Nhớ Mãi Không Quên, Ắt Có Hồi Đáp - Chương 1
Tôi và Đoạn Ứng Trạch yêu thắm thiết suốt bảy năm
ai tin rằng và sẽ kết quả
Mọi đều biết Đoạn Ứng Trạch ở bên là vì một khuôn mặt giống với ánh trăng sáng của
Lúc mới bắt đầu yêu thường thất thần trong giấc mơ say rượu mặt tự lẩm bẩm: “Mộng Mộng yêu em”
Hà Mộng đã nước ngoài kết hôn từ lâu
Tôi là Tống Thời Vi
Vì thế yêu
quan tâm
Anh gọi sai tên kiên nhẫn sửa sửa mãi thôi
Anh thích nếm rượu liền khắp thế giới tìm kiếm rượu ngon cho
Anh thích trong bộ váy trắng và tóc đen lập tức nhuộm tóc lần nào nữa tủ quần áo chỉ những chiếc váy dài màu sáng “Mộng Mười Năm kxo22”
Mọi đều cực kỳ yêu Đoạn Ứng Trạch
Cũng ít bạn bè khuyên đừng phí công sức lên Đoạn Ứng Trạch
Hà Mộng đã từng cứu mạng
Mối tình đầu đã kết hôn từng cứu mạng
Buff của ánh trăng sáng chất đống như núi
“Trước Đoạn Ứng Trạch yêu cô một cách mãnh liệt ai biết ai Ngày Hà Mộng kết hôn Đoạn Ứng Trạch đột nhiên ngừng tim suýt chết giường bệnh”
“Vi Vi một câu khó Đoạn Ứng Trạch ở bên chỉ vì mượn khuôn mặt của để tưởng nhớ Hà Mộng thôi”
“Hai các kết quả gì chia tay sớm ”
phớt lờ những lời đó
Bảy năm như một lúc nào cũng đối xử với
Và lẽ Đoạn Ứng Trạch đã làm cảm động
Vào sinh nhật lần thứ hai mươi bảy của đã cầu hôn
Dưới ánh đèn mặc một bộ vest trắng quỳ một chân xuống đất khuôn mặt trai đến mức mơ hồ
“Vi Vi em đồng ý gả cho ”
Đôi mắt tràn đầy tình cảm dịu dàng
Như thể yêu
Tôi khóe mắt của khẽ mỉm :
“Em đồng ý”
Đêm đó ôm chặt ghé bên tai yêu vô số lần
Tôi tưởng đó là thật
ba ngày khi đám cưới diễn Hà Mộng ly hôn
Còn Đoạn Ứng Trạch cả đêm về
Tối đó ngừng gọi điện cho Đoạn Ứng Trạch
Tuy nhiên thứ chờ là một tin nhắn…
“Anh đang ngủ chuyện gì ”
Kèm theo là một bức ảnh
Mái tóc đen của Hà Mộng xõa vai chiếc cổ trắng nõn đầy dấu hôn gương mặt ửng đỏ
Còn Đoạn Ứng Trạch đang ngủ say trong ngực cô
Hai đã làm gì một cái là biết
Trong lòng khẽ run nhắn :
“Anh đang ở ”
Đầu bên ngay lập tức gửi một tin nhắn thoại: “Vẫn hết hy vọng Vậy thì tự đến đây mà xem”
Sau đó gửi địa chỉ sang
Là nhà của Hà Mộng
Khi đến nơi Hà Mộng mở cửa
Cô mặc bộ đồ ngủ quyến rũ đánh giá từ xuống một phen nhạo: “Vóc dáng trông giống thật đấy chẳng trách Ứng Trạch đồng ý hẹn hò với cô”
“Có điều hiện giờ chính chủ đã trở về thế thân thấp kém như cô cũng nên rút lui ”
Giọng điệu vô cùng kiêu ngạo
Tôi nhíu mày mở miệng : “Anh ở …”
Lời còn dứt Đoạn Ứng Trạch bước từ lưng Hà Mộng cầm áo khoác trong tay tự nhiên thân mật khoác lên bả vai cô
“Mộng Mộng mặc ít như coi chừng cảm…”
khi thấy động tác của bỗng nhiên dừng : “Vi Vi em đến đây”
Đoạn Ứng Trạch ăn mặc chỉnh tề giống mới ngủ dậy
Khác hẳn với bức ảnh
ngay giây tiếp theo đã kịp thời hiểu
Tất cả đều là kế hoạch của Hà Mộng
Cô chọc tức để mất bình tĩnh để bản thân rơi thế yếu giả vờ đáng thương để thu hút sự đồng cảm của Đoạn Ứng Trạch
lẽ cô ngờ bình tĩnh như
Tôi ngẩng đầu quả nhiên thấy sự thất vọng trong mắt Hà Mộng
Mà khi Đoạn Ứng Trạch phát giác tầm mắt của chắn mặt giọng điệu lạnh lùng và cứng rắn: “Vi Vi đưa em về”
Tôi một cái định
ngay giây tiếp theo Hà Mộng kéo tay Đoạn Ứng Trạch với ánh mắt đáng thương: “Anh ở đây với em Em sợ lắm”
Tôi đầu
Đoạn Ứng Trạch Hà Mộng
Cuối cùng kéo tay cô và : “Anh đưa Vi Vi về nhà ”
Giờ phút đã chọn
Giống như trong lòng quan trọng hơn Hà Mộng
Tuy nhiên đường về nhà lòng ở việc lái xe cho đến khi một tiếng chuông chói tai phá vỡ sự im lặng:
“Đoạn Ứng Trạch mau đến bệnh viện Mộng Mộng tự sát ”
Ngày hôm đó Đoạn Ứng Trạch vứt xuống đường lớn một
Mưa như trút nước
Lúc về đến nhà cả ướt sũng lạnh thấu xương
Tôi cuộn trong chăn bức ảnh điện thoại ngón tay chạm nốt ruồi mắt đàn ông
Cẩn thận từng li từng tí dùng lực cực kỳ nhẹ
Như sợ quấy rầy
Sau khi ngủ đã mơ một giấc mơ trong đó trở về năm nhất trung học
Khi đó điểm thi giữa kỳ công bố đầu lớp
Không gì bất ngờ
lúc một trai chắn mặt vươn tay về phía
“Chào Tống Thời Vi tên là Chu Gia Từ chính là luôn thứ hai nổi tiếng đầu như đè ép cả đời bây giờ nhớ rõ chứ”
Vẻ ngoài của khôi ngô khi khóe mắt cong cong ánh nắng chiếu như dát cho một lớp ánh sáng vàng
Khiến thể rời mắt
Trước khi nghiệp chúng sân thượng trường học bầu trời xanh phía xa cất giọng : “Vi Vi ước mơ của là trở thành một cảnh sát nhân dân phục vụ vì nhân dân luôn sẵn sàng chờ lệnh vì Vi Vi”
Về nữa mặc đồng phục cảnh sát dáng thẳng tắp như cây tùng nhưng mặt vẫn là sự dịu dàng quen thuộc: “Vi Vi chờ trở về từ nhiệm vụ lần chúng kết hôn nhé”
Sau đó bao giờ trở về nữa
Đến tận hôm nay đã là mười năm
Khi tỉnh dậy nước mắt giàn giụa
Nhìn ngoài sắc trời tối đen như mực ánh trăng xuyên qua cửa sổ đưa tay nắm nhưng chỉ khí
Tôi đột nhiên cảm thấy…
Những thứ quan tâm nhất lẽ sẽ mãi
Tôi cuộn giường lòng đau nhói
Tay nắm chặt điện thoại
Như nắm giữ tia sáng cuối cùng
“Chu Gia Từ…”
Đoạn Ứng Trạch trở về nhà một ngày đám cưới
Lúc đang thử váy cưới
Vừa kéo rèm trông thấy Đoạn Ứng Trạch chờ bên ngoài
Anh với ánh mắt kinh ngạc mở miệng những lời tình cảm:
“Vi Vi hôm nay em thật ”
Tôi mỉm ánh mắt rơi trong gương
Không chút vui vẻ nào trong mắt
Trên đường về nhà trong xe im lặng như tờ
Tôi Đoạn Ứng Trạch qua gương chiếu hậu cuối cùng ánh mắt dừng ở đôi mắt dài hẹp của nốt ruồi lệ mắt
Khác với Chu Gia Từ
Không rõ chợt dâng lên một tia chua xót
Tôi biết Chu Gia Từ vĩnh viễn thể thay thế bằng Đoạn Ứng Trạch
vẫn nắm chặt chịu buông tay
Huống hồ còn trong lòng
Tôi đột nhiên : “Đoạn Ứng Trạch nếu Hà Mộng đã trở về chi bằng chúng hủy bỏ hôn lễ dù vẫn còn yêu cô …”
xong đã cắt ngang lời :
“Anh yêu cô ”
Tôi sững sờ
Ngẩng đầu đối diện với ánh mắt của nghiêm túc: “Bây giờ yêu chính là em Vi Vi giúp cô chỉ vì báo đáp ơn cứu mạng của cô mà thôi”
Tim khẽ run
Vừa kinh ngạc khiếp sợ
“Thật ư”
Anh gật đầu chút do dự:
“Thật”
Dứt lời lặp nhiều lần
Không biết là cho cho
Tôi khuôn mặt hồi lâu cuối cùng thở dài một
Vào ngày diễn lễ cưới
Khi đang sửa soạn trong phòng trang điểm Đoạn Ứng Trạch bước im lặng một lúc lâu cho đến khi dẫn chương trình : “Đến giờ chú rể xuất hiện ”
Bấy giờ mới nắm lấy tay hôn nhẹ một cái ánh mắt chứa chan tình cảm:
“Vi Vi chờ em”
Tôi đảo mắt và nở nụ
ngay khi lưng ý mặt biến mất
Nhìn trong gương
Vô hồn và trống rỗng
Giống như nhận món quà mà mong nhất khi mở hộp phát hiện món quà đã đổi
Dù bề ngoài giống nhưng vẫn khác biệt
Lồng ngực kìm nén đến mức khó thở viện cớ ngoài rửa tay nhưng ở cuối hành lang chợt bắt gặp một bóng dáng
Vô cùng quen thuộc
Giống hệt xuất hiện trong giấc mơ
Tôi nâng váy lên bất chấp tất cả đuổi theo đường va nhiều nhưng ai thể ngăn cản bước chân
Mãi đến khi tới phòng chứa đồ ở cuối hành lang
Cánh cửa khép hờ
Như thể chỉ cần đẩy cửa sẽ thấy mà luôn nhớ nhung
Tôi run rẩy bước lên giây tiếp theo cửa bên trong kéo
Là một công nhân
Không khuôn mặt
Trái tim nhảy múa mạnh mẽ ngay lập tức rơi vực thẳm Dẫu vẫn từ bỏ hỏi thăm: “Vừa ai đến đây ”
Công nhân lắc đầu:
“Không ai cả cô Tống lẽ cô hoa mắt ”
Hoa mắt
Lúc đuổi theo đã tìm tới lúc rời vẫn từ bỏ về phía cuối hành lang
còn bóng dáng quen thuộc
Có lẽ quá nhớ
Nên thực sự xuất hiện ảo giác
Trong hôn lễ bạn bè và thân tụ tập đông đủ
Người dẫn chương trình : “Anh Đoạn Ứng Trạch bằng lòng cưới cô Tống Thời Vi làm vợ dù sống chết bệnh tật cũng bao giờ rời bỏ ”
Đoạn Ứng Trạch nắm tay nhoẻn miệng đáp:
“Tôi…”
Chưa kịp hết câu một đột nhiên xông
“Đoạn Ứng Trạch”
Là Hà Mộng
Cô mặc váy cưới màu trắng từ cửa chậm rãi bước đôi mắt đầy thâm tình và chăm chú về phía Đoạn Ứng Trạch:
“Ứng Trạch mà em yêu vẫn luôn là ban đầu em rõ lòng cưới khác làm đau lòng em thật sự hối hận nên vì cãi với mà cưới khác là em sai”
“ em yêu vẫn luôn là em tin cũng yêu em đúng Em mặc chiếc váy cưới mà đã đặt riêng cho em hỏi lần nữa bây giờ bằng lòng cưới em ”
Câu cuối cùng cô gần như hét lên
Mang theo quyết tâm ăn cả ngã về