Nợ Duyên Không Trả - Chương 1
Anh bế đến chỗ cái tủ để xuống đôi mắt màu sẫm thẳng mắt
“Vừa nãy em đã từ chối em bao nhiêu lần” Anh hỏi
“Một trăm hai mươi tám lần” Tôi cụp mắt xuống trái tim đập loạn nhịp trong lồng ngực
“Thế thì sẽ hôn em một trăm hai mươi tám lần để bồi thường em thấy ” Anh vòng tay ôm lấy eo còn xong đã hôn lên cổ lên vành tai và cả mặt nữa 1 2 3 4 5 6 …
1
Người đàn ông mặc chiếc áo blouse cúi đỡ xuống giường
Trong nháy mắt một mùi hương nam tính xa lạ tràn ngập trong khoang mũi giống như mùi hương bạc hà trộn lẫn cả hương bồ kết nữa sạch sẽ khiến say đắm
Trên bảng tên kim loại mặt một hàng chữ màu xanh nhỏ: Bác sĩ Cố Tả khoa cấp cứu
Cái tên khiến choáng váng đầu óc
Sau đó đột nhiên nôn ngoài
Trên chiếc áo blouse sạch sẽ thêm một vết bẩn lóa mắt
Bác sĩ chậm rãi tháo khẩu trang xuống thản nhiên : “Bạn học Khương Hữu đây là cách theo đuổi mới của cô ”
Hẫng mất một nhịp
Thật sự là là Cố Tả là theo đuổi điên cuồng suốt hai năm cấp ba
Tôi cũng định nhận quen Tôi hoảng hốt che cảnh xuân lấp ló đằng cổ áo chữ V khoét sâu của bộ lễ phục ngậm chặt miệng vẫn còn nôn xoay xuống giường định trốn
Cố Tả ngẩn đó đỡ lấy bả vai của bằng giọng điệu nghiêm nghị: “Xin nhận nhầm Cô ở bệnh viện quan sát thêm hai mươi tư tiếng nữa đã đây là phòng quan sát cô thể ngủ đây một đêm”
Đầu ngón tay lành lạnh giống như một liều thuốc an thần còn trở thành con rối trong tay lời xuống giường
Đã mười năm trôi qua
Má lúm đồng tiền như ẩn như hiện mang theo sự trẻ trung sạch sẽ bờ vai rộng lớn và yết hầu rõ ràng mang theo sự hấp dẫn của một đàn ông trưởng thành
Ngoài cửa tiếng đẩy giường cấp cứu chạy qua Cố Tả dặn dò mấy câu ngắn gọn đó đeo khẩu trang lên nhanh chóng rời
Bởi vì cơ thể mệt mỏi còn ngấm men nên đã nhanh chóng ngủ từ lúc nào
Tiếng mưa rơi tí tách bên ngoài cửa sổ kéo trở về ngày mưa trong buổi tự học tối năm lớp mười một
Cơn mưa đêm khi đó lớn
Cách cửa sổ thủy tinh trong lớp học đóng cũng lờ mờ chiếu lên gương mặt Cố Tả
“Khương Hữu em đang lung tung cái gì đấy”
Chiếc váy đỏ rực của giáo viên dạy Toán đột nhiên xuất hiện ngay mắt cô giáo tức giận giật lấy quyển vở của to lên
“Trong cơn mưa bằng đôi mắt sáng ngời mỉm với đôi mắt như chứa cả một dải ngân hà sáng lấp lánh Ồ hóa khi trời đổ mưa mà cũng nhiều vì đến thế…”
mọi đều thấy những vì trong đôi mắt của Cố Tả
Giáo viên lố các bạn khác thì ngặt nghẽo chỉ một Cố Tả bên cửa sổ là vẫn yên lặng giải toán cũng ngẩng đầu lên
“Khương Hữu nếu em làm toán mà cũng giỏi như thư tình thì em đã lần nào cũng đạt điểm Toán trung bình như thế ”
“Nếu như làm Toán thể theo đuổi Cố Tả thì lần nào thi em cũng sẽ đạt điểm tối đa”
Giáo viên dạy Toán thấy phản bác như thế thì tức xì khói cô : “Khương Hữu em ngoài cho ”
Tôi ngẩng cao đầu bước ngoài hành lang mưa hắt ướt sũng Cố Tả qua cửa sổ thủy tinh
là đàn ông theo đuổi một trăm hai mươi tám lần chỉ với đường nét gương mặt mờ mờ ảo ảo đấy thôi cũng khiến cho đỏ mặt tía tai như thế
mà tại
Tại thấy Cố Tả và các bạn nữa…
Giáo viên dạy toán mặc chiếc váy màu đỏ hoa hồng đột nhiên biến thành gương mặt của luật sư
Bà với mặt dính đầy nước mưa rằng công ty của bố phá sản thể theo học ở trường tư thục với học phí đắt đỏ nữa
Đêm hôm đó và bố mẹ kéo theo hai chiếc vali cũ trong cơn mưa lớn một bóng
Đó là lần đầu tiên cảm nhận thế nào là lòng lạnh như tro tàn gió thổi bay còn gì cả
Cảm giác còn đau khổ hơn gấp trăm ngàn lần lúc thấy Cố Tả tan học cùng về nhà với cô gái xinh khác
Trong đêm mưa lạnh thấu xương nỗi lòng thiếu nữ về Cố Tả cũng giống như tia chớp lóe lên trong đêm tối
Sau khi tia chớp vụt tắt thì sẽ chìm sâu đêm đen vô tận
2
Tôi thức dậy lúc năm giờ sáng
Tôi cầm điện thoại lên là tin nhắn báo tin lành của tổ trưởng: “Khương Hữu hôm qua uổng công cô uống rượu Đã bán hai thiết đấy coi như đó là công lao của cô”
Và một tin nhắn: “Nộp bản kế hoạch tuần mười giờ cho ”
Tôi đồng hồ ở góc điện thoại nghĩ thầm trong lòng bây giờ nên tới công ty làm kế hoạch nhỉ
Tôi mới xong giày cao gót thì Cố Tả mặc áo blouse đẩy cửa bước Đôi mắt đỏ ngầu chứa đầy tơ máu còn cầm theo hai cái túi còn bốc khói nghi ngút nữa
“Bác sĩ Cố làm phiền ” Tôi lịch sự mỉm cúi đầu xuống sửa sang váy vóc định ngoài nhưng một bàn tay nắm lấy cổ tay
Cái hồi mới mười sáu mười bảy tuổi đã từng tưởng tượng vô số cảnh phim thần tượng Cố Tả nắm lấy tay
Mỗi khi tưởng tượng những cảnh nghĩ tới nhiệt độ cơ thể làm ổ trong chăn cũng phấn khích đến nỗi hét toáng lên
của bây giờ thể so sánh với kiêu ngạo sạch sẽ của khi đó cơ chứ
Cũng giống như việc so sánh bộ lễ phục màu đen đang bao bọc lấy cơ thể với chiếc áo blouse cấm dục chín chắn đàn ông thật đúng là thấp kém phóng đãng
“Này cô ” Cố Tả cúi đầu xuống : “Cô mới rửa ruột cách đây năm tiếng bây giờ cô thể ”
Tôi ngoảnh đầu mỉm : “Không mệnh cứng lắm”
Cố Tả chằm chằm ba giây cuối cùng cũng gì Anh chỉ đưa hai chiếc túi vẫn còn đang bốc khói nghi ngút cho bảo: “Tôi mua cho đồng nghiệp nhưng tan làm cho cô đấy”
Tôi đưa tay nhận lấy nó khỏi phòng cấp cứu tiện tay ném nó trong thùng rác
Không thấy ăn thì sẽ đau lòng nữa
Một mệt mỏi quyền ưu sầu
3
Một tuần gặp Cố Tả lần là ở bàn ăn
Giám đốc dẫn theo trình dược viên là đối phương là Cố Tả và một bác sĩ ngoại khoa trẻ tuổi
Chỉ một là nữ
“Tôi trướng của giám đốc Thường một trình dược viên nữa tửu lượng cao là cô đây ” Bác sĩ ngoại khoa giơ tay tiếp: “Tôi là Hạ Quân”
“Tôi là Khương Hữu” Tôi cũng mỉm đưa tay bộ móng mới làm màu đỏ quyến rũ hợp với bộ váy ngày hôm nay
“Khương Hữu Khương Hữu …” Hạ Quân nhẩm nhẩm cái tên ở trong miệng Cố Tả : “Anh là Cố Tả tên của hai là *tên cặp đó”
Cố Tả dụi tắt điếu thuốc dậy giơ tay nắm lấy bàn tay của : “Chào cô”
Tôi mỉm duyên dáng chào hỏi: “Cảm ơn bác sĩ Cố lần đã cứu mạng ”
Có lẽ là vì Cố Tả ở đây nên hôm nay lơ đãng
lúc ngà ngà say đã chuốc cho tấm chiếu mới trải sự đời là Hạ Quân say mèm
Anh nắm chặt lấy tay khen ngợi ngớt lời: “Khương Hữu Khương Hữu cô như thế chứ cô xinh tửu lượng cao như ”
Tôi đã từng thế nhưng thời điểm nhất đáng giá một đồng trong mắt của khác
Tôi Cố Tả đang bên cạnh Hạ Quân đang uống rượu hút thuốc chuyện với khác
Làn khói thuốc màu trắng xám giống như cơn mưa bụi khiến tài nào rõ gương mặt của Cố Tả nhưng vẫn thể cảm nhận sự lạnh lùng của
Nhớ vô số lần tỏ tình với vẫn luôn đeo tai giả điếc yên lặng làm bài tập hoặc là chạy bộ
là khiến cho cảm thấy tuyệt vọng mà
“Khương Hữu cô biết mỗi lần lên bàn mổ đã sợ hãi thế nào Tôi sợ quyết định sự sai lầm và căng thẳng của sẽ kết thúc cuộc đời của một khác Khương Hữu thật sự sợ…”
Hạ Quân uống rượu say mèm trong đôi mắt của sự sợ hãi thể nào giải trừ của một bác sĩ trẻ tuổi
Tôi biết nên những lời cảm thông lúc nữa thật sự khó chịu khó chịu thậm chí còn khó chịu hơn cả cái ngày và cũ ly hôn với nữa
“Hạ Quân sợ chứng tỏ vẫn yêu quý mạng sống còn chuyện để quan tâm đến như thế hạnh phúc biết bao”
Tôi cầm lấy ly rượu vang trong tay Hạ Quân ngẩng đầu uống cạn một :
“Anh đây gia đình phá sản hôn nhân thất bại hàng năm số lần uống rượu bệnh viện còn nhiều hơn số lần về nhà nữa Sống chẳng là để chịu khổ ”
Hạ Quân chỉ tay cũng mỉm đó hai chúng ha hả bò bàn dậy nổi đến nỗi chảy cả nước mắt
Sau đó Hạ Quân thẳng dậy khằng khặc hỏi Cố Tả: “Cố Tả Khương Hữu ”
Tôi bỏ chỗ khác lần đầu tiên biết phản ứng của Cố Tả lần đầu tiên cảm thấy thoải mái đến thế
Hóa cảm giác vạch trần bộ bản thân ngay mặt thích đau đớn sảng khoái đến thế
nếu như bây giờ cuộc đời đã quá nhiều chuyện phiền não đến như thì chẳng thà cứ để cho đóa hoa hồng rực rỡ ở mãi trong giấc mộng của quá khứ
Cố Tả đã còn quan tâm đến cái của về nữa
Tôi quan tâm đeo tai là cúi đầu giải đề là vờ như thấy nữa
Tôi đã còn quan tâm nữa