Nhặt Nam Nhân - Chương 2
Ta thấy ba nam nhân to lớn thì oai phong lẫm liệt nhưng thực lề mề chậm chạp còn bằng bà Vương tám mươi tuổi đầu làng
Ta thở dài: “Được thật với các ngươi các ngươi đừng quan tâm là yêu ma tiên ngay cả quỷ đến cũng coi là chị em Một ngày khiêng ba các ngươi tới lui cũng khá mệt chúng thể nghỉ sớm Sáng mai còn lên núi chặt củi”
Ba gật đầu mặt đỏ bừng buông móng vuốt
Hoa Liễm giơ tay lên: “Trì Nguyện ngủ cạnh ngươi Hai giống thứ lành gì thì nghiêm chỉnh mặt thì chính trực nhưng thực bụng nhiều hoa lá lắm Ta ngáy ngủ cũng ngoan ngươi ngửi xem còn thơm nữa”
Ta Đồ Lệ Ô Mộc Thanh:…
Đồ Lệ lạnh: “Ngươi sợ nửa đêm nàng ý đồ với ngươi ”
Ô Mộc Thanh ha ha: “Ngươi sợ mất trong sạch ”
Ta gần ngửi ngửi : “Thơm thật còn thơm hơn cả Tiết đại tiểu thư trong trấn thì ngươi ”
Hoa Liễm trợn tròn mắt lùi khỏi cổ áo mặt đỏ tới tận mang tai hai tay vặn vẹo vạt áo vải thô
“Ngươi đừng mà yêu yêu nào hơn nhưng… nếu ngươi nhất quyết đeo bám … cũng thể… thỏa hiệp một chút”
Ta Đồ Lệ Ô Mộc Thanh:…
Ta vỗ đầu giọng nghiêm trọng: “Ngủ sớm biết mọc thêm não”
5
Nhà thêm ba đại nam nhân đặc biệt là đủ cả ba loại yêu ma tiên cuộc sống trở nên vô cùng náo loạn
Ăn thì giành giật thì cãi cọ ngủ thì giành chăn phạm thì đổ cho
Ta như nuôi ba đứa con trai hiểu chuyện kiện tụng dứt cãi ngừng
Cuối cùng cũng đợi đến ngày ba họ thể xuống đất
Ta hỏi họ: “Các ngươi định khi nào ”
Hoa Liễm phịch xuống đất ôm chân lăn lộn đất
“A Nguyện chân đau ngươi mau khiêng lên lò sưởi”
Đồ Lệ và Ô Mộc Thanh dùng ánh mắt mắng biết hổ
Ta tới giơ chân lên: “Giả vờ nữa sẽ bẻ gãy chân ngươi”
Ai ngờ Hoa Liễm vô ôm chặt lấy chân buông
“Ngươi là nữ nhân nhẫn tâm ngủ với xong mặt nhận Hôm còn thơm bây giờ chán thì đá một phát cho khuất mắt Ngươi vô tình vô nghĩa ngươi bạc tình bạc nghĩa ngươi…”
Ta vội vàng xổm xuống bịt miệng bực lườm một cái
“Câm miệng miệng ngươi như một trăm con vịt đang kêu inh ỏi bên tai ngươi thực là vịt tinh ”
Nói xong liền khiêng lên ném lên lò sưởi
Đi
Đồ Lệ khoanh tay dựa tường đáy cô đơn tự giễu : “Người tin tưởng nhất liên hợp với vị hôn thê của để cướp ngôi vua của Bây giờ còn nhà để về về cũng chỉ đuổi giết chi bằng chết ở đây”
Ta Hoa Liễm Ô Mộc Thanh: “Huynh ngươi thật thảm”
Bị em đâm lưng còn cắm sừng khó trách lúc núi vẻ chán sống như
Ừm… đúng là dễ nghĩ thông
Ta á khẩu nửa ngày vỗ vai
“Trên đời nhiều chuyện khó nhưng chết thì dễ nhất Ngươi là một nam nhân suốt ngày treo chữ chết miệng thật là giống nữ nhân Bà Vương đầu làng chúng sống còn khổ hơn ngươi nhiều đã tám mươi tuổi mà vẫn cố gắng vật lộn
Tất nhiên nếu ngươi thực sự phí phạm thuốc và tiền của thì hãy lăn xa mà chết đừng để máu vấy bẩn nhà cũng coi như từng cứu ngươi”
Đồ Lệ buông tay thẳng chăm chú
Một lúc mới khàn giọng : “Ngươi thì dễ”
Ta : “Người sống đời vật lộn đó chính là trải nghiệm Trời đánh một tiếng sấm lợn còn biết tránh hai bước ngươi thì cứ ườn đó
“Nếu là ngươi kẻ nào đâm một nhát dao sẽ giết chết mất ngôi vua thì sẽ giành phụ nữ thích thì trói bên đến lúc đó ngươi chết cũng cam tâm tình nguyện nhắm mắt xuôi tay Dù cũng chết cho dù đạt mục đích cũng khiến chúng buồn nôn”
Đồ Lệ nhướng mày khẽ: “Nghe ngươi nếu giành ngôi vua thì giống như nữ nhân chết nhắm mắt Vậy thì ngày nào đó pháp lực của khôi phục nhất định về giành ”
Nói đến đây nhướng mắt
“Còn về nữ nhân và nàng tình cảm thật chỉ là cuộc hôn nhân liên minh chính trị do phụ mẫu định sẵn cần cũng ”
Ta chớp mắt: “Ồ cái mũ xanh của ngươi đội uổng”
Hoa Liễm: “Vô tình vô nghĩa Bạc tình bạc nghĩa A nam nhân”
Ta Đồ Lệ Ô Mộc Thanh: “Câm miệng ngươi là lắm trò nhất đó”
Thấy hai tạm thời đều định dứt khoát hỏi Ô Mộc Thanh: “Ngươi cũng ở ”
Ô Mộc Thanh nghiêm chỉnh hành lễ với khách khí : “Tiên lực của vẫn khôi phục tạm thời thể trở về thiên đình còn làm phiền cô nương vài ngày khiến cô nương phiền lòng”
Ta ngửa mặt lên trời thở dài: “Được trưa nay chúng ăn gì”
Ô Mộc Thanh: “Thịt kho tàu Mì xào tương Đậu phụ Ma Bà”
…
6
Ta là một thôn cô ở vùng núi nuôi ba đại nam nhân thực sự tốn kém
Hôm ba họ thậm chí còn xuống khỏi lò sưởi nhúc nhích ăn một so với một còn nhiều hơn
Ta túi tiền xẹp lép với ba : “Ở đây nhưng lao động thì ăn các ngươi làm việc”
Đồ Lệ gật đầu: “Ta thể chặt củi đốn củi gánh nước ngươi là một cô nương hết cứ giao những việc cho ”
… Bây giờ mới nhớ là cô nương gia hôm khi khiêng họ lên khiêng xuống thì chẳng thấy đỏ mặt
Ta “Được” sang Hoa Liễm
Hắn vô liêm sỉ nháy mắt với : “Ta phụ trách như hoa giúp A Nguyện của chúng dưỡng mắt”
Ta đập một cái đầu
“Ngươi ăn nhiều nhất còn làm gì ”
Hắn ăn vạ túm lấy tay áo lóc om sòm: “Ngươi là nữ nhân nhẫn tâm da thịt mỏng manh như ngươi nỡ để làm những việc nặng đó chứ
“Ta đây cũng nữ nhân nâng niu chiều chuộng từ địa phủ đến thiên giới từng thấy ai đối xử với như Ta mặc kệ ngươi đã ngủ với thì chịu trách nhiệm với Ta… chặt củi đốn củi gánh nước mà~”
Ta đau đầu xoa mặt bất lực thỏa hiệp: “Im miệng ngay ngươi thể bán nước hoa hồng với ở trấn ”
Hoa Liễm lập tức ngoan ngoãn ngoan ngoãn ngậm miệng
Tốt lắm thế giới thanh tịnh
Ta sang Ô Mộc Thanh hỏi thẳng: “Ngươi làm gì”
Hắn ngẩn một lúc nghiêng đầu: “Ăn cơm ngươi nấu”
…
Ta hỏi: “Vậy ngươi biết làm gì”
Mắt sáng lên như thể cuối cùng cũng đợi câu hỏi trả lời
“Ta cái gì cũng biết”
…
Quan trọng là nghiêm túc vẻ mặt thành thật
Ta tuyệt vọng: “Cái hợp lý Ngươi là thần tiên chẳng nên thần thông quảng đại Cho dù bây giờ ngươi tiên lực nhưng khi phi thăng ngươi vẫn ăn đồ trần gian chứ”
Ô Mộc Thanh e thẹn : “Ta sinh đã là tiên là sự kết hợp của tiên và tiên trải qua phi thăng”
Được hóa là một thiếu gia nhà giàu đúng là ăn đồ trần gian chẳng trách lần đầu ăn cơm nấu vẻ từng thấy qua việc đời
Ta tê liệt
Hắn vội vàng bù đắp: “Ta thể học”
Ta xua tay: “Thôi dạy ngươi xong thể làm xong ba lần ngươi cứ tùy ý phát huy ”
…
7
Ta đánh xe bò chở Hoa Liễm đến trấn bán nước hoa hồng do làm
Hắn suốt đường lẩm bẩm bên tai
“A Nguyện ngươi yêu nữa Trước khi ngủ với thì thơm khi đạt mục đích thì trân trọng Ôi chao biết như hoa khuynh quốc khuynh thành nhưng ngươi để bán rẻ nhan sắc để kéo khách cho ngươi Ta cho ngươi biết loại dễ dãi như chỉ…”
Ta móc móc lỗ tai lấy một chiếc bánh bao trong túi vải nhét miệng
“Thật là đáng thương cho ngươi tại ngươi ăn nhiều nhất mà làm ít nhất chứ Bây giờ ngươi hai lựa chọn hoặc là bán rẻ nhan sắc hoặc là về chặt củi”
Hoa Liễm hung tợn nhai bánh bao trừng mắt chỉ thiếu chữ “Bức lương làm kỹ nữ” mặt
Kết quả là khi đến phố bày sạp xong thì một đám nữ nhân ùa đến chỗ
Hoa Liễm còn vẻ buồn bã bất mãn nữa chỉ thấy phong lưu phóng khoáng mỗi lần nhíu mày mỉm mắt liếc đưa tình liền lặng lẽ nâng giá gốc của lên gấp ba lần…
Gấp ba lần ư Đen tối quá
đám phụ nhân tiểu thư đó chớp mắt lao như thiêu thân
Họ ném túi thơm và khăn tay Hoa Liễm nũng nịu tranh chuyện với
“Lang quân xưng hô thế nào”
Hoa Liễm đưa một lọ nước hoa hồng: “Tỷ tỷ gọi Hoa Hoa là lọ nước hoa tỷ nhất định mua nha~”
“Hoa Hoa đã thành thân ”
Hoa Liễm trực tiếp nhét hai lọ: “Ta còn nhỏ vẫn thành thân tỷ tỷ mua hai bình ”
“Hoa Hoa trong lòng đã nữ tử nào ưng ý Ngươi xem tỷ tỷ thế nào”
Tay đưa nước hoa hồng khựng nhướng mắt
Ánh mắt chạm lòng khẽ run
kịp để ngẫm nghĩ về ánh mắt đó của đã trở vẻ mặt đùa như thường ngày của Hoa Liễm
Khá lắm trực tiếp bê mười lọ đưa qua: “Tỷ tỷ đương nhiên là nhất nếu bôi hết mười mùi hương hoa của nhà thì sẽ trở thành tiên hoa của nhân gian vô song đời luôn nha~”
“Vậy cũng mười lọ”
“Có thể xếp hàng đưa mười mùi hương hoa cho ”
Ta vốn còn mang theo lương khô của hai kết quả là đến trưa đã đánh xe bò về
Ta xách túi tiền căng phồng bên hông quyết định về sẽ cho Hoa Liễm thêm đùi gà
Đang nghĩ như thì Hoa Liễm đến gần dựa mở nút một lọ nước hoa hồng
“Không đã bán hết ”
Hắn híp mắt nhỏ nước hoa hồng đầu ngón tay chấm lên dái tai
“Lọ là để riêng cho A Nguyện A Nguyện cũng là nữ hài tử mà”
Ta tự nhiên giơ tay lên lau tai: “Ta bôi thì ở nhà sẵn bán thì hơn”
“Hừ giống như thần giữ của quen biết ngươi lâu như cũng thấy ngươi bôi lần nào”
Ta gì
Những nữ tử thích làm thì luôn thương yêu cô đơn lẻ bóng bôi cho ai ngửi lấy lòng ai đây
Thấy im lặng Hoa Liễm tìm chuyện : “Không ngờ ngươi còn biết làm thứ tinh xảo như nước hoa hồng Ta tưởng ngươi thô lỗ chỉ biết dùng sức mạnh”