Nhớ Mãi Không Quên, Ắt Có Hồi Đáp - Chương 3
Tôi mấy ngạc nhiên khi biết chuyện
Đến hôm nay hồi tưởng về những chuyện trong quá khứ lòng vẫn đau đớn như cũ nở nụ xinh nhưng đầy chua chát: “Anh hai em dám quên Sau khi ba mẹ hy sinh trở thành trẻ mồ côi Nếu ngay cả em cũng quên thì sẽ biến mất…”
Không dám quên
Không quên
Mười năm trôi qua giữa đêm tỉnh mộng hình dáng và nụ của càng trở nên rõ nét hơn
Tôi vốn cho rằng sẽ ôm nỗi nhớ sống hết đời
may mắn thay đã trở về
Và đã đợi
Nghĩ đến đây lau nước mắt khóe miệng khẽ nhếch lên nhưng còn cay đắng và miễn cưỡng như
Mà đầy ắp những ước mơ đối với tương lai
Tống Thời Trạch gần như quên mất đã bao lâu thấy em gái ở trạng thái bình thản và tự tại như
Càng nghĩ càng thấy đau lòng
Khi rời đưa lên xe ánh mắt bao giờ nghiêm túc và kiên định đến thế:
“Vi Vi về hãy chăm sóc bản thân cho thật ”
“Mọi thứ hai ở đây”
Bên phía ba bên phía nhà họ Đoạn sẽ giải quyết
Trên đường về nhà trong đầu luôn hiển hiện lời của trai luôn cảm giác chân thực
Đến tận khi mở cửa Chu Gia Từ mỉm đón: “Về nấu cơm xong món gà xé sợi mà em thích nhất thịt kho tàu…”
Mùi thơm của thức ăn vờn quanh
Chu Gia Từ mặc tạp dề thỏ hồng miệng lảm nhảm những câu đó buồn dễ thương
Tôi như bừng tỉnh ôm chặt từ phía
Động tác của Chu Gia Từ dừng đảo mắt : “Vi Vi chịu uất ức ”
Tôi lắc đầu
“Em nhớ ”
Anh bật một nụ hôn mát lạnh đáp xuống khóe mắt
Giọng đơn thuần:
“Anh luôn ở đây”
“Đừng sợ”
11
Ngày hôm tỉnh dậy Chu Gia Từ đã còn ở đó
Trên tủ lạnh gắn hai tờ ghi chú: “Vi Vi hôm nay báo cáo ở đồn cảnh sát thể mất một tuần mới về”
“Hãy nhớ nhé”
Tôi ngẫm nghĩ gửi một tin nhắn Wechat cho Chu Gia Từ:
“Nhớ ”
Anh trả lời
Có lẽ đã bắt đầu làm việc
Tôi lười biếng ở nhà ăn trái cây mà Chu Gia Từ đã chuẩn khi bàn bạc với quản lý về các tin tức gần đây và lịch trình sắp tới
Đến chiều ngờ Đoạn Ứng Trạch tìm tới cửa
Anh với vẻ mặt lạnh lùng mở miệng chất vấn: “Tống Thời Vi em ý gì đây”
Giơ điện thoại lên đó là hai bức ảnh bưu kiện mà chụp
Cũng là những thứ gửi đến nhà Hà Mộng tất cả đồ đạc của Đoạn Ứng Trạch trong nhà
“Chia tay vật về với chủ”
Đoạn Ứng Trạch sững sờ lạnh lùng : “Chúng chia tay lúc nào Anh đồng ý”
Tôi với vẻ kinh ngạc bắt gặp vẻ mặt nghiêm túc của khỏi hỏi :
“Anh vấn đề ”
“Anh đào hôn mặt mọi thể chia tay ”
Biểu cảm cứng đờ tiến một bước về phía định nắm tay giải thích: “Vi Vi khi Mộng Mộng ly hôn trầm cảm thể kích động nếu lúc đó đồng ý cùng cô e rằng cô thể làm những chuyện đáng sợ hơn cũng vì cho em thôi hẳn em cũng cô xảy chuyện gì…”
Tôi lùi về phía một bước sự ghê tởm hiện rõ mặt: “Vì cho chính là để bẽ mặt khó xử Bị nhạo báng rằng Tống Thời Vi yêu bảy năm cuối cùng trắng tay”
Tôi nhạt một tiếng:
“Đoạn Ứng Trạch lòng của nặng nề thật đó”
Sắc mặt Đoạn Ứng Trạch trở nên lạnh lùng giọng điệu cũng cứng rắn hơn: “Vi Vi em thể đừng vô lý gây chuyện nữa Anh biết hiện tại em đang tức giận tổ chức cho em một hôn lễ hoành tráng hơn …”
Tôi nhíu mày cắt ngang lời : “Đoạn Ứng Trạch chúng còn nữa”
Thái độ của nghiêm túc và kiên quyết từng
Mặt mày Đoạn Ứng Trạch tối sầm cắn răng nghiến lợi : “Tống Thời Vi em nhất định chia tay với ”
Tôi ngẩng đầu
Chăm chú đánh giá mặt mũi của từ đầu đến chân
Không khỏi tự hỏi bản thân
Ban đầu mắt mù mà cảm thấy Đoạn Ứng Trạch và Chu Gia Từ giống
Chắc chắn điên
Đoạn Ứng Trạch làm thể so với Chu Gia Từ chứ
Mãi mãi thể so
Vì nhẹ gật đầu mà chút do dự:
“Ừ chia tay”
Mắt đỏ ngầu một lúc cuối cùng nhếch mép hai tiếng gằn từng chữ một: “Tống Thời Vi em đừng hối hận”
Tôi theo bóng lưng rời chậm rãi chớp mắt
Ừ
Không hối hận
12
Đợi chính thức trở công việc đã là chuyện của một tháng
Những chuyện trong hôn lễ cũng đã nguội lạnh
Hiện tại tin tức nóng nhất là việc Hà Mộng tái xuất
Hà Mộng vốn là ngôi nổi tiếng trong làng giải trí khi kết hôn tạm rời xa làng giải trí khi ly hôn lần nữa liền lấy kịch bản và vai diễn nóng nhất
Cùng với đó là những tài nguyên vốn thuộc về
Người đại diện của than thở bên tai: “Đây là lần thứ tư trong tháng ”
“Đoạn thiếu gia đang giận dỗi gì với cô cướp tài nguyên của cô để đưa cho Hà Mộng diễn trò gì đây”
Nhớ câu của lâu đây…
“Tống Thời Vi em đừng hối hận”
Có lẽ thấy hậu quả khi rời xa hối hận
Tôi thờ ơ đánh giá: “Anh mặt dày vô liêm sỉ”
Người đại diện gợi ý: “Cô nghĩ thế nào Nhún nhường một chút xin …”
Chưa hết câu đã trợ lý bên cạnh phản bác:
“Chị Hồng đầu óc chị vấn đề Vi Vi làm sai cái gì mà xin xin vì kịp thời nhường chỗ cho ánh trăng sáng ”
“Dù Vi Vi làm trong ngành giải trí nữa về nhà tận hưởng cuộc sống cũng thể chịu cái nhục ”
Suy cho cùng chỉ con đường ngành giải trí để
Chị Hồng á khẩu trả lời
Chị suy nghĩ một lúc thêm: “Trong bữa tiệc tối nay đạo diễn Minh cũng mặt cô chào hỏi một chút lân la làm quen để chuẩn giành bộ phim lớn cuối năm đây chính là cơ hội cuối cùng trong năm nay của cô nếu thành công thì sẽ lật ngược tình thế nếu thì thu dọn đồ đạc về nhà thừa kế gia sản ”
Phim của đạo diễn Minh luôn là khách quen của các liên hoan phim lớn
Tôi đã lăn lộn trong giới giải trí nhiều năm nhưng vì mối quan hệ với Đoạn Ứng Trạch thực lực của luôn nghi ngờ
Nếu thể tham gia phim của đạo diễn Minh đó sẽ là cơ hội để chứng minh thực lực và thay đổi tình cảnh hiện tại
Tôi nhẹ gật đầu:
“Em biết ”
Tại lễ trao giải trong lúc đang chờ để sân khấu đột nhiên bên phía thảm đỏ truyền đến một trận ồn ào: “Đoạn thiếu gia và Hà Mộng đến”
Các phóng viên ồ ạt lao tới giơ mic lên nhiệt liệt đặt câu hỏi: “Cô Hà Đoạn thiếu gia đã làm đủ mọi điều lãng mạn để theo đuổi cô nhưng đó vì một số hiểu lầm mà hai chia tay nhiều năm mới khiến cho nào đó lợi dụng cơ hội chen chuyện là thật ”
Thân là nào đó vô tội trừng mắt
Hà Mộng khoác tay Đoạn Ứng Trạch mỉm : “Những chuyện đã qua thì đừng nhắc nữa giờ chỉ sống cuộc sống hiện tại”
Câu trả lời rõ ràng
Phóng viên chuyển hướng sang Đoạn Ứng Trạch: “Đoạn thiếu gia giờ hai cũng coi như gương vỡ lành khi nào thể tham gia hôn lễ của hai đây”
Đoạn Ứng Trạch nheo mắt nhưng mãi gì bầu khí bỗng chốc trở nên ngượng ngùng
Hà Mộng vội vàng hòa giải:
“Xem duyên phận thôi và Ứng Trạch đều vội”
Cùng lúc đó ngẩng đầu lên và chạm ánh mắt của Đoạn Ứng Trạch chỉ trong chớp mắt như chuyện gì xảy
Không để ý đến vẻ thất thần của Đoạn Ứng Trạch và bàn tay đang siết chặt của
Tôi theo chân đại diện và đạo diễn Minh trò chuyện vui vẻ nhưng phía chợt vang lên giọng của Đoạn Ứng Trạch: “Chú Minh đây chính là cô Hà Mộng mà cháu đã giới thiệu với chú”
Hà Mộng liếc với vẻ đắc ý
Đạo diễn Minh sang Đoạn Ứng Trạch cuối cùng thở dài tiếc nuối
Trong khoảnh khắc đó hiểu rằng…
Tôi đã mất cơ hội
13
Vậy thì cũng nán lâu thêm
Tôi mỉm chào tạm biệt đạo diễn Minh và rời khỏi sảnh tiệc
Hà Mộng đuổi theo chắn mặt khoé môi nở nụ kiêu ngạo:
“Cô Tống bây giờ hẳn khó chịu nhỉ”
“Trước đây cô dựa khuôn mặt giống bám lấy Đoạn Ứng Trạch những năm qua thuận buồm xuôi gió trong giới giải trí giờ còn cô là cái thá gì”
“Tài nguyên của cô vị trí nữ chính mà cô mơ ước còn Đoạn Ứng Trạch tất cả sẽ là của ”
Tôi chau mày
Thực lòng mà biết đã đắc tội gì với Hà Mộng
Đến mức cô ba lần bảy lượt gây khó dễ cho
Châm chọc mỉa mai càng là chuyện thường gặp mỗi lần đụng mặt
Tôi với giọng điệu hững hờ:
“Ồ chúc cô may mắn”
Người quan tâm nhất đã trở về
Những thứ khác còn để tâm nữa
Còn về vị trí nữ chính càng là điều mơ ước chỉ là cuộc sống đây quá trống rỗng tìm việc gì đó để lấp đầy thôi
“Dù cũng quan tâm”
Tôi lách qua cô định rời
Hà Mộng buông tha nắm chặt cổ tay nghiến răng nghiến lợi với giọng căm hận: “Tống Thời Vi cô dựa gì mà kiêu ngạo như dựa gì mà khinh thường Đoạn Ứng Trạch cô chỉ là một con sâu bọ đáng thương…Bốp”
Tôi đầu giáng một cái tát lên mặt cô
Hà Mộng đánh đến choáng váng
Ngay đó cô kịp thời phản ứng lao về phía hệt kẻ điên
phía ngăn cản ôm trong ngực
Cô ngoái đầu đúng lúc chạm ánh mắt vui của Đoạn Ứng Trạch