Nhớ Mãi Không Quên, Ắt Có Hồi Đáp - Chương 2
Mọi sững sờ cảnh tượng mắt
Đoạn Ứng Trạch vô cảm Hà Mộng tựa như hề động lòng
Trên thực tế nắm tay chặt siết đến nỗi khiến đau nhức
Anh đang đấu tranh
Tôi lên tiếng
Hà Mộng đợi một lúc biểu cảm dần trở nên u ám khổ hai tiếng: “Em hiểu chúc hạnh phúc…”
một giây
Đoạn Ứng Trạch ngẩng đầu với vẻ phức tạp buông lỏng tay
“Anh bằng lòng cưới em”
Cả hội trường xôn xao
Hà Mộng bước tới mỉm rạng rỡ vươn tay về phía Đoạn Ứng Trạch: “Vậy hãy nắm lấy tay em cùng em chạy trốn ”
“Được”
Đoạn Ứng Trạch bắt lấy tay cô chẳng buồn ngoảnh đầu bỏ
Ngay cả một lần đầu cũng
Xa xa thậm chí thể thấy tiếng vui sướng của Hà Mộng và Đoạn Ứng Trạch
Như thể họ đã thoát khỏi lồng giam
Hội trường bữa tiệc náo loạn trong nháy mắt mồm năm miệng mười vây quanh
Có chế giễu mỉa mai cả thương hại
“Vi Vi đừng tức giận sẽ bảo bắt Đoạn Ứng Trạch ”
“Tôi đã Đoạn Ứng Trạch chỉ yêu Hà Mộng bảo đừng dây dưa với tin giờ thì đã chạy theo cô ”
“Đôi tra nam tiện nữ thật khiến khác buồn nôn làm cái trò đào hôn để chứng minh tình yêu chân thật của để ở thu dọn tàn cuộc”
“Vi Vi đừng buồn nữa”
Buồn ư
Tôi nhíu mày suy nghĩ kỹ càng
Sau đó nhận Tôi hề buồn chút nào
Ngược cảm thấy nhẹ nhõm
Như thể giải quyết một đề bài khó khăn đã lâu
Giờ phút đây vô cùng chắc chắn
Dù Hà Mộng xuất hiện
Tôi cũng sẽ kết hôn với Đoạn Ứng Trạch
Lúc cảm giác một ánh mắt mạnh mẽ thể xem nhẹ đang theo dõi
Tôi ngẩng đầu lên bất chợt bắt gặp bóng dáng quen thuộc ở góc hẻo lánh tại bữa tiệc…
Anh mặc bộ âu phục tối màu khuôn mặt điển trai cằm lốm đốm những sợi râu mới mọc càng tôn lên vẻ quyến rũ của một đàn ông trưởng thành hơn
Một nốt ruồi lệ rơi mắt như một giọt lệ
Muốn thôi
Anh mỉm với đôi môi mỏng khẽ hé là giọng mà hằng nhớ nhung
Anh :
“Vi Vi trở về ”
Chu Gia Từ đã trở về
Người đàn ông mà chờ đợi suốt mười năm đã trở về
Cảm giác ngạc nhiên bàng hoàng và tủi thân bao trùm lấy trong một khoảnh khắc nghi ngờ đang mơ
Cho đến khi ôm chặt lòng
Anh biến mất
Không là mơ
Tôi mở miệng gọi tên giọng run rẩy đến cực điểm:
“Chu Gia Từ…”
Hốc mắt Chu Gia Từ ửng đỏ cúi sát gần trong phòng bao yên tĩnh tiếng tim đập của đặc biệt rõ ràng
“Anh đây Vi Vi trở về ”
Trong vụ hỏa hoạn lớn mười năm Chu Gia Từ chết
Mà là bảo vệ ông trùm xã hội đen Trần Thuật rời khỏi Bắc Kinh
Lần đó đã giành sự tin tưởng của Trần Thuật chính thức gia nhập nội bộ xã hội đen cẩn thận thu thập hồ sơ phạm tội của họ
Từng bước đều mạo hiểm từng khúc đều khiến tim đập loạn nhịp
Trong mười năm qua Chu Gia Từ đã chứng kiến vô số đồng nghiệp tử vong thậm chí nhiều lần trong đó do đích thân tay
tất cả đều đáng giá
Cho đến một tháng Chu Gia Từ đã phối hợp với cảnh sát chính thức bắt giữ Trần Thuật phá vỡ băng nhóm tội phạm mà lập
Cuối cùng cũng thể trở về Bắc Kinh trở về bên cạnh
Lời kể của Chu Gia Từ thật bình thản nhưng thấy lòng run rẩy
Thật khó tưởng tượng làm thế nào để vẹn trở về bên
Toàn vẹn…
Tôi chợt rùng trong lòng đột nhiên : “Cởi áo ”
“Vi Vi”
Chu Gia Từ ngạc nhiên hai gò má đỏ lên
“Cái lắm …”
Tôi cắt ngang lời : “Em xem”
Với thái độ kiên quyết
Chu Gia Từ ánh mắt kiên định của cuối cùng đành nhượng bộ
Anh thở dài một tay cởi áo sơ mi
Bờ vai rộng eo thon mùi hương nam tính mạnh mẽ đập mặt
chỉ cảm thấy mắt cay xè
Trên làn da màu mật ong của những vết sẹo mới cũ chồng chéo lên thật đáng sợ
Tôi đặt tay lên từng vết sẹo yêu cầu Chu Gia Từ kể cho về lai lịch của chúng…
“Đây là năm đầu tiên khi bang phái giao tranh vì cứu Trần Thuật mà cản đao cho ”
“Đây là năm thứ ba Trần Thuật nghi ngờ là gián điệp bắt uống thuốc độc đã tự rạch để cai nghiện”
“Đây là khi Trần Thuật bắt phát hiện là gián điệp nên nổ súng …”
…
Họng súng cách tim chỉ vài xen-ti-mét
Có thể thấy sự nguy hiểm lúc
Nước mắt chực trào đổ xuống rơi lên ngực trong cổ họng nghẹn ngào cách nào kìm nén nỗi khổ sở:
“Đau ”
“Đau”
Chu Gia Từ lừa nâng đầu lên giọng dịu dàng: “ chỉ cần nghĩ đến việc em vẫn đang đợi thì còn đau nữa Anh chỉ biết trở về nhất định sống để trở về bên em”
Một câu đánh bại phòng tuyến tâm lý của
Lúc chuyện nở nụ yếu ớt ánh đèn rọi xuống tạo nên một tầng ánh sáng mềm mại chằm chằm trong mắt chỉ
Trong một khoảnh khắc như trở về buổi chiều năm mười sáu tuổi
Anh cũng như
Nói với :
“Tống Thời Vi thích ”
Anh thay đổi
Dù đã trải qua những chuyện đau thương đó từ đầu đến cuối vẫn thay đổi
Còn thì
Lòng đau như cắt run rẩy đẩy tay : “Chu Gia Từ em mà ở bên đàn ông khác khi đang ở ranh giới giữa sự sống và cái chết…”
“Không”
Anh đột nhiên bắt lấy tay rõ ràng từng câu từng chữ:
“Anh hiểu đều hiểu”
“Mười năm chờ đợi quá khổ sở nếu thể thay bầu bạn với em sẽ vui Vi Vi”
Tôi ngây Nhất thời nên lời
Giọng của Chu Gia Từ vang lên bên tai âm điệu mang theo một tia lưu luyến: “Vi Vi em yêu ”
“Yêu”
Tôi chút do dự
“Vậy là đủ ”
Anh khẽ một tiếng ánh mắt lấp lánh gợn sóng hiện lên vẻ dịu dàng:
“Anh đã trở về Tống Thời Vi”
Tôi
Nhìn mãi thôi
Tôi siết chặt tay để nước mắt tuỳ ý trượt xuống nhưng rạng rỡ: “Chào mừng trở về Chu Gia Từ”
Cùng lúc đó chuyện Đoạn Ứng Trạch dẫn Hà Mộng bỏ trốn khỏi hôn lễ cũng đã lan truyền mạng
Ngay lập tức nó trở thành một chủ đề nóng hổi
Hình ảnh hai nắm tay bỏ trốn khỏi hôn lễ lan truyền khắp mạng trong bức ảnh họ tươi chạy khỏi lễ cưới qua các con phố phần giống công chúa và hoàng tử bỏ trốn trong bộ phim của Disney
“ là ghê tởm dám cướp hôn công khai”
“Cướp hôn gì chứ Hà Mộng và Đoạn Ứng Trạch mới là thanh mai trúc mã ánh trăng sáng của ai mà biết Đoạn Ứng Trạch chỉ yêu Hà Mộng”
“ nhà họ Tống trèo lên nhà họ Đoạn nên để Tống Thời Vi dụ dỗ Đoạn Ứng Trạch Đoạn Ứng Trạch cầu hôn cô chỉ vì làm thay thế nhưng bây giờ Hà Mộng đã ly hôn Đoạn Ứng Trạch tất nhiên sẽ với cô ”
“Tam quan của cô chị hai mặc kệ gia tộc gia tộc Tống Thời Vi vẫn là vị hôn thê của Đoạn Ứng Trạch lúc Hà Mộng đã kết hôn với khác bây giờ ly hôn hối hận về cướp hôn còn tự tuyên truyền là ngọc nữ buồn nôn cơ chứ”
“Hơn nữa những năm qua Tống Thời Vi hề làm việc với Đoạn Ứng Trạch Đoạn Ứng Trạch đã bỏ chạy khỏi lễ cưới với Hà Mộng làm cô hổ mặt mọi quá cặn bã ”
Các cư dân mạng đã bắt đầu thảo luận sôi nổi về việc chế nhạo mỉa mai cũng khinh thường
Có điều hình tượng ngọc nữ mà Hà Mộng xây dựng trong nhiều năm qua đã sụp đổ sự việc
thời gian để bận tâm
Chuyện mắt khiến càng bực bội hơn…
“Bảy năm mà cô vẫn khiến Đoạn Ứng Trạch thích cô thật vô dụng”
Cha Tống lạnh mặt ánh mắt đầy vẻ hài lòng: “Cho cô một tuần dỗ Đoạn Ứng Trạch về kết hôn…”
Tôi cắt ngang lời ông: “Con sẽ dỗ ”
Cha Tống sững sờ lập tức nổi giận lớn tiếng : “Tống Thời Vi nuôi cô lớn giờ cô dám cãi …Cô…”
Nói xong ông theo thói quen giơ tay lên về phía
Thế nhưng giây tiếp theo đã khác ngăn
Là trai của
“Ba dừng tay ”
Trên gương mặt trai của Tống Thời Trạch chút biểu cảm nào kiên định chắn mặt : “Nhà họ Tống là ba là con Vi Vi Ba nuôi em lớn là vì đã sinh em bao năm qua em đã làm quá nhiều cho nhà họ Tống ba đừng ép em nữa”
Cha Tống còn gì đó nhưng Tống Thời Trạch tiếp tục để ý đến ông ngược về phía : “Vi Vi đưa em ngoài”
Tôi về phía cha Tống vẫn hết tức giận dậy ngoài
Tôi lưng bước đường
Bước nối bước theo đuôi giống như thuở còn bé
Là một sự yên tĩnh lâu lắm từng
10
Đi đến cửa Tống Thời Trạch đột nhiên đầu : “Chu Gia Từ đã trở về đúng ”
Tôi giật nghi ngờ mắt
Chuyện vẫn với bất kỳ ai
Tống Thời Trạch khẽ giải thích: “Bởi vì là trai của em”
Cho nên hiểu rõ em nhất
Tôi hiểu những lời hết của khóe miệng nhẹ nhàng nhếch lên hiếm khi cảm nhận chút thân mật đã lâu
Tống Thời Trạch tiến lên một bước nhẹ nhàng vén những sợi tóc gió thổi bay của giọng theo gió lọt tai
Mang theo một chút ngọt ngào chua chát:
“Vi Vi lâu lắm em Những năm qua em vẫn luôn vui đúng ”
“Khi ba ép em và Đoạn Ứng Trạch ở bên em đồng ý Anh tưởng em đã quên Chu Gia Từ nhưng sai Em bao giờ quên em luôn coi Đoạn Ứng Trạch là thế thân”
Anh trai từng gặp Chu Gia Từ