Nhật Ký Xuất Giá của Tiểu Thư Đồ Tể - Chương 5
14
Cố Trí Viễn triệu mặt Hoàng thượng thì vẫn còn chút mơ hồ
Khác với Tiêu Vọng từng trận lập công Cố Trí Viễn là Hầu gia dựa công lao của tổ tiên thực chất thực quyền
Không cần ngày ngày diện kiến nếu chuyện lớn thì cũng chẳng bao giờ gặp Hoàng thượng
Chính vì luôn cách xa Hoàng thượng nên ông mới dốc hết tâm sức kết giao với Tiêu Vọng mong tìm cách thăng tiến
Trong lòng đầy nghi hoặc nhưng biết rốt cuộc là chuyện gì cả lo lắng bất an
Cho đến khi thấy bước điện lưng Hoàng hậu ông mới trợn to mắt ngạc nhiên bật thốt:
“Vân… Vân Thư con ở đây”
Ta giả vờ run rẩy vội vàng cúi thấp đầu xuống
Hoàng hậu khẽ nhíu mày xuống bên cạnh Hoàng thượng:
“Cố Vân Thư những chuyện ngươi kể với bổn cung hôm qua giờ lặp từng lời một cho bệ hạ ”
Vậy là lựa lời kể những điều đã nhiều lần đó
Cố Trí Viễn tin nổi ngẩng đầu lên:
“Ngươi… ngươi bậy Rõ ràng là ngươi ngươi tham vinh hoa phú quý tự đòi gả qua đó…”
Ta siết chặt lòng bàn tay móng tay bấm sâu đến mức mắt đỏ hoe nhưng phản bác trái còn thừa nhận:
“Phải là do biết liêm sỉ chủ động gả Quốc công phủ”
Nghe thừa nhận mặt ông lộ vẻ mừng rỡ vội vàng :
“Bệ hạ nương nương chính nàng tự thừa nhận ”
Không ngờ ngay khoảnh khắc tiếp theo quả quyết ngẩng đầu dập đầu mạnh xuống:
“Bệ hạ nương nương cha mẹ đặt con đấy là phận làm con vốn khó cãi lời
“Huống chi dân nữ từ một thôn nữ nghèo hèn bỗng nhiên thành thiên kim Hầu phủ địa vị thay đổi bất ngờ trong lòng hoang mang lo sợ
“Một cô gái nhỏ như nếu ngoan ngoãn lời làm đường sống
“Ông là cha rõ ràng biết những chuyện ô nhục trong Quốc công phủ nhưng vẫn vì cầu vinh mà bán con thậm chí một lần bán ba đứa chuyện là sự thật
“Lần ông nhân lúc Quốc công phủ làm chủ lợi dụng đứa nhỏ để củng cố thế lực dân nữ thật sự sợ hãi
“Bệ hạ dù tân Quốc công là ai nữa cũng là thần tử của chứ của Trung Dũng Hầu phủ
“Dân nữ tuy là thôn quê nhưng cũng hiểu đạo lý quốc gia vì mới tìm cách cầu kiến Hoàng hậu nương nương
“Xin hai vị làm chủ cho kẻ hèn ”
Lúc Hoàng thượng vẫn im lặng từ đầu bỗng lạnh giọng cất lời:
“Cố Trí Viễn ngươi còn gì để ”
Ông còn thể gì đây Tất cả đều là sự thật thể chối cãi
Cố Trí Viễn lắp bắp ánh mắt bất giác rơi nhưng thấy Hoàng hậu trong mắt đầy lửa giận:
“Sao Ngươi còn đổ hết sự bẩn thỉu của lên đầu một cô gái yếu đuối ”
Nói nhiều càng sai Cố Trí Viễn mặt trắng bệch cả mềm nhũn ngã xuống đất
15
Hoàng đế nghiêm khắc khiển trách Cố Trí Viễn
nể tình tổ tiên ông công cũng trừng phạt quá nặng chỉ hạ chiếu “giáng cấp đình chỉ tước vị” đối với Cố gia
Tin tức truyền đến Hầu phủ Thôi Uyển đang giường bệnh tức giận đến mức đau nhói cả ngực
Bà đã dốc hết tâm sức chỉ để con trai thể thuận lợi kế thừa tước vị
Đã làm biết bao nhiêu chuyện ngờ đổi lấy kết cục là giáng cấp kế vị hơn nữa ba đời nhà họ Cố sẽ còn thực tước
Vậy thì đường đường là quý nữ họ Thôi chịu đủ ấm ức bao nhiêu năm qua rốt cuộc là vì cái gì
Cố Trí Viễn ngơ ngác trở về nhà vẫn hồn trận trách mắng của Hoàng thượng liền Thôi Uyển đầu tóc rối bời xông từ phòng bệnh tát mạnh một cái
Cổ họng bà vẫn còn thương thể chỉ thể “ô ô” kêu gào đầy oán hận
Cái tát dễ dàng khiến lửa giận trong lòng Cố Trí Viễn bùng lên
Trên đường về những đồng liêu đã nhận tin ánh mắt khinh bỉ tiếng nhạo bàn tán lưng ông vẫn còn vang vọng trong đầu
Có tất cả mọi đều đang chế giễu ông
Ngay cả đám gia nhân trong Hầu phủ cũng đang âm thầm đàm luận về sự nhục nhã của ông
Nếu tại Thôi Uyển – ông giam lỏng trong phòng – biết tin và xông đối mặt với ông như thế
Mặt Cố Trí Viễn đỏ bừng cơn giận dữ cùng nỗi nhục nhã khinh bỉ tràn lên đỉnh đầu
Khi tỉnh táo ông chỉ thấy trong tay là một chiếc bình hoa đã vỡ
Còn vợ của Thôi Uyển đang mặt đất với đầu đầy máu
Điều khiến ông tuyệt vọng hơn là đứa con trai mà họ đặt nhiều kỳ vọng – đứa bé mà họ luôn ôm hy vọng kế thừa tước vị – biết từ lúc nào đã ngoài cửa tận mắt chứng kiến cảnh ông nổi cơn thịnh nộ và làm mẹ thương nặng
Hai chân Cố Trí Viễn mềm nhũn ngã gục giữa vũng máu và những mảnh sứ vỡ
Khi tin tức truyền đến tai đang dỗ hai đứa nhỏ ngủ trưa
Sau khi sắp xếp thỏa đến phòng bên rót trà đầy cho Thẩm ma ma:
“Đa tạ biểu di đã giúp cháu xoay xở”
Ta lấy những tờ khế ước nhà đất giấy tờ quyền sở hữu và vàng lá đã chuẩn sẵn cung kính đưa cho bà
Cố Trí Viễn cứ ngỡ Hầu phủ của là một chiếc thùng sắt kín kẽ nhưng biết rằng thiên hạ nhốn nháo ai cũng vì lợi ích của
Chính đã nhờ Thẩm ma ma mua chuộc đám nô bộc trong hậu viện
Chỉ cần một chút lơ đễnh vài lời đồn đãi là thể đến tai Thôi Uyển
Chỉ cần một chút sơ suất tiểu công tử liền thể chứng kiến một vụ án máu me
Hiện tại Thôi Uyển liệt giường Cố Trí Viễn – kẻ đã tay đánh vợ – tước bỏ chức vị
Thêm đó đứa con trai đầy hận thù đối với cha mẹ …
Về Hầu phủ chắc chắn sẽ “náo nhiệt”
16
Ta nhấp một ngụm trà tiếc thay những chuyện xa của Quốc công phủ cuối cùng vẫn lan truyền ngoài
Vốn dĩ phơi bày bộ sự ô nhục trong phủ để Tiêu Vọng và gia đình mất danh dự
Hoàng hậu thương xót cho tỷ chúng chịu khổ bà những kẻ ác đã chết hết còn hai đứa con của Nhị tỷ vẫn còn nhỏ sống vẫn tiếp tục sống
“Bây giờ con từ bỏ tất cả để làm đồ tể nhưng còn hai đứa nhỏ thì ”
Ta do dự chúng vô tội thể tự ý quyết định thay chúng
Cuối cùng đồng ý với đề nghị của Hoàng hậu
Bà cũng đã thuyết phục Hoàng thượng nên Quốc công phủ xử lý nhẹ tay
Khi chiếu chỉ tấn phong ban xuống ôm tiểu công gia mới dập đầu tạ ơn thánh ân
Khi đôi cánh còn đủ mạnh trong một thời gian dài sẽ là chủ nhân mới của Quốc công phủ
Ta đứa trẻ nhỏ bé trong tay
Nó là con của Nhị tỷ nhưng cũng mang trong huyết mạch của Tiêu gia
Ta biết liệu thể nuôi dạy đứa trẻ
Ta cũng biết nó và nó sẽ trở thành như thế nào
Ta chỉ biết một điều –
Con dao mổ heo luôn trong tay
Và sẽ bao giờ để bản thân chịu thiệt thòi
Ta còn sợ hãi nữa
Kiếp sẽ thực sự sống vì chính
Hết