Căn nhà bên bờ sông của Cố Tả bí mật rộng rãi
Hai chúng tấm thảm ở bên ngoài ban công ăn bánh kém uống rượu vang đến khi ngà ngà say
“Chỗ của cô dính bánh kem kìa” Cô Tả mỉm chỉ chỉ khóe miệng
“Ồ lau cho ”
Cố Tả sáp gần mang theo mùi hương bạc hà mát lạnh và mùi rượu thoang thoảng
“Ở đây…” ngón tay mát lạnh của lướt qua bờ môi hết lần đến lần khác giống như lau mãi cũng hết vệt bánh kem dính đó
Tôi cụp mắt xuống cảm nhận ánh mắt nóng bỏng của
“Hữu Hữu khóe mắt cô nếp nhăn”
“Tôi sắp già ”
“Ừ”
“Hình như buồn” Tôi
“ là buồn” Anh sờ lên nếp nhăn đó: “ là buồn để mất cơ hội thấy nếp nhăn đầu tiên gương mặt em”
Tôi cho rằng Cố Tả đang đùa cúi đầu mắng quá độc ác nhưng lúc ngẩng đầu lên chạm ánh mắt nghiêm túc của
Đôi mắt của như những vì sáng lấp lánh trong đôi mắt như chứa đựng cả dải ngân hà
Giống như thời ngược mười năm
10
“Ai bảo khi đó từ chối em chứ còn từ chối những một trăm hai mươi tám lần” Tôi kìm lòng mà
“Vậy đây là trừng phạt ” Cố Tả nâng gương mặt của lên dịu dàng : “Thế nên dù cho đã bao năm trôi qua dù cho đến dù cho cuộc sống nhiều bộn bề nhưng vẫn thể quên em”
Cho dù đây là những lời dỗ dành thì những lời đã khiến trái tim của rung động
“Vừa nãy em đã từ chối em bao nhiêu lần” Anh hỏi
“Một trăm hai mươi tám lần” Tôi cụp mắt xuống trái tim đập loạn nhịp trong lồng ngực
“Thế thì sẽ hôn em một trăm hai mươi tám lần để bồi thường em thấy ” Anh vòng tay ôm lấy eo còn xong đã hôn lên cổ lên vành tai và cả mặt nữa 1 2 3 4 5 6 …
Lúc hôn tới lần một trăm mười chín Cố Tả bằng ánh mắt đỏ ngầu : “Tôi đầu hàng mỗi một lần từ chối sẽ hôn em mười nghìn lần ”
Lửa dục nhen nhóm trong đôi mắt bình tĩnh của cho đến khi nó biến thành biển lửa
“Anh định làm gì em” Tôi cong môi với
“*Làm những chuyện mùa xuân sẽ làm với cây đào”
Làm những chuyện mùa xuân sẽ làm với cây đào Đó là câu thơ của Neruda trong bức thư tình gửi cho
Ý của là và sẽ đơm hoa kết trái
Những ngón tay thon dài khẽ kéo áo cảm giác mát lạnh của nước sát trùng đầu ngón tay nhẹ nhàng chạm từng tấc da thịt
Vang đỏ dây chiếc thảm mang phong cách Maroc
Anh chăm chú thẳng mắt : “Hữu Hữu hiện giờ tỉnh táo”
Ánh mắt như mang theo sự mê hoặc cấm dục: “Hữu Hữu biết em tỉnh táo nhưng mà lần em”
Trong lúc ngẩn ngơ đẩy lên mấy tầng mây giữa chốn cực lạc cảm thấy như trở năm mười bảy tuổi
Trở thành một kiêu ngạo sạch sẽ
(*) Câu thơ gốc: Quiero hacer contigo
lo que la primavera hace con los cerezos
Bài thơ 14 trong Hai mươi bài thơ tình và một bản tuyệt vọng ca (1924) – Pablo Neruda
11
Hai tháng yêu chúng nhiều khoảnh khắc đẽ khi bên
Ví dụ như lúc nấu cơm Cố Tả sẽ ngọt ngào ôm lấy từ phía để cằm lên đỉnh đầu rầu rĩ : “Vợ ơi đói ”
Ví dụ như lúc Cố Tả tăng ca sẽ gọi điện thoại cho làm nũng: “Tối mai tới nhà Căn nhà rộng quá dám ngủ một ”
Ví dụ như lúc tới bệnh viện thăm Cố Tả sẽ giấu nụ bên khóe môi trông khác hẳn luôn lạnh lùng mặt khác Anh lấy que kẹo ở trong túi áo blouse để lòng bàn tay : “Không gì cho em đấy Là kẹo bệnh nhân tặng ”
Chúng cùng vượt qua đêm tối dây chuyền cặp Cartier lần nào cũng là ầm ĩ còn thì mỉm
Giống như bong bóng ánh mặt trời trời quang mưa dông
Đều vỡ nát khi Cố Tả tình cờ gặp ở cửa nhà hàng hai tiếng
Bàn tay của gã khách bụng phệ đang trêu đùa chút kiêng dè
Rượu đổ lên quần áo chiếc áo sơ mi trở nên trong suốt Ông quàng tay lên vai nhưng vẫn tươi : “Tổng giám đốc Triệu thong thả nhé cũng nhớ ông”
Vừa đầu thì bắt gặp gương mặt nghiêm nghị của Cố Tả đã thấy hết dáng vẻ nhếch nhác của
Cái chạm mắt ngắn ngủi tựa như là vĩnh hằng dường như thời gian đang ngưng đọng chỉ trái tim đang đập loạn xạ trong lồng ngực một giọng từ tận sâu trái tim với rằng: “Khương Hữu mày mơ cũng lâu đấy đến lúc tỉnh thôi”
Lúc đang nhà Cố Tả đợi về
Đêm khuya gió mùa thu thổi tới lạnh kìm lòng mà co rúm trong chiếc áo khoác
12
Dưới ngọn đèn mờ Cố Tả đến bên
Anh cúi đầu xuống bình tĩnh hỏi: “Em quên mang chìa khóa đấy ”
“Cố Tả em…” Tôi nghiêm túc
“Vào nhà ” Anh đưa tay kéo cổ áo cho chiếc áo lụa trắng ở bên trong còn mấy vết rượu chói mắt nữa
Cố Tả thật sự dịu dàng
Dịu dàng đến nỗi sắp buông vũ khí đầu hàng
Mãi cho đến khi đặt chiếc túi của lên huyền quan
Bật đèn bên trong chiếc túi còn đang mở một vỏ bao cao su xé rách
Không là hiệu chúng dùng
Sự dịu dàng như nước hồ trong ánh mắt đột nhiên tối hẳn như vũ bão
Tôi đá giày cao gót ngang qua nhưng kéo
Anh cụp mắt xuống đau đớn : “Hữu Hữu sẽ nuôi em”
“Cố Tả em cũng đã em sẽ dựa dẫm bất kỳ nào cả em giá trị của ” Tôi thẳng mắt
“Đây chính là giá trị mà em ” Giọng của thê lương
“Thế nên nghĩ chúng thể tiến bao xa nữa Bác sĩ Cố ở trong phòng phẫu thuật cứu hào quang vạn trượng Còn em hàng đêm tiệc tùng linh đình bán rẻ linh hồn của thậm chí là cơ thể Anh từng trải qua nỗi đau nợ nần chồng chất đời ghẻ lạnh sống giấu trong góc tối Hai chúng như ở bên hạnh phúc ”
Tôi nhíu mày : “Cố Tả chúng chia…”
Tôi còn xong thì đã nắm lấy tay đè lên tường
Anh cúi xuống hôn ngấu nghiến đầu lưỡi mạnh mẽ tấn công hàm răng mùi hương bạc hà quen thuộc
Công tắc đèn lưng ấn tắt
Trong đêm tối giọng của trầm thấp run rẩy nghẹn ngào bên tai : “Anh đã đồng ý Khương Hữu em đã sự đồng ý của ”
Tôi im lặng vật lộn một lúc càng đè mạnh lên tường hơn Hơi men khiến đầu óc choáng váng cơ thể mềm nhũn như cọng bún mặc cho bế về phòng ngủ
Tôi bơ cũng tiếp tục dường như biết mệt mỏi
Một đêm điên cuồng
Anh điên cuồng hôn ngón tay lành lạnh mùi thuốc khử trùng chu du khắp cơ thể như đang lau vết nhơ dính
Tôi cảm nhận lồng ngực đang phập phồng của khống chế khẽ nức nở
Hạt mưa theo gió sức tạt thủy tinh bên ngoài cửa sổ
Giống như một đứa trẻ lạc đang gào
13
Nước mắt chảy dài từ khóe mắt rơi gối đầu vân nổi thấm ruột gối màu xám
Rất yên tĩnh
Cố Tả biết
Là cố tình để bao cao su ở trong túi chuyện gì xảy cả
Cố Tả cũng biết
Trần Tịnh Nguyệt từng tới tìm
Ở trong quán cà phê sang chảnh cô thản nhiên kiêu ngạo Đó là dáng vẻ của tiền tài sự giỏi giang và cưng chiều
“Khương Hữu cô biết khi cô và Cố Tả ở bên tài nguyên của càng lúc càng ít Bây giờ cơ hội đào tạo học chuyên sâu cũng tên ”
Một nhát
“Tôi phủ nhận cũng góp một phần trong đó Không đang đối đầu với cô là là đang tranh giành cơ hội cho Chúng nên về vị trí vốn thuộc về thì hơn”
Hai nhát
“Cố Tả là thiên tài phẫu thuật nhưng nếu cơ quan bồi dưỡng của sự trợ giúp từ các mối quan hệ xã hội Dù cho dao phẫu thuật sắc bén đến mấy thì cũng cùn thôi Cô đành lòng ”
Ba nhát
Mỗi nhát dao bác sĩ Trần chém xuống đều trí mạng
Nó khiến nhớ những lúc tự lừa dối của
Hạ Quân với Cố Tả điều về khoa ngoại còn vị trí đề bạt ở khoa cấp cứu trao cho một bác sĩ trung niên khác
Rất nhiều đêm Cố Tả nhíu chặt mày ở trong phòng làm việc gọi điện thoại chuyện bằng tiếng Anh ngừng sorry my fault
Bởi vì thiếu dữ liệu thực nghiệm mới nhất nên tiến triển luận văn của chậm đeo kính máy tính nhíu chặt mày
Những giải thưởng và bằng khen huy hoàng ở cái tủ trưng bày phía và đàn ông mặt mày xám xịt bàn cứ như là hai thế giới
Một hăng hái sạch sẽ như Cố Tả đáng nên sống những ngày tháng như thế
đến lúc hỏi đàn ông của đều ôm lòng nhẹ nhàng an ủi thể xử lý mà
đành lòng ngáng chân
Tôi chắc nếu kéo xuống một bước nữa thì sẽ đáng sợ đến nhường nào với
Vậy thì buông tay để vươn cánh bay xa
Gặp mười năm chỉ là kịch bản của một bộ phim ngôn tình thôi
Thế nhưng từ đến nay hiện thực vẫn luôn tàn khốc
Những thứ càng đẽ càng nên chạm
Cuối cùng sẽ là bi kịch tái diễn
14
Mấy ngày khi rời xa Cố Tả mẹ càng trở nên lạnh lùng hơn
Người nhà biết chuyện tình của chúng
Trong thời gian Cố Tả năm lần bảy lượt ầm ĩ đòi gặp bố mẹ nhưng đều dứt khoát từ chối hết
Cố Tả mím môi lắc cánh tay : “Em đã ngủ với nhiều như thế em định cho danh phận ”
Tôi thể mở miệng cho biết hơn nữa bây giờ mới nhận đó là vì cảm giác tự ti tận sâu trong lòng
Trần Tịnh Nguyệt chúng nên về vị trí vốn thuộc về
Cũng giống như lúc đây thím Trương nhà đối diện đang lảm nhảm bên tai : “Khương Hữu em họ của thím tuy lớn hơn cháu mười bốn tuổi nhưng nó nhà xe còn là tổ trưởng nhỏ trong phân xưởng của nhà máy À còn cả chuyện nữa thím đã qua với nó về tình hình của cháu Nó nó chê kết hôn với cháu điều khoản nợ của nhà cháu thì…”
Tôi sô pha lên trần nhà ngẫm nghĩ
Thấy Vị trí của chính là lấy một công nhân phân xưởng nhà xe bốn mươi mốt tuổi
Nếu như với bà rằng từng yêu đương với một bác sĩ khoa ngoại trẻ trung hai mươi tám tuổi học vị tiến sĩ lái Benz G-Class sống trong biệt thự trong hai tháng thì bà bỏ nắm hạt dưa đang cầm trong tay xuống chạy sờ đầu đó chửi một câu “Mày ên ” nhỉ