Nhặt Nam Nhân - Chương 3
Ta cắn môi : “Là mẹ dạy Mẹ mất khi còn nhỏ bây giờ còn nhớ rõ mặt mẹ nữa nhưng những thứ mẹ dạy đều quên”
Hoa Liễm ngửa xe bò gối đầu lên cánh tay những đám mây trời
Một lúc lâu mới : “Mẹ cũng mất mới mất vài năm Chỉ là khi chết bà vẫn nhớ thương tên bạc tình bạc nghĩa đó luôn nhắc nhở nhận cha
“Bà biết giờ tên đó đám nợ phong lưu làm cho liệt giường mấy đứa con trai thì vô dụng thích gây chuyện đều mong mỏi ông sớm về chầu trời”
Ta hỏi : “Vậy ngươi nhân lúc ông còn sống mà gặp một lần”
Hoa Liễm im lặng một lúc còn vẻ phóng túng như thường ngày trong lời đều lộ sự tàn nhẫn và căm ghét
“Đợi ông nhắm mắt xuôi tay sẽ mang theo miếng ngọc bội của mẹ gặp ông một lần Sinh mà nuôi ông xứng làm cha ”
Ta gì chuyên tâm đánh xe bò của
Một lúc ghé đầu xe nghiêng đầu
“Sao ngươi khuyên như khuyên tên ma đầu Kêu đừng để tiếc nuối gì đó”
Ta đẩy cái đầu đang tiến gần mặt của liếc một cái
“Ngươi và Đồ Lệ cùng một loại Hắn đối mặt với kẻ thù với kẻ phản bội còn ngươi đối mặt với cha ngươi Nếu ngươi gặp ông thì ông đối với ngươi chỉ là xa lạ nhưng thực tế ngươi trong lòng ngươi đã quyết định khuyên khuyên cũng như thôi”
Hoa Liễm nhẹ nhàng đáp một tiếng : “Vậy A Nguyện Nếu A Nguyện bảo sẽ miễn cưỡng gặp ông một lần Nếu A Nguyện cho sẽ đợi ông tắt thở mới ”
Lúc mặt treo nụ hờ hững nhưng cảm xúc trong mắt nhạt nhòa lộ vẻ nghiêm túc hiếm thấy
Nhìn mắt như hút trong xoáy nước
Ta vỗ đầu an ủi : “Vậy thì dù cũng ”
8
Những ngày tháng cứ thế trôi qua
Trong nhà bát đũa nhiều hơn vài bộ tủ quần áo nhét đầy đủ loại quần áo nam
Ngay cả chăn cũng theo yêu cầu mạnh mẽ của ba từ một cái đổi thành ba cái
Lúc kéo vải về để sửa chăn còn chê họ lắm điều
“Các ngươi mấy ngày nữa khỏe là ba đại nam nhân thể tạm bợ Người nào cũng yếu đuối hơn nào”
Thực ba họ đã dưỡng thương gần xong nhưng cứ im lặng nhắc đến chuyện rời
Ngược cứ bắt bẻ những chuyện vặt vãnh cãi om sòm ngừng
Hoa Liễm: “Còn do tên thần tiên thối tha ngày nào cũng đánh rắm trong chăn trời ăn ngũ cốc tạp lương xuống trần gian thì nhịn miệng ngày nào cũng như đốt pháo hun thối chết A Nguyện ngươi sẽ vì hôi một chút mà yêu chứ”
Ta thậm chí còn lười nâng mí mắt: “Sẽ vốn dĩ cũng yêu ngươi”
Hắn chơi lăn lộn giường lăn đến bên chân như một con mèo cọ cọ: “Hu hu hu nữ nhân thích luôn thích khẩu thị tâm phi hiểu mà”
…
Ô Mộc Thanh vốn đang xổm bên ngoài rửa bát liền mặt đỏ tía tai từ cửa
“Hồ ly chết tiệt ngươi ai đánh rắm Ngươi đánh rắm ngươi ngay cả phân cũng ị Ngươi tưởng là tiên nữ chỉ uống sương ”
Nếu lùi vài ngày tuyệt đối dám tin rằng vị thần tiên mắt chính là Ô Mộc Thanh thanh cao thoát tục mà gặp lần đầu
gần mực thì đen đây là định luật muôn đời
Ta đã quen với Nguyên Nghĩa tiên quân ngày càng thô tục
Ta bảo Ô Mộc Thanh bình tĩnh chỉ cửa : “Muốn đánh thì ngoài đánh lần các ngươi đánh hỏng bàn đã tốn ít tiền để mua cái mới”
Hai cãi trợn mắt ngoài
đánh đánh biết biến thành hỗn chiến ba …
Ta đột nhiên nhớ đến những gì họ đã với đó
Ngày nhặt họ thực là lần đầu tiên họ gặp ba thù oán nhưng liều mạng đánh đến mức ba bại câu thương nửa sống nửa chết
Mà nguyên nhân chỉ là Ô Mộc Thanh tà vật gây họa cho nhân gian liền xin lệnh hạ phàm xuống đất đã thấy Đồ Lệ mất hồn mất vía
Cũng biết ngay lúc đó cái miệng đầy đạo đức chính nghĩa của Ô Mộc Thanh thể những lời khó thế nào đúng lúc Đồ Lệ đang nản lòng thoái chí đầy bụng lửa giận hai liền đánh
Còn Hoa Liễm là một kẻ đầu óc vấn đề
Hắn ngang qua thì ngang qua còn cắn hạt dưa xem náo nhiệt chỉ xem thôi đủ miệng còn ngứa ngáy đánh
Ô Mộc Thanh thấy là yêu vật tà ác chắc chắn là một giuộc với tên ma đầu
Đồ Lệ thấy thêm một kẻ chết hủy diệt thế giới
Vì ba đánh …
Sau khi vất vả chắp vá sự thật từ cuộc cãi vã của ba chỉ : “Ba các ngươi duyên tiền định nên cùng chung chăn gối năm trăm năm”
Mà bây giờ bên ngoài lúc thì vỡ vài chậu hoa lúc thì đổ vài cái giá ầm ầm loảng xoảng thực sự yên nữa
Ta gài kim ở cửa sân đầy hỗn độn một cơn giận vô cớ bốc lên
“Đánh hỏng thêm một thứ nữa tối nay các ngươi đều ở sân mà uống gió Tây Bắc ”
Sau một khắc thế giới bình yên
Hoa Liễm: “A Nguyện ăn nấm hương xào”
Đồ Lệ: “A Nguyện liên lụy”
Ô Mộc Thanh: “A Nguyện là tên hồ ly thối tay ”
Ta đau đầu ba đứa con bất hiếu: “Kiếp nhất định đã đào mồ ba các ngươi nếu ông trời sẽ trừng phạt như ”
9
Miệng “Để thanh tịnh chút” nhưng trong lòng đã coi sự náo nhiệt như là cả đời để sống
Lý trí hiểu rõ sẽ một ngày chỉ còn một chiếc bàn Bát Tiên vuông vắn
ngờ khi chia ly đến chỉ thấy sự lạnh lẽo cô đơn như cách một kiếp nhưng ập đến dữ dội như
Người đầu tiên rời là Ô Mộc Thanh
Hắn nhận lệnh triệu tập khẩn cấp từ thiên giới cần trở về thiên đình để cùng vị tiên hữu đã tiếp quản nhiệm vụ của đó báo cáo
Trước khi đưa đến thị trấn vẫn chiếc xe bò của khiến cho vị thần tiên cũng nhuốm đầy thở của thế gian
Chúng một cây cầu vòm về phía phố đối diện náo nhiệt
Ô Mộc Thanh hỏi đang gì
Ta đang đợi
Khi một con ngựa phi nước đại xuất hiện phố trong tiếng hô lớn cảnh báo đường tránh đường một ông lão đột nhiên lảo đảo giữa đường
Người lưng ngựa giận dữ hét lớn đến gần thì ghìm ngựa suýt ngã xuống
Ông lão biết là sợ ngựa giẫm ngã xuống đất
Ta chỉ đó hỏi Ô Mộc Thanh ai đúng ai sai
“Tất nhiên là cưỡi ngựa ngang ngược ông lão đáng thương vạ lây”
Ta gật đầu: “Đợi thêm chút nữa”
Trò hề kết thúc bằng việc bồi thường tiền
bao lâu một chiếc xe ngựa nhanh chậm tới ông lão ngã xuống đất đòi tiền
Ta hỏi Ô Mộc Thanh cảm thấy thế nào
Hắn tức giận quát khẽ: “Lão nhân biết điều cậy già lên mặt lừa đảo đòi tiền”
Ta tiếp tục gật đầu chỉ ông lão: “Hình như ông sắp chúng theo xem”
Ông lão dừng cổng một ngôi nhà đổ nát trong sân nồi thuốc bắc còn bốn năm đứa trẻ mặc áo bông đầy miếng vá
Nhìn là biết nhà nghèo già trẻ lớn bé đều là những đứa chỉ biết há miệng chờ ăn
Ta : “Những đứa trẻ đó đều là trẻ ăn xin mà ông nuôi bây giờ ngươi còn thấy ông xa ”
Ô Mộc Thanh mím môi gì
Ta nghiêng đầu : “Trên đời nào thiện ác tuyệt đối yêu ma quỷ quái thú nhân tiên phật đều như Giống như Đồ Lệ trong lòng đầy oán hận nhưng nỡ tay giết chết năm xưa Giống như Hoa Liễm như đã làm hại biết bao nữ tử lương thiện của tam giới nhưng thực tế thì ngay cả yêu đương cũng từng”
Ta dừng một chút về phía xa: “Giống như lúc đầu cứu ba các ngươi vì lòng chỉ là cảm thấy quá cô đơn mà thôi”
Ô Mộc Thanh hồi lâu đột nhiên xoa đầu : “Thiện và ác của A Nguyện đều rõ ràng chỉ là tính tình kỳ quặc một chút”
Ta gạt tay chút ngượng ngùng mặt chỗ khác
“Không sờ đầu sẽ cao ”
10
Người thứ hai rời là Đồ Lệ
Hắn của tổ chức một buổi lễ đăng cơ long trọng nếu xuất hiện thì sẽ mất vui
Ta tặng một bộ sừng bạc dùng để bọc lấy chiếc sừng gãy của
Trước đó đã tìm đến tiệm vàng bạc lớn nhất trong trấn còn trả thêm tiền để chỉ định thợ giỏi nhất
Trên đó khắc kinh Phật là những lời Phật dạy liên quan đến sự thanh tịnh và chúc phúc
Ta : “Ta nhiều tiền chỉ thể làm bằng bạc nếu ngươi thấy thì đừng đeo cất làm kỷ niệm cũng ”
Đồ Lệ hai lời đã đeo lên nửa chiếc sừng gãy chăm chú: “A Nguyện ”
Ta chằm chằm bộ sừng bạc chút bối rối: “Ngươi là ma đầu đeo kinh Phật sẽ xung khắc Ta thấy tháo ”
hiếm khi nở nụ : “Vậy lúc đầu ngươi nghĩ gì khi khắc kinh Phật lên đó Bây giờ như muộn ”
“…… Không xung khắc thật chứ”
Ta chút lo lắng chằm chằm sừng của
Vạn nhất đang đánh đột nhiên hạn chế pháp lực chẳng sẽ trở thành lễ vật dâng tận cửa
Đồ Lệ cong ngón trỏ gõ trán : “Ngốc nếu linh nghiệm như thì những đạo sĩ trừ yêu trừ ma đã sớm trốn cửa Phật ”
“Ồ” Có lý
“A Nguyện chỉ về lấy đồ của nhưng sẽ sớm ngươi ở nhà đợi nhé”
Ta ngẩn : “Ngươi về làm Ma tôn của ngươi ”
“Ma tôn thì làm nhưng chẳng ý nghĩa gì vẫn thích những ngày ở bên ngươi hơn Ngươi hiểu ”
Ta chớp chớp mắt cúi đầu mũi chân
“Ngươi chỉ tìm một áp đặt ý nghĩa sống cho ngươi là chủ nghĩa độc thân đừng gây áp lực cho ”
Đồ Lệ dùng ngón tay nâng cằm lên thẳng mắt
“A Nguyện đừng vội từ chối đợi trở về”
Ta đồng ý cũng đồng ý chỉ bảo nhất định bình an
11
Người cuối cùng rời là Hoa Liễm
Hắn cuối cùng cũng tiễn hai
Hắn yên tâm sợ hai sẽ lừa mất
Ta vỗ đầu : “Đừng ngốc giống nhất chính là ngươi”
Hoa Liễm hừ một tiếng nhưng vẫn bằng ánh mắt chờ đợi sốt ruột
Ta : “Ngươi còn chần chừ gì nữa nếu thì cha ngươi sắp nhắm mắt ”
Hắn đưa tay vẻ mặt đương nhiên: “Quà của Đừng giấu giếm nữa”
…
“Ta ngươi sẽ ”
Hắn trực tiếp tức giận đến mức nhảy dựng lên
“Không Tại Tại Dựa mà tên ma đầu Ngươi thích Ta mặc kệ ngươi chịu trách nhiệm với ba lòng hai ý sớm nắng chiều mưa chỉ một Huống hồ kém trai hơn Ngươi mù ”
Nói còn bệt xuống đất ôm chân òa lên
“Ta biết ngay mà loại nữ nhân như ngươi độc ác lăng nhăng là si tình nhầm rõ ràng trai nhất ngươi bỏ thích mà thích hai tên nam nhân xí như hợp lý Trì Nguyện ngươi cho biết như hợp lý ”
Ta đá một cái hỏi : “Ngươi là một yêu tinh hơn hai nghìn tuổi suốt ngày lóc om sòm như hợp lý ”
Hắn tức giận trừng mắt : “Đều là ngươi ép ”
“Được đừng giả vờ nữa mau ”
Hoa Liễm im lặng dậy cúi đầu
Hắn hỏi : “A Nguyện ngươi cùng ”
Ta mím môi một lúc mới : “Đi chứ Nơi mới là nhà của ”
Hoa Liễm cũng thất vọng cúi ôm lấy đầu cọ cọ tai
“Vậy ngươi ở đây đợi đợi về nhà”
12
Ta nuốt lời
Bởi vì đã chết
Chết ở con sông mà đại tỷ đã chết đuối để cứu đứa nhóc thối trong làng suốt ngày thích nhặt đá ném bò của
Khoảnh khắc chìm xuống nước bên tai là tiếng ồn ào
Có tiếng của tiểu tử thối đó tiếng kêu cứu của dân làng chạy đến bờ cũng lời dịu dàng của cha mẹ
Có tiếng của nhị ca: “A Nguyện ngoan ngoãn ở nhà trông nhà đợi nhị ca lên núi bắt thỏ cho chơi”
Có tiếng kêu cứu của đại tỷ khi đuối nước: “A Nguyện cứu tỷ Tìm cứu tỷ”
Còn giọng của Ô Mộc Thanh Đồ Lệ và Hoa Liễm: “A Nguyện đợi về”
Ta nghĩ xin đợi nữa
Ta nghĩ lắm sẽ gặp cha mẹ cùng đại tỷ và nhị ca
Ta đã quá cô độc cứ như
13
Ta tên là Trì Nguyện sống trong thung lũng của núi Kính Hoa
Ban đầu một gia đình hạnh phúc và ấm áp giàu nhưng tràn đầy tình yêu thương
khi mới hiểu chuyện nương đã mất
Nghe là do sinh mà để bệnh đó vẫn khỏe cuối cùng cũng đợi đến ngày hài tử của bà trưởng thành
Người trong thôn : “Mấy hài tử đáng thương còn nhỏ như đã còn nương”
cha thương chúng đại tỷ cũng trưởng thành trong một đêm đại tỷ như mẹ cùng cha gánh vác gia đình
Lại một mùa đông nữa lạnh đến thấu xương tuyết rơi dày đến mức cũng chỉ thấy màu trắng xóa
Sáng sớm nhị ca còn với : “A Nguyện ngoan ngoãn ở nhà trông nhà đợi nhị ca lên núi bắt thỏ cho chơi”